KHAO KHÁT

Chương 31: Em không muốn ngủ một mình

Lúc Hoa Nguyên trở lại, sắc trời ngoài cửa sổ dần dần tối.


Thành phố Lâm có giông bão dữ dội vào mùa hè và mùa thu, thỉnh thoảng có tia sét loé lên trong những đám mây áp suất thấp.


Một lúc sau, tiếng sấm ầm ầm vang lên.


Văn Uyển ngơ ngác ngồi trên giường, nhìn cây cối bị gió to thổi ngã trái ngã phải ngoài cửa sổ .


“Ăn cơm……”


‘Bùm!’


Cùng với giọng nói của Hoa Nguyên là tiếng sấm sét rền vang.


Hoa Nguyên thấy Văn Uyển khẽ run rẩy, lông mày giật giật, “Sợ sấm sét à?”


“Dạ……”


Văn Uyển không quay lại, nhìn chằm chằm vào cây ngô đồng ngoài cửa sổ.


Sau khi tiếng sấm qua đi, mưa nặng hạt rơi lộp độp đánh vào cửa sổ.


Khi mưa và sương mù làm cho thế giới bên ngoài dần dần mờ đi, Văn Uyển mới xoay người nhìn Hoa Nguyên, đôi mắt đỏ hoe, giọng nói có chút nghẹn ngào, “Em không muốn ngủ một mình……”


Người đàn ông khẽ cau mày, “Chúng ta không……”


Lời còn chưa dứt, nước mắt Văn Uyển đã lặng lẽ rơi xuống.


Nhìn thấy cảnh này, Hoa Nguyên nuốt lời từ chối trên môi.


“Buổi tối em ngủ xong thì tôi mới rời đi……”


Nghe vậy, Văn Uyển nhảy xuống giường, ôm chặt Hoa Nguyên, “Huấn luyện viên thật tốt……”


Hoa Nguyên cử động mất tự nhiên, “Được rồi, ăn cơm đi.”


“Dạ.”


Tuy đồ ăn trong khách sạn tệ, nhưng Văn Uyển lại hiếm khi ăn thêm hai chén cơm.


“Huấn luyện viên, em no rồi……”


Văn Uyển vỗ cái bụng tròn trịa của mình, “Ăn thêm nữa sẽ béo.”


Hoa Nguyên nhìn đồ ăn dư lại trên bàn, cầm đôi đũa mà Văn Uyển đã dùng, không nói lời nào, ăn hết đồ thừa.


“Con gái béo chút mới khỏe mạnh, sau này không thể tùy tiện lãng phí lương thực.”


Văn Uyển nhìn Hoa Nguyên ăn đồ thừa của mình xong, mới thấp giọng nói: “Em biết rồi.”


Diệp Liệt Thanh chưa bao giờ làm như vậy từ trước đến nay ...


Anh thậm chí không biết cô thích ăn cái gì, và không thích ăn cái gì.


Bên ngoài mưa vẫn chưa ngừng, có vẻ càng ngày càng lớn.


Buổi tối, Văn Uyển nằm nghiêng đầu, nhìn người đàn ông bên cạnh ăn mặc chỉnh tề nằm bất động ở mép giường.


Nếu không có chiếc đèn ngủ mờ ảo, có thể mơ hồ thấy rõ lồng ngực phập phồng lên xuống của người đàn ông, Văn Uyển sẽ cho rằng người này đã tắt thở.


Sau một lúc im lặng.


“Huấn luyện viên……”


“Ngủ.”


“Anh đẹp trai ghê.”


“…………”


“Anh có bạn gái chưa?!”


Nghe vậy, Hoa Nguyên đột nhiên nghiêng người, quay lưng về phía Văn Uyển, “Không có, sau này cũng sẽ không.”


“Hở?!”


“Mau ngủ đi, ngày mai sẽ đưa em về.”


Thấy người ta không muốn nói, Văn Uyển cũng không ép buộc, siết chặt chăn mỏng trên người, chen qua phía Hoa Nguyên.


“Bên ngoài đang mưa, cửa sổ hơi lạnh……”


Nói xong, xoay người dựa vào lưng Hoa Nguyên ngủ.


Trong lúc mơ màng, một tia chớp chợt loé lên bên cửa sổ, sấm sét vang lên.


“A……”


Văn Uyển đột ngột tỉnh dậy, ngồi trên giường, ngơ ngác nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ tối tăm.


“Sao vậy!?”


Hoa Nguyên nghe thấy tiếng hét của Văn Uyển nên bật đèn trước.


Thấy cô mất hồn mất vía nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ, anh bước tới che mắt Văn Uyển.


“Nằm mơ giật mình?!”


Nghe vậy, lúc này Văn Uyển mới thở phào nhẹ nhõm, vùi đầu vào ngực Hoa Nguyên, nghẹn ngào: “Dạ…”


Trong giấc mơ, sắc mặt Diệp Liệt Thanh trắng bệch, máu me đầy người đứng ngoài cửa sổ, trừng mắt nhìn chằm chằm cô, ánh mắt đó... ước gì có thể ăn tươi nuốt sống cô.


Hoa Nguyên nhẹ nhàng vỗ lưng Văn Uyển, “Được rồi, không sao đâu, không ngủ được thì nghĩ xem bài vở làm xong chưa.”


“…………”


Nghe vậy, Văn Uyển lắc đầu thật mạnh, hình như gương mặt của Diệp Liệt Thanh trong mơ cũng không đáng sợ lắm.


Văn Uyển ôm tay Hoa Nguyên suốt đêm không buông ra, ngủ yên ổn thẳng đến bình minh.


Còn Hoa Nguyên không chợp mắt cả đêm, mở mắt cho tới trời sắp sáng mới mơ màng chìm vào giấc ngủ.


*


Hai người ngủ một giấc đến gần trưa.


Hoa Nguyên bị tiếng ồn ào bên ngoài đánh thức, mới vừa cử động cánh tay, Văn Uyển đã mở mắt, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Có chuyện gì vậy?!”


Hoa Nguyên vểnh tai nghe, khó hiểu: “Có cảnh sát tới kiểm tra phòng.”


Nghe vậy, Văn Uyển tỉnh táo ngay lập tức, “Trước đây đã từng xảy ra hay sao!?”


Hoa Nguyên lắc đầu, “Bên cạnh là học viện quân sự, người ở trong khách sạn này đa số là người thân của học viên, cảnh sát rất ít khi tới kiểm tra phòng.”


Đánh giá động tĩnh ở tầng dưới, không phải là quy mô nhỏ.


Văn Uyển dựa vào cửa sổ nhìn, quả nhiên nhìn thấy những gương mặt quen thuộc trong đám xe cảnh sát dày đặc, tài xế chở cô ngày hôm qua và Văn Quốc Đống.


“Xong rồi……”


Diệp Liệt Thanh đã báo cho bác Cả.


Hoa Nguyên thấy Văn Uyển nhìn xe cảnh sát, khuôn mặt cô trắng bệch, nghĩ tới vết thương trên tay Văn Uyển, “Có liên quan gì tới tay em à?”


Văn Uyển mím môi, “Dạ.”


“Em làm ai bị thương?!”


Ở tầng dưới, Văn Quốc Đống nghe cấp dưới báo cáo, hình như có cảm giác gì đó nên ngẩng đầu lên.


Thấy một bóng người lướt qua cửa sổ trên tầng hai, nói với cảnh sát bên cạnh: “Tầng hai, động tĩnh nhỏ chút, đừng quấy nhiễu người khác.”


“Vâng.”


Văn Uyển thấy tình hình không ổn, nhanh chóng chỉnh lại quần áo, đẩy Hoa Nguyên ra ngoài, “Anh đi trước đi, nếu anh ta hỏi thì anh nói rằng không quen với em, chỉ đưa em tới ban đêm.”


Hoa Nguyên vừa bị đẩy ra khỏi cửa, vài cảnh sát đã tới cửa.


Người đàn ông dẫn đầu nhìn thoáng qua Hoa Nguyên, nói với cô gái phía sau: “Tiểu Uyển…… Xuống đi.”


Hoa Nguyên nhìn mấy người đó, sau đó nhìn Văn Uyển đang co rúm phía sau.


Văn Uyển nghiến răng, đẩy mấy người trước mặt sang một bên rồi đi xuống lầu.


Ở đại sảnh tầng dưới, Văn Quốc Đống mặc áo cảnh sát dài tay màu xanh đậm, ngồi thẳng tắp trên sô pha của khách sạn.


Sau khi nhìn thấy Văn Uyển, ánh mắt dừng lại trên người chàng trai phía sau một lát mới quay đi.


Văn Uyển im lặng đứng cách Văn Quốc Đống 1 mét, dừng lại.


Thấy thế, Văn Quốc Đống lắc tờ báo trên tay, “To gan nhỉ…… Còn học cách bỏ nhà đi?!”


Nghe vậy, Văn Uyển nhíu mày, cẩn thận nhìn vẻ mặt Văn Quốc Đống, giấu tay phải ra sau lưng.


“Con không có bỏ nhà đi, con tới đây tìm bạn.”


“Bạn?”


“Dạ!”


Nói xong, Văn Uyển quay đầu nhìn Hoa Nguyên đứng phía sau, nói với Văn Quốc Đống: “Huấn luyện viên của con trong thời gian học quân sự.”


Hoa Nguyên nhìn chằm chằm Văn Quốc Đống vài giây, chủ động bước tới tự giới thiệu: “Xin chào, Hoa Nguyên.”


Văn Quốc Đống ngước mắt nhàn nhạt liếc nhìn cô, gật đầu với anh, “Đã làm phiền cậu.”


“Không, Tiểu Uyển là một đứa trẻ rất hiểu chuyện. Ngày hôm qua cô ấy cũng sợ……”


Hai người khách sáo trò chuyện vài câu.


Văn Quốc Đống dẫn Văn Uyển đi, trước khi đi Văn Uyển ngập ngừng nhìn sắc mặt rõ ràng không đúng của Hoa Nguyên.


Mãi cho đến khi lên xe, Văn Uyển đột ngột chạy về phía Hoa Nguyên, ôm anh nhẹ giọng nói: “Em không cố ý……” lừa dối anh.


Văn Uyển không nói nửa câu còn lại.


Hoa Nguyên vỗ lưng Văn Uyển, “Trở về đi.”


“Anh sẽ không giận chứ!?”


“Sẽ không.”


Nhận được đáp án, Văn Uyển hôn một cái thật mạnh lên má anh, “Tuần sau em tới gặp anh được không!?”


“Được.”


Hoa Nguyên nhìn Văn Uyển lên xe, bóng tối trong mắt đọng lại thật lâu.


*


Trên xe, Văn Quốc Đống kín đáo nhìn Văn Uyển vô tâm, “Đêm qua cục của thành phố nhận được tin báo, nói rằng có một nữ sinh trung học phổ thông bị vứt xác ở nơi hoang dã, dượng của con nghe tin đã ngược gió dầm mưa chạy tới, cuối cùng ngã xuống tại hiện trường……”


“Hiện tại còn nằm bất tỉnh trong bệnh viện.”


Nghe vậy, ánh mắt vui vẻ của Văn Uyển sững sờ, một lát sau mới thản nhiên nói: “Đáng đời.”


“Vết thương trên đầu dượng con là chuyện gì?!”


“Bác hỏi con!? Sao con biết được?!”


Văn Uyển cà lơ phất phơ dựa vào phía sau, giễu cợt: “Ai biết dượng có bắt cá hai ba tay ở bên ngoài không, kết quả bị lật xe, bị người yêu bé nhỏ đánh……”


Vết thương trên đầu Diệp Liệt Thanh không phải là do "người yêu bé nhỏ" cô đây đánh hay sao.


Văn Quốc Đống nhìn Văn Uyển thật sâu, không nói gì.


Trực tiếp đưa Văn Uyển về nhà cũ của nhà họ Văn, sau đó trở về nơi làm việc.


Lúc này Văn Uyển mới phát hiện, trong nhà cũ của nhà họ Văn, toàn bộ già trẻ lớn bé đều đến đông đủ.


Trong đó còn có vài anh chị đang đi học ở nơi khác.


Văn Uyển khó hiểu nhìn đại gia đình trước mặt, “Trong nhà đang có sự kiện lớn gì vậy!?!”


Những người lớn nhà họ Văn thấy Văn Uyển không có việc gì đều thở phào nhẹ nhõm.


Lâm Quyên ngồi trên sô pha tức giận mắng: “Còn nhỏ mà không lo học! Có chuyện gì lại bỏ nhà đi! Quậy cho cả nhà hỗn loạn!”


Thím Ba nhìn Văn Uyển trách móc, nhẹ giọng mắng: “Tiểu Uyển! Cháu coi rắc rối mà cháu gây ra kìa, chút nữa cô cháu từ bệnh viện về sẽ kiếm chuyện nữa!”


“Hừ…… Cô muốn kiếm chuyện thì cứ việc, đâu có liên quan tới cháu!?”


“Cháu còn nói nữa, tối hôm qua dượng cháu bị người ta đánh vỡ đầu chảy máu, vừa nghe tin xảy ra chuyện, chưa xử lý vết thương trên đầu đã bất chấp mưa lớn để đi tìm cháu, hiện giờ bị nhiễm trùng phải ở bệnh viện……”


“Có phải cháu không biết tính tình của cô cháu đâu, chuyện gì dính đến Diệp Liệt Thanh cũng nổi điên…… Cháu……”


Văn Uyển chưa ăn sáng, cầm một quả táo nhét vào miệng, mơ hồ nói: “Khi nào bà điên kia không nổi điên đâu? Hơn nữa, cháu không bảo Diệp Liệt Thanh đi tìm cháu……”


Mọi người thấy không nói được Văn Uyển, cô không nghe lời khuyên nên đành bỏ cuộc.


Trước khi rời đi, Lâm Quyên nói với Văn Uyển, “Bác Cả của cháu nói Trung Thu sắp tới, cả nhà đều ở nhà cũ, về phần cháu đi học, sẽ để lão Lý đưa đón.”


“Cháu không muốn!”


“Không muốn!? Tự đi nói với bác Cả của cháu đi, mẹ cháu không ở trong nước, cháu làm ầm ĩ như vậy, cả nhà đều mất ngủ cả đêm! Bây giờ cháu còn lý sự!?”


Lâm Quyên vốn không thích Văn Uyển hay làm theo ý mình, có cớ để quở trách Văn Uyển nên không thể dừng lại.


Văn Uyển moi lỗ tai, khoé mắt nhìn nhẫn cưới trên tay anh họ, “Uả! Anh Văn Lê! Anh kết hôn rồi à!? Khi nào!?”


Nghe vậy, sắc mặt Lâm Quyên thay đổi ngay lập tức, “Kết hôn cái gì!? Không có tôi gật đầu, sao nó dám!?”


“Cháu là con nít mà xem náo nhiệt làm gì!? Về phòng đi!”


Văn Lê ngồi một mình trong góc, nghe vậy, sờ chiếc nhẫn trên ngón áp út, “Mẹ, ba đã đồng ý cho con và Bối Nhi kết hôn sau khi tốt nghiệp.”


Lâm Quyên bị con trai mình làm mất mặt, tức giận nên nét mặt vặn vẹo một hồi, tức giận trừng mắt nhìn Văn Lê.


“Ba con đồng ý thì có ích gì!? Có phải ông ấy cưới con hồ ly tinh kia đâu! Dân nhà quê thì có gì tốt đẹp?! Mà hai cha con hoa mắt!”


“Mẹ…… Mẹ có thể đừng hở một chút là dân nhà quê, hồ ly tinh không! Người nhà quê thì sao!?”


Văn Uyển không có hứng thú nghe hai mẹ con dây dưa, xoay người đi lên lầu.


Không có lễ hội gì ở nhà cũ của nhà họ Văn, ngày thường không có ai đến.


Thứ nhất là vị trí quá xa và bất tiện, thứ hai là nhà cô chỉ có mối quan hệ bình thường với gia tộc lớn này, thậm chí còn có thù oán với Văn Tuyết.


Ngoại trừ mấy chú bác, cô chỉ duy trì quan hệ hời hợt với các thím.


Nhà cũ không có nhiều đồ đạc, nhưng có nhiều phòng, phòng của người lớn ở khác hướng với phòng của đám con cháu.


Nhưng Văn Tuyết là người duy nhất cảm thấy căn phòng ở đầu bên kia có hướng xấu, phong thuỷ không tốt, nhất quyết chen vào đám cháu.


Văn Uyển nhỏ nhất, đương nhiên phòng của cô ở cuối cùng, lúc đi ngang qua phòng ngủ của Văn Tuyết, cửa phòng ngủ hơi mở.


Từ ngoài nhìn vào bên trong.


“Hừ…… Thật sự coi mình là công chúa già……”


Cả căn phòng theo phong cách công chúa mộng mơ, có thể liên tưởng đến căn phòng tân hôn của ả với Diệp Liệt Thanh ở bên ngoài là như thế nào.


Thảo nào Diệp Liệt Thanh không chịu nổi, muốn sống bên ngoài, thế nên trang trí căn hộ lạnh lẽo như vậy.


Nghĩ đến những trang trí trong căn hộ mà cô đã sửa lại, Văn Uyển không nhịn được cơn tức giận trong lòng, “Đồ đàn ông chó má! Lãng phí biết bao nhiêu tiền tiêu vặt của bà đây!”


Cô ở một đêm mà tốn rất nhiều tiền một cách vô ích!


Khốn nạn! Đồ chó!


*


Vết thương của Diệp Liệt Thanh bị nhiễm trùng, sốt, ở bệnh viện khoảng nửa tháng.


Không ít người của nhà họ Văn và nhà họ Diệp vào bệnh viện thăm, nhưng người thường thích bám lấy Diệp Liệt Thanh nhất - Văn Uyển - lại không.


Lâu như vậy cũng không hỏi Diệp Liệt Thanh một câu nào, thậm chí không có tin nhắn điện thoại nào cả.


Cho dù người nhà họ Văn có điên rồ đến đâu cũng nhận ra sự bất ổn giữa hai dượng cháu.


Văn Tuyết canh giữ ở giường bệnh nửa tháng, giọng sắc bén mắng: “Em đã nói với anh từ lâu, con sói nhỏ đó không có trái tim! Anh hết lòng hết dạ vì nó, phải nằm trong bệnh viện lâu như vậy, mà nó không hề tới thăm dượng.”


Diệp Liệt Thanh không kiên nhẫn liếc nhìn ả, “Nói đủ chưa!? Suốt ngày toàn là những lời này không mệt hay sao!?”


“Em nhọc lòng nhiều như vậy, là vì ai!? Không phải là vì anh à…… Anh tưởng em không biết anh…”


“Được rồi! Nếu cô có việc thì cứ đi! Tôi không cần cô ở đây!”


Nghe vậy, Văn Tuyết nhảy khỏi ghế, chỉ vào người đàn ông trên giường bệnh quát: “Diệp Liệt Thanh! Anh có ý gì!? Chê tôi phiền phải không? Chướng mắt tôi hay sao?!”


“Tôi nói sai à? Con khốn đó……”


“Dượng……”


Văn Tuyết chưa dứt lời, đã bị một tiếng “Dượng” giòn giã của cô gái ở cửa ngắt lời.


Văn Uyển đứng ở cửa, phía sau là một chàng trai ngượng ngùng xách một giỏ trái cây nặng trịch.


Chàng trai rụt rè đi theo sau Văn Uyển, nhìn hai người đang căng thẳng trong phòng bệnh, bắt chước Văn Uyển nhẹ nhàng gọi, “Dượng……”


Diệp Liệt Thanh nhìn chàng trai trước mặt, sắc mặt tối sầm, nhưng dường như Văn Uyển không để ý.


Lập tức đưa hoa cúc nhỏ cho Văn Tuyết, giòn giã hỏi: “Cô với dượng đang cãi chuyện gì? Cứ tiếp tục cãi đi, dù sao ở đây cũng không có người ngoài……”



Bạn có muốn comment đánh giá truyện, hãy đăng nhập nhé! imglogin