KHAO KHÁT

Chương 16: Cháu vẫn thích dượng út

Mọi người hơi sửng sốt, thấy Văn Tuyết còn chưa thấy, vội vàng kéo Văn Tuyết quay người lại.


Dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người, Diệp Liệt Thanh nắm chặt áo sơmi, thản nhiên liếc nhìn người phụ nữ đang sững sờ trong đám đông, kéo Văn Uyển đi “Đi thôi...”


Sau khi người phụ nữ kia nhận được ánh mắt Diệp Liệt Thanh, sắc mặt cô ta tái nhợt, cơ thể không khỏi run lên.


Khoé mắt Văn Uyển liếc nhìn dấu vết của Diệp Liệt Thanh, trong mắt ẩn chứa một nụ cười ranh mãnh, ngước mắt nói với Văn Tuyết trong đám người: “Cô, cháu đi trước với dượng...”


“Diệp Liệt Thanh, anh dám!” Văn Tuyết bị đám chị em kéo lại, nghe thấy vậy càng giãy giụa ác liệt hơn, “Không được tôi cho phép, anh dám bước ra khỏi nơi này!?”


Vừa rống xong, Văn Tuyết thoáng nhìn thấy dấu hôn chói mắt trên cổ Diệp Liệt Thanh .


“Diệp Liệt Thanh!!!”


Diệp Liệt Thanh nắm tay Văn Uyển chưa đi được vài bước đã bị Văn Tuyết kéo lại.


Lần này đám chị em bên cạnh Văn Tuyết không dám đứng ra khuyên can, sợ Văn Tuyết quá tức giận thì mình sẽ bị vạ lây.


“Diệp Liệt Thanh! Anh dám làm vậy với tôi! Con khốn vô liêm sỉ đó là ai!? Là ai!?”


Tiếng rống giận xé lòng của Văn Tuyết vang lên bên tai, Văn Uyển nhướng mày, đứng chắn trước mặt Diệp Liệt Thanh, vẻ mặt ngây thơ hỏi: “Cô… Cô bị sao vậy!? Tối hôm qua dượng ở cùng cháu……”


“Văn Uyển!”


Diệp Liệt Thanh đột nhiên gầm lên, Văn Tuyết nhìn chằm chằm Văn Uyển không chớp mắt, nghiến răng nghiến lợi quát: “Mày nói cái gì!? Mày lặp lại những lời vừa rồi lần nữa xem!!”


Văn Uyển chỉ vào vết bầm tím và vết xước trên cổ Diệp Liệt Thanh, nhìn Văn Tuyết với vẻ mặt khinh thường, cố ý kích thích: “Tối hôm qua dượng ‘bị sốt’… Cả người nóng bừng, sốt cao, mê man, lại không có thuốc, cháu đành phải sử dụng cách cũ là cạo gió cho dượng……”


“Cô…… Dượng bị 'sốt' cả đêm, cô không thương dượng, nhưng cháu thấy tội nghiệp cho dượng……”


Diệp Liệt Thanh nghe Văn Uyển lặp đi lặp lại ‘bị sốt ’, mí mắt giật giật.


Anh kín đáo liếc Văn Uyển, “Đừng làm vậy vì ông đây!”


Văn Uyển thờ ơ nhún vai, “Ờ...”


Không biết do Văn Tuyết quá tức giận nên hồ đồ, hay là bị hoa mắt trước sự vô liêm sỉ của Văn Uyển, “Cạo gió!? Hai người trai đơn gái chiếc cạo gió……”


“Cô, suy nghĩ của cô dơ dáy quá……”


Văn Uyển kéo Diệp Liệt Thanh lùi ra sau hai bước, thân thể trực tiếp dính vào người Diệp Liệt Thanh, “Dượng… Tội nghiệp dượng quá, cưới một người phụ nữ 'dơ' như vậy……”


“Con nhỏ khốn nạn! Mày dám mắng tao!?”


Nói xong, Văn Tuyết giơ tay vung về phía mặt Văn Uyển, Diệp Liệt Thanh bước tới nắm cổ tay ném sang một bên.


“Nếu tinh thần cô không ổn thì nên đi khám bác sĩ… Đừng ở đây nổi điên!”


Ném xuống một câu như vậy, Diệp Liệt Thanh kéo Văn Uyển rời đi.


Văn Uyển quay đầu nhìn người phụ nữ đang há hốc mồm phía sau, nhếch khóe môi, dưới cái nhìn của Văn Tuyết, cô moi lòng bàn tay Diệp Liệt Thanh.


“Dượng…… Vừa rồi dượng đẹp trai ghê, cháu thích dượng lắm đó……”


Diệp Liệt Thanh tức giận liếc Văn Uyển, quát lớn: “Cháu câm miệng đi!”


“Ồ……”


Văn Uyển dựa vào cánh tay Diệp Liệt Thanh, bánh bao trên ngực áp sát cánh tay Diệp Liệt Thanh, “Cháu vẫn thích dượng út……”


“…………”


Diệp Liệt Thanh cắn đầu lưỡi, cảm giác đau đớn khiến anh tỉnh táo lại, không nghe những lời ‘nói bậy bạ’ của Văn Uyển.


*


Trên đường về, Văn Uyển thật sự nghe lời, ngoan ngoãn ngồi ở ghế phụ chơi di động, không có hành động quỷ quái.


Khoé mắt Diệp Liệt Thanh quan sát Văn Uyển một hồi lâu, trong xe nhất thời quá yên tĩnh.


Thấy vậy, người đàn ông nhíu mày, chủ động hỏi: “Cháu đang nhịn cái gì!?”


Nghe anh hỏi, Văn Uyển mới ngẩng đầu khỏi di động, lắc di động với Diệp Liệt Thanh cười nói, “Dượng đoán xem……”


trichtinhlau.com/


Bạn có muốn comment đánh giá truyện, hãy đăng nhập nhé! imglogin