KHAO KHÁT

Chương 2: Lấy một điếu ra giùm dượng

Diệp Liệt Thanh hít sâu một hơi, không ngừng nhắc nhở trong lòng: Đừng tức giận, con bé còn nhỏ.... Con bé còn nhỏ....


“Không biết dùng thành ngữ thì đừng dùng lung tung!”


Còn ‘tình yêu từ tận đáy lòng’....


“Cháu có dùng lung tung đâu! Cháu có chuyện gì cũng tìm dượng, chẳng lẽ còn yêu dượng chưa đủ!?”


Diệp Liệt Thanh vừa nghe cô gái thổ lộ, không hề cảm nhận được chút vui mừng nào cả, thậm chí còn cảm thấy lạnh sống lưng.


Vừa nghĩ tới đây, bên ngoài mưa to như trút nước.


Nước mưa rơi lộp độp trên cửa sổ xe, phát ra âm thanh đáng sợ.


Giữa tiếng sấm sét ầm ầm, trong xe chìm vào im lặng.


Văn Uyển nhét chặt hoa vào túi áo khoác của Diệp Liệt Thanh, nhìn khuôn mặt đang nhìn thẳng về phía trước của người đàn ông, nghiêm túc nói: “Dượng, người ta thích dượng thiệt mà.”


Nói xong, một tiếng sét rơi xuống.


Sau một hồi im lặng, Diệp Liệt Thanh cười lạnh, nhìn ra ngoài cửa sổ, nói: “Thấy chưa, không có thì đừng nói bậy, cũng đừng thề thốt!”


“Nếu ... dượng không tin, sớm muộn gì cũng có ngày...”


Chưa kịp nói xong, Diệp Liệt Thanh đã lên tiếng, “Câm miệng đi tổ tông! Chút nữa kẹt xe, cô của cháu lại kiếm chuyện!”


Nghe vậy, Văn Uyển tức giận trợn mắt, “Để bà ta tìm đi, dù sao hai người đã ngủ phòng riêng! Dượng sợ bà ta không cho dượng lên giường hay sao?”


Chân mày rậm của Diệp Liệt Thanh khẽ nhíu, “Ai nói những chuyện này cho cháu biết!? Trẻ con không được hỏi chuyện của người lớn!”


Văn Uyển lại ‘hứ’, ánh mắt tràn đầy châm chọc: “Dượng vừa ngủ phòng riêng với bà ta, cô của cháu lập tức ầm ĩ với bác Cả, thêm cái miệng rộng của bác gái...”


“Chậc chậc... Người ngoài có biết hay không thì cháu không rõ, dù sao già trẻ lớn bé trong nhà họ Văn đều biết...”


Nghe vậy, Diệp Liệt Thanh nghiến răng chịu đựng, nhịn những lời thô tục sắp tuôn ra khỏi miệng.


Cơn mưa to bất chợt khiến cho đoàn xe ra khỏi thành phố bị chặn lại.


Đặc biệt là khách sạn mà Văn Tuyết chọn lại nằm ở vùng ngoại ô.


Trên đường đi, Văn Tuyết liên tục gọi điện thoại, Diệp Liệt Thanh trực tiếp chuyển điện thoại qua chế độ im lặng, ném sang một bên.


Văn Uyển cảm thấy buồn chán, cầm di động lên đếm số cuộc gọi nhỡ của Văn Tuyết, “Chậc chậc chậc... Mới vài phút đã có mười mấy, hai mươi cuộc gọi. Dượng, sao dượng chịu nổi bà cô tâm thần của cháu!?”


Trên đường tắc nghẽn khiến người ta bực mình, Diệp Liệt Thanh định lấy một điếu thuốc thì dòng xe cộ phía trước đã di chuyển.


Nhất thời cực kỳ thèm thuốc lá, anh nói với Văn Uyển bên cạnh: "Trong túi quần có thuốc lá, lấy một điếu giùm tôi đi...”


Nghe vậy, Văn Uyển cởi dây an toàn, chồm nửa người về phía Diệp Liệt Thanh, thò tay vào túi lấy thuốc lá ra, “Không có bật lửa...”


Diệp Liệt Thanh nhíu mày, nghiêng người, “Ở tận trong cùng.”


“Ồ...”


Văn Uyển vói tay vào trong túi sờ soạng vài cái, sắc mặt Diệp Liệt Thanh chợt thay đổi, giọng nói bất giác cao lên mấy độ, “Được rồi! Đừng tìm nữa...”


“Sờ thấy rồi.”


“Đừng...” Diệp Liệt Thanh đạp phanh xe, Văn Uyển chộp cả hai tay theo quán tính, cả người nhào lên người Diệp Liệt Thanh.


Diệp Liệt Thanh hét lên đau đớn, Văn Uyển ấn tay ở trong túi Diệp Liệt Thanh, một đống to mềm mại trong tay cô dần dần cứng lên.


“Í... Dượng... Thú vị nha...”


Khuôn mặt Diệp Liệt Thanh xanh mét, cảm thấy phần thân dưới vừa đau vừa tê, người khởi xướng tràn đầy kinh ngạc tựa như phát hiện một món đồ chơi thú vị!


“Văn! Uyển!”


Hai chữ này gần như bật ra khỏi kẽ răng.


Đột nhiên phanh gấp, xe phía sau không ngừng bấm còi, Diệp Liệt Thanh hung hăng trừng mắt với người nào đó, “Buông tay ra!”


“Ồ...”


Văn Uyển luyến tiếc nhìn phần thân dưới của Diệp Liệt Thanh, vẻ mặt tiếc nuối lui về chỗ.


Trải qua sự cố vừa rồi, cơn thèm thuốc lá của Diệp Liệt Thanh đã bị đè xuống, nhìn vẻ mặt nuối tiếc của cô gái bên cạnh, gân xanh trên thái dương anh giật giật, “Cấu trúc mô của con người là sách giáo khoa trung học phổ thông!! Hiện giờ cháu mới học năm đầu!!”


“Hở!?” Văn Uyển nghe vậy, nhìn dưới háng Diệp Liệt Thanh, nói: “Cháu biết đó là cái gì.”


trichtinhlau.com/


Bạn có muốn comment đánh giá truyện, hãy đăng nhập nhé! imglogin