KHAO KHÁT

Chương 24: Dượng bé cộm người ta đau quá à

Nghe vậy, con dao trong tay Diệp Liệt Thanh run lên, xuýt  nữa đứt tay, “Chai màu xanh bên phải là sữa tắm, chai màu đen là dầu gội đầu!”


“Ồ...”


Văn Uyển đáp lại, bóp nhiều sữa tắm thoa lên người, ngửi mùi thơm trong không khí, rồi nói: “Quào... Sữa tắm của dượng thơm quá...”


Nghe vậy, Diệp Liệt Thanh mới nhận ra có chỗ không đúng, “Cháu dùng sữa tắm của tôi làm gì!? Vừa rồi không phải đã mua cho cháu đồ vệ sinh cá nhân hay sao?”


“Cháu muốn dùng đồ của dượng... Dượng thơm...”


Nghe giọng nũng nịu mềm mại của cô gái, Diệp Liệt Thanh mất tự nhiên, lắc cánh tay nổi da gà, “Ăn nói cẩn thận!”


“Dạ.”


Văn Uyển lên tiếng cho có lệ, cầm một tay bong bóng, nhẹ nhàng đi đến phía sau Diệp Liệt Thanh, muốn bôi bong bóng lên mặt người đàn ông.


Ai ngờ, mới vừa giơ tay lên, chưa kịp vói qua, trước mắt đã tối sầm, sau đó bị ném xuống đất.


“A!!!” Văn Uyển bị ngã, sững sờ trong chốc lát, lưng vừa đau vừa khó chịu, nổi giận: “Diệp Liệt Thanh!!”


Diệp Liệt Thanh phản ứng kịp, vội vàng kéo cô lên khỏi mặt đất, “Cháu lén lút sau lưng tôi làm cái quái gì!?”


Văn Uyển bất chấp sự đau đớn trên lưng, cào tay Diệp Liệt Thanh, “Diệp Liệt Thanh!!! Dượng đã ném cháu xuống đất, còn hỏi tại sao cháu lén lút!??”


Diệp Liệt Thanh không so đo với Văn Uyển, vào phòng tắm tìm khăn tắm quấn cho cô, “Mau vô tắm rửa sạch sẽ đi!”


Văn Uyển ôm cái eo đau nhức, trào nước mắt sinh lý, “Eo bị vặn, đau!!”


Diệp Liệt Thanh nhếch miệng nhìn vài đường đỏ tí ti trên tay, “Eo vặn còn hung dữ!?”


“Diệp Liệt Thanh!!”


Văn Uyển vừa khóc, vừa muốn giậm chân, nhưng vừa nhấc chân lên, eo cô đau nhói, “Cháu không cử động được! Dượng tắm cho cháu!”


Diệp Liệt Thanh nhìn thấy nước mắt trên khuôn mặt nhỏ nhắn, cô quả thật rất đau, anh ôm cô vào phòng tắm, mắt nhìn thẳng chuẩn bị tắm cho cô.


Hai mắt Văn Uyển đỏ hoe, nước mắt không kìm được rơi xuống, mắng: “Đã nhìn những thứ không nên nhìn, đã sờ những thứ không nên sờ, dượng còn giả vờ đứng đắn làm gì!?”


“......”


Diệp Liệt Thanh đặt bàn tay to lên eo Văn Uyển ấn nhẹ, nghe thấy tiếng thét chói tai của Văn Uyển, “Diệp Liệt Thanh! Cháu muốn giết dượng!”


“Đau đến vậy mà còn sức để la hét, xem ra không đau lắm...”


“Dượng! Đồ khốn! Người đàn ông chó má! Vì sao cháu lại thích dượng!”


Văn Uyển tức giận chửi om sòm, Diệp Liệt Thanh nghe vậy thì nhướng mày, “Tôi không yêu cầu cô thích tôi, giờ đã biết mình mù rồi à!?”


“Đồ chó!”


*


Trong phòng tắm nho nhỏ tràn ngập tiếng chửi rủa của Văn Uyển, Diệp Liệt Thanh giả điếc tắm cho Văn Uyển.


Tới phần thân dưới, khoé mắt Diệp Liệt Thanh vô tình thoáng nhìn chỗ kín của cô gái, sau đó nhanh chóng nhìn chỗ khác.


“Phần còn lại tự tắm đi...”


“Không muốn!”


Văn Uyển đứng trước mặt Diệp Liệt Thanh, vừa rồi ầm ĩ một trận, toàn thân người đàn ông đã ướt đẫm, “Chẳng phải dượng đã dùng tiểu huyệt rồi à!? Đã từng liếm rồi, rửa thì có sao đâu!?”


Mật khẩu hai chương sau: huấn luyện viên quân sự họ tên là gì? viết liền, không dấu, viết hoa chữ cái đầu tiên và chữ cái thứ tư


Khóe miệng Diệp Liệt Thanh không khỏi co giật khi nghe cô gái mở miệng là nói "vú" và "tiểu huyệt".


“Cháu học những thứ này ở đâu!?”


“Hở? Phim cấm đó, không phải dượng biết...”


Nghe vậy, Diệp Liệt Thanh hít một hơi thật sâu, “Sau này tôi sẽ tịch thu di động!”


“Ồ. Dù sao bây giờ cháu đã có dượng, cần xem mấy thứ đó làm gì!?”


Văn Uyển nói xong, nhích người lại gần, dựa vào Diệp Liệt Thanh, quả nhiên đúng như dự đoán, đụng vào vật cứng ở háng người đàn ông.


“Miệng thì nói lời lẽ chính đáng, nhưng dượng bé rất thành thật... Ssss... Dượng bé cộm người ta đau quá à...”


trichtinhlau.com/

Bạn có muốn comment đánh giá truyện, hãy đăng nhập nhé! imglogin