KHAO KHÁT

Chương 30: Nếu cô ta có thai cũng không phải là của ông đây!

Văn Uyển ra khỏi chung cư, lên chiếc taxi dừng ven đường, “Học viện quân sự Nam Thành, cảm ơn.”


Tài xế taxi nhìn vết máu trên tay cô gái, “Cô bé, tay cháu... Hay là đến bệnh viện trước!?”


Nghe vậy, lúc này Văn Uyển mới cúi đầu liếc nhìn vết máu trên tay mình, hơi nheo mắt, “Không cần, giữ lại vẫn có ích.”


Đồng tình và thương hại, mấy thứ này là cách tốt nhất để tiếp cận đàn ông.


Có lẽ Diệp Liệt Thanh không có lòng thương hại, nhưng không có nghĩa là đàn ông khác không có.


Hoa Nguyên...


Tài xế hơi do dự một chút, nhưng thấy một người đàn ông dính máu đột ngột chạy ra khỏi toà nhà chung cư trước mặt, “Ồ! Tên này! Bị cướp à!?”


Văn Uyển nhìn thoáng qua ngoài cửa sổ, rồi quay mặt đi, “Đi thôi, nếu chậm trễ thì không vào được học viện quân sự.”


“Ờ ờ. Được...”


Tài xế mới vừa khởi động xe, Diệp Liệt Thanh lập tức nhìn sang bên này, hét to: “Tiểu Uyển!!”


Văn Uyển nghe thấy giọng người đàn ông, không quay đầu lại, nói với tài xế: “Chú lái xe nhanh lên, trả thù.”


Tài xế nhìn người đàn ông máu me đầy mặt qua gương chiếu hậu, đạp ga thật mạnh, “Đi thôi!”


Diệp Liệt Thanh đuổi theo một đoạn đường, cảm thấy choáng váng và hoa mắt, cuối cùng chỉ có thể nhìn Văn Uyển biến mất trong tầm mắt, vội vàng lấy di động ra gọi điện thoại.


“Giúp tôi tìm chiếc taxi... Cho tôi biết đường đi của nó.”


Chưa nói xong, Diệp Liệt Thanh lắc đầu, tầm mắt nhất thời mơ hồ, “Con bé chết tiệt, ra tay thật tàn nhẫn...”


Trên đường đi, Văn Uyển nghĩ đến thủ đoạn của Diệp Liệt Thanh, trầm giọng nói với tài xế: “Cháu biết đường tắt, đi đường tắt sẽ nhanh hơn...”


*


“Mất dấu!? Cái gì mất dấu!?”


Diệp Liệt Thanh ôm cái đầu đầy máu, mới vừa lên xe đã nghe tin tức Văn Uyển mất tích ở đầu dây điện thoại bên kia.


“Trong thành phố có nhiều camera giám sát khắp nơi, mà các cậu đi theo xe taxi không được!? Các cậu có ích lợi gì!”


Rống xong, người đàn ông ném di động.


Nghĩ đến ánh mắt lạnh nhạt của Văn Uyển trước khi rời đi, trong lòng không khỏi hoảng hốt, đấm mạnh vào vô lăng, “Mang thai! Mang thai! Nếu cô ta có thai cũng không phải là của ông đây! Mẹ kiếp!!”


Văn Uyển mượn di động của chú tài xế, khóc sướt mướt gọi điện thoại cho Hoa Nguyên.


Tài xế nghe thấy âm thanh cực kỳ buồn bã của cô gái, sau đó thấy sương mù trên mặt cô gái lập tức tan biến sau khi cúp điện thoại, trong mắt hiện lên một tia bối rối.


Văn Uyển hướng dẫn tài xế đi đường nhỏ, thấy thế tài xế không khỏi nhìn nhiều hơn, “Cô bé, cháu không sợ à!?”


Xung quanh đều là đường nhỏ dân cư thưa thớt, không thấy ai dọc đường, nếu có người nổi lên ý đồ xấu xa, hậu quả...


Nghe vậy, Văn Uyển thậm chí không ngước mắt lên, “Từ góc độ hình sự, tội phạm tạm thời nảy lòng tham được chia làm hai loại, một loại là tội đam mê, một loại là tội bốc đồng, cả hai đều có điều kiện tiên quyết, hoặc là trục lợi, hoặc là tham sắc đẹp.”


Nói đến đây, Văn Uyển mới ngẩng đầu nhìn người đàn ông, “Hiện giờ cháu trắng tay, không có một xu dính túi, không có tiền. Về phần nhan sắc... À... thật ra có một chút...”


“Loại bốc đồng cướp sắc có hai hậu quả, hoặc là giết người diệt khẩu, hoặc là ném tới nơi hoang dã.”


Khóe miệng tài xế giật mạnh khi nghe cô nói vậy, chưa kịp nói gì đã nghe cô tiếp tục: “Mặc kệ là loại nào... người đó cũng sẽ không thể chạy trốn. Cho dù cháu đã chết, người đó chắc chắn cũng không thoát được.”


Nhà họ Văn có rất nhiều người trong đơn vị quân đội và cảnh sát, nếu không bắt được hung thủ giết cháu gái, vậy không phải chỉ là mất mặt thôi đâu.


Hơn nữa, trong số con cháu của nhà họ Văn, ngoại trừ anh họ của cô, không ai được cưng chiều từ bé tới lớn.


Tài xế nhìn cô gái đang có tâm trạng tiêu cực, “Cô bé mới bao lớn mà đã có suy nghĩ và thái độ tiêu cực đến vậy!? Cháu bao nhiêu tuổi, cuộc đời chỉ vừa bắt đầu...”


"Cuộc đời chỉ vừa bắt đầu..."


Văn Uyển nghe câu đó, lại nghĩ tới Diệp Liệt Thanh, ánh mắt tối sầm.


Cuộc đời của cô... là như vậy...


*


Văn Uyển chưa tới cổng học viện quân sự, từ xa đã nhìn thấy người đàn ông đứng thẳng tắp ở cổng.


Thấy xe taxi dừng lại, Hoa Nguyên trả tiền xe trước, sau đó nhìn Văn Uyển cúi đầu đứng ven đường, vết máu trên tay phải của cô gái đã khô.


“Đi thôi, tôi đã đặt phòng ở khách sạn bên cạnh.”


Trong đôi mắt cụp xuống của Văn Uyển hiện lên một tia kinh ngạc, cô tưởng Hoa Nguyên sẽ hỏi ít nhất một câu về nguồn gốc vết thương trên tay cô.


Ai ngờ người đàn ông từ đầu tới cuối không nói lời nào, dẫn cô vào một khách sạn nhỏ gần học viện quân sự.


Sau khi bước vào, Hoa Nguyên tìm ông chủ xin cồn khử trùng, ông chủ nhìn đồng phục ngụy trang của Hoa Nguyên, thở dài lắc đầu, “Người trẻ tuổi không hiểu chuyện...”


Hoa Nguyên ngẩn người, sau đó mới kịp phản ứng, “Cô ấy là em gái của tôi.”


Ông chủ phất tay với hai người, “Đã biết, đã biết.”


Văn Uyển luôn cúi đầu nhìn ngón chân, làm ngơ trước cuộc trò chuyện của những người xung quanh.


Sau khi vô phòng, liếc mắt là thấy trọn căn phòng nho nhỏ, giường phía bên kia gần cửa sổ, không gian căn phòng nhỏ đến mức đáng thương.


Hoa Nguyên bước vào, nhìn cô gái cúi đầu gần như đụng xuống đất, “Lên giường ngồi đi, tôi sẽ xử lý vết thương trên tay em.”


Nghe thế, Văn Uyển ngoan ngoãn ngồi xuống giường, giơ tay phải về phía Hoa Nguyên.


Lúc cô đánh Diệp Liệt Thanh, không ít mảnh vụn đã cào lên tay, tạo thành những vết thương  nhỏ có độ sâu khác nhau.


Hoa Nguyên quỳ một chân dưới đất, cẩn thận lau sạch mảnh thuỷ tinh trên tay Văn Uyển, không nghe thấy cô gái than đau, anh kinh ngạc ngước mắt nhìn Văn Uyển.


“Không đau hay sao?”


Văn Uyển lắc đầu, nhỏ giọng nói: “Mẹ em đánh càng đau hơn...”


Không chỉ mẹ cô, không có đứa nhỏ nào trong nhà họ Văn chưa từng bị bác Cả phạt khi còn nhỏ vì không nghe lời, hễ một chút là dùng gia pháp, đánh bằng roi mây đau hơn thế này rất nhiều.


Hoa Nguyên há miệng thổi nhẹ vào vết thương trên tay Văn Uyển, “Bạo lực gia đình đối với trẻ vị thành niên, có thể báo cảnh sát.”


“......”


Những lời này của người đàn ông xuýt nữa phá hỏng vẻ buồn bã trên mặt Văn Uyển.


Cả nhà họ Văn đều là cảnh sát, báo cảnh sát... e rằng muốn cho cảnh sát gia nhập hàng ngũ "bạo lực gia đình".


“Có nghe không?”


Văn Uyển vội vàng gật đầu.


“Đôi khi quan điểm của cha mẹ không hẳn là sai, nhưng nếu em cứ khăng khăng giữ quan điểm của mình cũng không nhất định là đúng... Cần có người trung gian để hòa giải mâu thuẫn giữa hai người.”


Nghe vậy, Văn Uyển khó hiểu ngẩng đầu lên, “Huấn luyện viên... Anh cũng không lớn tuổi lắm, vì sao nói chuyện giống mấy người đàn ông trung niên như bác Cả em vậy...”


“.....”


Hoa Nguyên đứng dậy, giơ tay vỗ mạnh lên trán Văn Uyển hai cái, “Đây là kinh nghiệm.”


“Ồ, em biết rồi. Xem ra huấn luyện viên Hoa và ba mẹ cũng không có mối quan hệ tốt lắm....”


“......”


Hoa Nguyên trầm mặc một lát, sắc mặt tối sầm, “Tôi không có cha.”


Thấy Văn Uyển cực kỳ kinh ngạc, anh phục hồi tinh thần, “Em ngồi một lát đi, tôi xuống lầu mang đồ ăn lên.”


“Ừ...”


Văn Uyển nhìn bóng lưng người đàn ông rời đi, không khỏi sờ miếng băng trên tay, “Thì ra là thế...”


Cô cứ thắc mắc vì sao Hoa Nguyên quan tâm cô như vậy, hoá ra là bởi vì bọn họ đều không có cha...



Bạn có muốn comment đánh giá truyện, hãy đăng nhập nhé! imglogin