KHAO KHÁT

Chương 21: Đã lâu rồi dượng chưa xoa vú cho Uyển Uyển

Văn Uyển đi đến gần, nhỏ giọng lẩm bẩm, “Cảm ơn huấn luyện viên.”


Nghe giọng mũi dày đặc, Hoa Nguyên cau mày, liếc nhìn cô không nói gì.


Sau bảy ngày huấn luyện quân sự, Hoa Nguyên trả lại điện thoại di động cho Văn Uyển.


Trước khi đi, nhìn khuôn mặt gầy gò của cô gái, anh nói: “Chuyện trước đây, tôi đã nói với giáo viên chủ nhiệm lớp em, không cần có gánh nặng tâm lý, có vấn đề gì thì tìm cô giáo giải quyết.”


Văn Uyển im lặng cúi đầu trước mặt người đàn ông, trong mắt chứa ý cười, đáp, “Dạ...”


“Có việc gì cũng có thể gọi điện thoại cho tôi...”


Nghe vậy, Văn Uyển ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe rưng rưng, nén cười hỏi: “Không có việc gì cũng có thể gọi điện thoại cho huấn luyện viên hay sao!?”


Hoa Nguyên nhíu mày suy nghĩ, “Bình thường chúng tôi quản lý tương đối chặt chẽ.”


“Vậy được rồi...” Văn Uyển nói xong, lại cúi đầu xuống.


“Có thể nhắn tin cho tôi, tôi sẽ liên lạc với em khi tôi thấy nó.”


“Ờ.”


Huấn luyện viên đi cùng hét lên ở cách đó không xa: “Hoa Nguyên! Nhanh lên! Xe sắp chạy rồi!”


Hoa Nguyên nhìn thời gian, rồi nhìn đỉnh đầu Văn Uyển, “Tôi đi trước... Có việc gì thì nhắn tin cho tôi.”


“Ừm... Huấn luyện viên đi từ từ.”


Văn Uyển ngẩng đầu vẫy tay chào, nhìn Hoa Nguyên lên xe.


Mãi cho đến khi xe buýt rời đi, Văn Uyển vẫn nhìn chằm chằm về hướng Hoa Nguyên.


Người đàn ông ngồi cạnh Hoa Nguyên trên xe quay đầu nhìn cô gái đứng nhìn theo xe, dùng cánh tay chọc Hoa Nguyên, “Cậu phải chú ý đến sự ảnh hưởng! Nếu tác phong có vấn đề sẽ bị trừ điểm!”


“Không bẩn như cậu nghĩ đâu.”


“Không phải là tớ có suy nghĩ bẩn thỉu, các cô bé ở độ tuổi này đang trong giai đoạn rung động đầu đời, rất dễ nảy sinh tình cảm và ỷ lại người khác, cậu cần chú ý đúng mực!”


Người đàn ông vừa dứt lời, di động của Hoa Nguyên rung lên.


Nghe vậy, Hoa Nguyên nhíu mày, “Ừm.”


【Cảm ơn huấn luyện viên Hoa. Em sẽ nhớ anh.】


Sau sáu chữ còn có một biểu tượng cảm xúc dễ thương.


“......”


“Cậu thấy đó, tớ nói đúng không.”


Hoa Nguyên đọc xong, cất di động, không trả lời tin nhắn.


Văn Uyển nhìn màn hình di động, khẽ nhếch khóe môi. Sau khi xe buýt hoàn toàn biến mất, cô xoay người trở về ký túc xá.


Buổi tối Văn Uyển rúc trong chăn, bấm vào ảnh đại diện của Diệp Liệt Thanh.


Lịch sử trò chuyện của hai người dừng ở tin nhắn cô gửi mấy ngày trước, bên Diệp Liệt Thanh không có động tĩnh gì.


Văn Uyển kéo rèm giường, kéo cổ áo của áo ngủ, lộ ra một nửa bờ vai, cặp đào non trên ngực bày ra đường cong hoàn hảo nhất, cầm di động chụp một tấm hình tự sướng, gửi cho Diệp Liệt Thanh.


【Nhớ dượng quá. 】


【Thỏ thỏ buồn jpg. Dượng không nhớ Uyển Uyển … Thỏ thỏ tủi thân jpg.】


Đêm hôm khuya khoắt, đang tăng ca trong cục, ôm bình giữ nhiệt có kỷ tử, Diệp Liệt Thanh thấy màn hình di động nhấp nháy hai cái, không chút suy nghĩ, anh mở di động, bấm vào, trên màn hình là tấm ảnh tự sướng non nớt kèm theo chút gợi tình.


“Phụt...”


Không để ý nên uống nước sôi mới vừa rót vào bình giữ nhiệt, nước sôi trực tiếp làm trong miệng nổi bọt.


Sau khi phản ứng lại, Diệp Liệt Thanh ném bình giữ nhiệt, nghiến răng nghiến lợi quát: “Văn Uyển!!!”


Mọi người trong văn phòng đều nghe thấy, lần lượt ngẩng đầu lên.


“Hả? Sếp bị sao vậy?!”


“Tiểu ma vương đó đã đi học lại rồi phải không!?”


“Khai giảng từ lâu rồi...”


“Vậy có chuyện gì!?”


“À, ai biết...”


Diệp Liệt Thanh nghe tiếng bàn tán của những người xung quanh, xoa gương mặt nhức nhối, “Ông đây đã tạo nghiệp gì ở kiếp trước...”


Mà bị phụ nữ của nhà họ Văn tra tấn.


*


Sau khi nhập học, mỗi buổi sáng Văn Uyển gửi một tấm hình mà không viết chữ gì cho Diệp Liệt Thanh đúng giờ, cho dù đối phương không trả lời, cô vẫn gửi đều đặn.


Gửi liên tục một tuần, đến tuần thứ hai.


Văn Uyển thấy Diệp Liệt Thanh vẫn không có phản ứng nào nên cho một liều thuốc mạnh, tìm tấm hình cô và Diệp Liệt Thanh trần truồng ôm nhau vào đêm sinh nhật Văn Tuyết và gửi cho anh.


Bàn tay to màu lúa mạch của người đàn ông phủ lên cặp vú mềm mại trắng nõn, hai màu da khác nhau có hương vị mập mờ trong tư thế như vậy.


Diệp Liệt Thanh vẫn luôn giả chết, sau khi nhận được tấm hình này, trên mặt cuối cùng cũng có chút biểu cảm.


【Ưm... Đã lâu rồi dượng chưa xoa vú cho Uyển Uyển.】


trichtinhlau.com/

Bạn có muốn comment đánh giá truyện, hãy đăng nhập nhé! imglogin