KHAO KHÁT

Chương 15: Cô đừng hù dọa Tiểu Uyển

Diệp Liệt Thanh sống hơn bốn mươi năm, đã gặp nhiều loại nam nữ, nhưng đây là lần đầu tiên thấy một người thay đổi sắc mặt nhanh như vậy.


Trước sau chưa đến nửa phút, giây trước cô gái này vừa đe doạ anh, giây sau đã thân mật lấy lòng như không có việc gì xảy ra.


Diệp Liệt Thanh xoa cái trán đau đớn, trầm giọng nói: “Không được, cháu là con gái, ở ngoài trường không an toàn.”


Văn Uyển cọ cánh tay Diệp Liệt Thanh làm nũng, “Dượng...”


“Diệp Liệt Thanh!”


Hai người vừa xuống lầu, Văn Tuyết dẫn theo một đám chị em cực kỳ tức giận lao tới, túm cổ áo Diệp Liệt Thanh, nổi giận đùng đùng mắng: “Ai cho anh mặt mũi, anh dám kéo tôi vào danh sách đen!?”


Một tay Diệp Liệt Thanh bị Văn Uyển nắm, tay kia không ngăn cản Văn Tuyết, trên cổ nhất thời lại thêm vài vết xước, “Mới sáng sớm mà cô nổi điên chuyện gì!?”


“Tôi nổi điên!?” Văn Tuyết bị Diệp Liệt Thanh đẩy ra, trừng mắt nhìn Diệp Liệt Thanh bằng ánh mắt ác độc, giọng đầy căm hận hỏi: “Tối hôm qua anh ở với ai!?”


Văn Uyển đứng bên cạnh Diệp Liệt Thanh, nắm cánh tay người đàn ông không buông. Sau khi Văn Tuyết xuất hiện, ngược lại còn dựa gần hơn, sợ sệt nhìn Diệp Liệt Thanh, “Dượng... Dượng...”


“Diệp Liệt Thanh! Anh điếc rồi à!?”


Hai giọng nói đồng thời vang lên.


Giọng Văn Uyển lộ ra chút chột dạ và nhút nhát, giọng Văn Tuyết kiêu ngạo bức hiếp người khác từ đầu tới cuối.


Diệp Liệt Thanh nhíu mày, hơi cụp mắt che giấu vẻ chán ghét, “Cô đừng hù dọa Tiểu Uyển.”


“Tôi làm nó sợ...” Văn Tuyết nắm chặt hai tay thành nắm đấm, móng tay cắm thật sâu vào lòng bàn tay, trong mắt hiện lên một tia cảm xúc khó giải thích, “Hôm qua là sinh nhật tôi, là ngày kỷ niệm mười năm của chúng ta!! Tôi đợi anh cả đêm...”


Nghe vậy, Văn Uyển trốn sau lưng Diệp Liệt Thanh nhếch môi mỉa mai, xem ra bà điên Văn Tuyết này cuối cùng đã học được chút thông minh.


Biết xài chiêu ấm áp.


“Suốt cả đêm! Tôi gọi điện thoại cho anh cả đêm!!”


Nói đến đây, trong mắt Văn Tuyết tràn đầy nước mắt, “Tôi tìm anh cả đêm, cuối cùng chỉ nhận được một câu, tôi nổi điên! Vì sao tôi điên!? Không phải do Diệp Liệt Thanh anh ép à!? Nếu không phải tại anh, làm sao tôi trở thành thế này!”


“Diệp Liệt Thanh!! Do anh ép tôi! Anh đã ép tôi!”


Từ khi sinh ra, Văn Tuyết luôn là một cô công chúa nhỏ kiêu ngạo. Nhiều năm qua, chỉ cần ả muốn, dù là người hay là đồ vật, ả phải có được bằng mọi cách, cho dù phải sử dụng thủ đoạn, món đồ mà ả coi trọng phải là của ả, bao gồm người đàn ông trước mặt.


Mặc dù mọi người xung quanh cười nhạo sau lưng ả, cười ả là tiểu thư lá ngọc cành vàng của nhà họ Văn mà lại thích một người đàn ông không được gia tộc coi trọng.


Vậy thì sao, ả quyết định chọn Diệp Liệt Thanh, không ai có thể thay đổi.


“Văn Uyển! Mày là con nhỏ đê tiện! Anh ấy là người đàn ông của tao!”


Văn Tuyết vừa chửi vừa lao về phía Văn Uyển, “Mày buông tay ra! Buông ra!!”


Đối mặt với Văn Tuyết hoàn toàn điên cuồng, cả đám chị em vội vàng bước tới kéo lại, “Chị... chị Tuyết... Chị bình tĩnh đi...”


Trong đại sảnh của khách sạn, ngoài đám chị em không biết có thật lòng hay không của Văn Tuyết, không có nhiều khách khứa lắm.


Người phụ nữ bỏ thuốc cho Diệp Liệt Thanh cũng có mặt trong nhóm, giơ tay kéo Văn Tuyết đang nổi điên.


Diệp Liệt Thanh che trước mặt Văn Uyển, đối mặt với sự cào cấu điên rồ của Văn Tuyết, quát: “Văn Tuyết! Cô quậy đủ chưa!”


Văn Tuyết đang nắm áo sơmi của Diệp Liệt Thanh, bị đẩy mạnh, vài nút áo sơmi bị đứt bởi lực tay.


Dấu hôn mơ hồ trên cổ và vết xước trước ngực Diệp Liệt Thanh đều lọt vào tầm mắt Văn Tuyết và đám chị em.


trichtinhlau.com/


Bạn có muốn comment đánh giá truyện, hãy đăng nhập nhé! imglogin