KHAO KHÁT

Chương 14: Lưỡi của dượng mềm ghê... Vẫn muốn nữa…

Nghe vậy, Diệp Liệt Thanh dùng khăn lau đầu một cách thô bạo, lắc mạnh tóc, cười lạnh, “Hai cái bánh bao nhỏ của cháu ấy à! Ông đây xoa còn cộm tay!”

“Ồ... Tối hôm qua dượng sờ hai cái bánh bao nhỏ này cả đêm đó, vừa rồi còn mút vú Uyển Uyển, hu hu... mút đỏ chét rồi...”

Nghe vậy, Diệp Liệt Thanh xuýt nữa trút hơi thở cuối cùng, hung hăng trừng mắt với người nào đó, nghiến răng nghiến lợi nói: “Cháu im miệng ngay cho ông đây!”

Cuối cùng, lại bổ sung: “Nếu chuyện này lọt ra ngoài, người có hại không phải là ông đây!”

“Ồ...” Văn Uyển thờ ơ nói, dưới cái nhìn chăm chú của Diệp Liệt Thanh, bàn tay đang xoa ngực chậm rãi duỗi xuống giữa hai chân, bất mãn nói: “Tối hôm qua dượng liếm hoa huyệt của Uyển Uyển rất thoải mái... Ưm... Lưỡi của dượng mềm ghê... Vẫn muốn nữa...”

Đối với một con bé tổ tông không chịu hiểu, cũng không thể hung dữ như vậy, Diệp Liệt Thanh chỉ cảm thấy tim mình đập cực kỳ thất thường, nếu ở lại lâu hơn sẽ có khả năng bị tức chết.

Văn Uyển nhàn nhã nằm trong bồn tắm, nhìn bóng dáng Diệp Liệt Thanh tức giận đi ra ngoài mà không dám nói gì, khẽ  nhướng lông mày, nhẹ nhàng nói: “Dượng... Nếu cháu tắm xong mà dượng không ở đây, người ta sẽ buồn lắm đó... Hu hu hu...”


Mới vừa đi tới cửa, Diệp Liệt Thanh nghe thấy tiếng khóc giả tạo nũng nịu của cô gái trong phòng tắm, anh cảm sống lưng lạnh buốt, da đầu tê dại.


“Ông đây chắc chắn đã đào mộ của tổ tiên nhà họ Văn ở kiếp trước!”


Diệp Liệt Thanh ném xuống một câu, lại lấy ra nửa bao thuốc lá, đi ra ban công gọi điện thoại.


*


Khi Văn Uyển trần truồng đi ra khỏi phòng tắm, nhìn thấy Diệp Liệt Thanh xách hai phần ăn sáng vào cửa.


Diệp Liệt Thanh bước vô nhưng không thèm nhìn Văn Uyển, đặt bữa sáng lên bàn, “Mặc quần áo đi, ăn sáng xong tôi đưa cháu về……”


“Ờ...” Văn Uyển cũng biết không thể ép người quá đáng, mặc quần áo chỉnh tề, ngoan ngoãn ngồi xuống, “Nhưng mà, dượng, cháu...”


Nói xong, ngập ngừng liếc nhìn Diệp Liệt Thanh, nhỏ giọng nói: “Sáng nay người ta mệt, tay hơi nhức mỏi, dượng có thể đút cháu không...”


Diệp Liệt Thanh liếc cô, hừ nhẹ, hầu hạ cô ăn sáng.


Lúc này anh mới bưng ly sữa, đưa một viên thuốc màu trắng cho Văn Uyển, “Uống đi...”


Dừng một chút mới giải thích, “Tuy tối hôm qua không đút vào, nhưng làm trong bồn tắm, còn...”


Không chờ người ta nói xong, Văn Uyển giật viên thuốc trong tay Diệp Liệt Thanh nuốt xuống.


Uống thuốc xong, Văn Uyển nhìn chằm chằm Diệp Liệt Thanh một hồi lâu mới mắng: “Đồ cặn bã!”


Vừa mắng xong, di động của Diệp Liệt Thanh vang lên.


Văn Uyển thản nhiên liếc màn hình, thấy hai chữ Văn Tuyết đang nhấp nháy trên đó.


Sắc mặt Văn Uyển nhất thời tối sầm, “Đừng trả lời!”


Nghe vậy, Diệp Liệt Thanh thở dài, cúp điện thoại của Văn Tuyết trước mặt Văn Uyển , “Đi thôi... Tôi đưa cháu về!”


Văn Uyển ngồi bất động tại chỗ, lạnh lùng nói: “Chặn bà ta ở trước mặt cháu ngay lập tức, từ nay về sau không được nhận điện thoại của bà ta ở trước mặt cháu.”


Mắt phải của Diệp Liệt Thanh giật giật, liếc nhìn Văn Uyển, “Con bé chết tiệt kia! Cô ấy là cô của cháu, tôi là dượng cháu...”


“Có chặn không!? Nếu không chặn bà ta, dượng có tin chút nữa bà ta gọi điện thoại tới, cháu sẽ nhận thay dượng không?” Nói xong, Văn Uyển lấy di động của mình ra, chụp vài tấm hình những vệt đỏ và xanh tím trên cổ.


“Năm phút...”


Lời còn chưa dứt, Văn Tuyết lại gọi tới lần nữa, Diệp Liệt Thanh chỉ liếc mắt rồi trực tiếp kéo vào danh sách đen.


Văn Uyển thấy thế, hài lòng đứng lên, bước tới thân mật ôm cánh tay Diệp Liệt Thanh, lấy lòng: “Dượng... Sắp khai giảng rồi, cháu không muốn ở trong trường, nghe nói dượng có một căn hộ gần trường cháu, cháu muốn ở chỗ dượng...”

trichtinhlau.com/


Bạn có muốn comment đánh giá truyện, hãy đăng nhập nhé! imglogin