KHAO KHÁT

Chương 29: Diệp Liệt Thanh, cháu hận dượng

Diệp Liệt Thanh trở về cục, chưa ngồi nóng mông trong văn phòng đã có người gõ cửa bên ngoài.


“Vào đi!”


Người tới nghe thấy giọng đang kìm nén lửa giận của người đàn ông, do dự một lúc mới thấp giọng nói: “Vừa rồi, người của lão Lý tới đây, kêu anh qua đó.”


Diệp Liệt Thanh bực bội đứng dậy, kéo cổ áo, “Lại kiện cáo chứ gì!? Ngày nào cũng không yên phải không!?”


Trong cục của bọn họ không thiếu những người có mối quan hệ tốt, nhưng bao năm qua, người phụ nữ kia là người đầu tiên khiến tất cả mọi người trong cục chán ghét.


Người đàn ông tóc húi cua không nói gì, nhỏ giọng dặn dò: “Anh Năm đừng xúc động, hiện giờ ông ta là quan chức mới, phải làm gì đó có ảnh hưởng để thể hiện tài năng. Sau này anh Cả sẽ xử lý ông ta...”


Nghe vậy, sắc mặt Diệp Liệt Thanh tối sầm, “Đừng nói với anh Cả chút chuyện cỏn con này, năm nay là thời điểm quan trọng của anh Cả.”


Tóc húi cua cúi đầu, “Em biết.”


Diệp Liệt Thanh nghĩ đến Văn Quốc Đống, gương mặt của Văn Uyển vô tình hiện lên trong đầu, trước khi ra ngoài, anh ném điện thoại di động cho tóc húi cua.


“Chú ý điện thoại, anh không tin tiểu ma vương có thể thành thật ở nhà.”


Với tính tình kia của Văn Uyển, hôm nay bị "uất ức to lớn" như vậy, quỷ mới tin cô có thể thành thật.


Sắp đến cửa, dường như nghĩ tới gì đó, anh dặn dò: “Nếu rảnh thì lên mạng tìm công thức nấu ăn cho trẻ con giùm anh, chép một bản để trên bàn cho anh.”


“A!?”


“A cái gì mà a!? Làm chuyện cần làm đi!”


Tóc húi cua cầm di động gãi đầu, “ Nhưng mà sếp... Đứa... Đứa trẻ này!?”


Chưa kịp nói xong thì người đã bỏ đi.


Tóc húi cua nhìn di động, lại nghĩ đến những lời trước khi rời đi của Diệp Liệt Thanh, gãi trầy đầu suy nghĩ thật lâu, “Trẻ con...”


“Ai da má ơi! Chị dâu có tin vui!!!”


Nghĩ vậy, tóc húi cua vội vàng lấy di động ra báo tin vui cho mấy anh em trong nhóm.


【Chị dâu Năm có rồi! Các anh em, đã đến lúc chuẩn bị bao lì xì!! 】


Tin nhắn vừa gửi đi.


Bình thường không ai hé răng trong nhóm tám người, nay đều xuất hiện với một chuỗi ký hiệu.


“......”


“......”


“......”


“......”


“Giả phải không?”


“Chẳng phải hai người đã ngủ riêng nửa năm rồi à?”


“Cái này....[mọc sừng] [mọc sừng] [mọc sừng]”


Trong lúc mọi người sôi nổi thảo luận về việc Diệp Liệt Thanh có bị cắm sừng hay không, người có liên quan đang ở trong văn phòng của cục phó cà lơ phất phơ hút thuốc.


“Tiểu Diệp à... Không phải tôi muốn nói... Chú không còn trẻ nữa, không định tính toán cho tương lai hay sao?”


Người đàn ông hơi lớn tuổi mặc áo sơmi màu xám thông thường, cầm ấm trà gốm kiểu cũ, từ trên xuống dưới khắp cả người chỉ hiện lên hai chữ, đơn giản và thuần khiết.


Những lời nói đó có vẻ như thật lòng cân nhắc kế hoạch tương lai cho Diệp Liệt Thanh.


Diệp Liệt Thanh không nói lời nào, hút xong điếu thuốc, ngửi hương trà tràn ngập mùi tiền bay trong không khí, “Cục phó Lý có ý gì?”


“Cháu gái của tôi thật ra cũng có duyên với chú đã mấy năm... Tuy rằng hơi nhõng nhẽo, nhưng quen như vậy ở trong nhà rồi, nó không giống như con bé nhà họ Văn kia đâu...”


“Nó là con một trong nhà... Sau này mọi thứ trong nhà đều là của một mình nó...”


Nói đến đây, nụ cười trên mặt người đàn ông càng sâu hơn.


Diệp Liệt Thanh hiểu lời nói bóng gió của đối phương, giơ tay nhét tàn thuốc vào lon Coca trên bàn, “Để tôi suy nghĩ.”


“Chú phải suy nghĩ kỹ...”


Người đàn ông mỉm cười nhìn Diệp Liệt Thanh rời đi, sau khi người đi khỏi, ông ta thản nhiên đặt ấm trà vào trong tay, nụ cười trên mặt lập tức biến mất.


Giây tiếp theo sau khi Diệp Liệt Thanh rời đi, cánh cửa khép hờ bị đẩy ra từ bên ngoài.


“Dượng... Anh ấy, anh ấy nói như vậy...”


Trên khuôn mặt vừa mới hoà nhã một giây trước của người đàn ông hiện lên một tia không kiên nhẫn, ngón tay nhẹ nhàng gõ trên bàn, không đáp mà hỏi ngược lại: “Em họ của cháu khi nào về nước?”


Người phụ nữ vừa ngồi xuống, giọng nói từ đầu bên kia vang lên, “Dượng?”


Người đàn ông nhìn qua, nụ cười trên mặt nhàn nhạt, “Cậu ta không thích cháu.”


Một câu cực kỳ thẳng thắn khiến máu trên mặt người phụ nữ trút hết, “Nhưng mà, cháu...”


“Cháu không có cơ hội.”


Người đàn ông uống một ngụm trà, vẫy tay với cô ta, “Về đi... Cô nhóc mà cháu xúc phạm hôm nay là cháu gái của Văn Quốc Đống...”


Nghe vậy, người phụ nữ cứng đờ, “Cháu, cháu không biết.”


“Một chút thông minh không làm nên chuyện lớn.”


Lúc Diệp Liệt Thanh trở lại văn phòng, anh nhận được những ánh mắt phức tạp của người xung quanh chào đón.


“Đứa nào cũng rảnh quá phải không? Nếu vậy thì ra ngoài chạy hai vòng cho khoẻ mạnh.”


“Không... Không có.”


“Có rất nhiều...”


“Biến đi! Cút hết cho tôi! Đừng ngồi ở đây chướng mắt lắm!”


Diệp Liệt Thanh rống xong, bước về phía tóc húi cua.


Thấy máy tính của người ta chứa đầy sách hướng dẫn nuôi dạy con màu hồng, vừa kiểm tra vừa lẩm bẩm cái gì đó, Diệp Liệt Thanh đến gần mà người đàn ông không hề phát hiện.


“Trẻ ba tuổi nên bổ sung lượng muối vừa phải... Các gia vị, bữa ăn giàu dinh dưỡng phải cân bằng, kết hợp rau và thịt... Không thể...”


Lời còn chưa dứt, Diệp Liệt Thanh giơ tay vỗ vào gáy người đó.


“Ối!”


“Anh... Anh Năm đánh em làm gì!?”


“Ông đây kêu chú tìm công thức, chú ở đây xem cái quái gì vậy!?”


“Đây là công thức nấu ăn cho trẻ con đó!?” Nói xong, anh ta đưa cuốn sổ cho Diệp Liệt Thanh, “Anh coi nè... Em bắt đầu ghi từ lúc sáu tháng, cho đến lúc ba tuổi... Sau đó còn...”


Diệp Liệt Thanh không chờ anh ta nói xong, cầm cuốn sổ gõ vào đầu anh ta, “Ba tuổi!? Ông đây thấy chú mày mới giống ba tuổi!! Không biết nên thân được chuyện gì!?”


Trong căn hộ, Văn Uyển đang bận rộn chỉ huy người của công ty dọn phòng và công ty chuyển nhà tháo dỡ đồ đạc, và dọn dẹp phòng.


“Màn cửa đổi thành màu vàng nhạt, ga trải giường đổi thành màu hồng, thảm... thảm cũng đổi...”


“Khung hình hai người kia treo ở phòng khách tầng dưới, còn hình của tôi treo ở đầu giường tầng trên...”


“Bỏ hết tranh sơn dầu trang trí trên tường, đổi thành hình của tôi, không cần sô pha... và tủ quần áo...”


Trong căn phòng nhỏ, các công nhân đi tới đi lui dọn vào dọn ra, toàn bộ căn hộ mang một diện mạo hoàn toàn mới, không có dấu vết trước đây, khắp nơi tràn ngập bầu không khí nữ tính màu hồng.


*


Buổi tối tan sở trở về, Diệp Liệt Thanh vừa mở cửa đã giật mình trước bầu không khí nữ tính màu hồng dịu dàng.


Nếu cô gái nằm trên đi văng không phải là Văn Uyển, anh sẽ nghi ngờ mình đã vào nhầm nhà.


Văn Uyển cầm di động liếc nhìn người đàn ông đang đứng sửng sốt ở cửa, “Sững sờ ở đó làm gì!? Mau nấu cơm đi! Mệt mỏi cả buổi trưa, cháu đói muốn chết!!”


Diệp Liệt Thanh nhìn căn hộ màu hồng bị đổi mới hoàn toàn, dụi mắt không thể tin được, hít một hơi thật sâu, “Tốt lắm... Hiệu suất làm việc của cháu, nếu ra ngoài xã hội... lãnh đạo sẽ rất thích.”


Văn Uyển nghe người đàn ông nghiến răng nghiến lợi, ném di động qua một bên không tán thành, đi chân trần trên thảm len cao cấp, chậm rãi bước tới bên cạnh Diệp Liệt Thanh.


“Đây chỉ là bắt đầu... Nếu dượng còn dám khiêu khích cháu, cháu sẽ trang trí căn phòng tân hôn của dượng và Văn Tuyết thành như vậy!!”


Diệp Liệt Thanh nhìn tấm hình chụp anh và Văn Tuyết treo trên TV trong phòng khách, sau đó nhìn Văn Uyển với vẻ mặt kiên quyết.


Từ góc độ này, anh có thể thấy rõ sự hoang tưởng bệnh hoạn trong đôi mắt của cô gái mặc áo ngắn tay của anh, cũng như tính chiếm hữu lạ thường đối với những thứ cô yêu thích.


“Tiểu Uyển...”


“Nấu ăn!”


Sau khi ném xuống hai chữ đó, Văn Uyển lui về trên đi văng, hài lòng thưởng thức "thành quả" mà mình đã bỏ ra cả một buổi chiều.


Cuối cùng, còn nói với vẻ tiếc nuối: “Hờ... Cái giường mà cháu thích quá lớn, cầu thang lại quá hẹp, không khiêng lên được...”


Nói xong, nhìn Diệp Liệt Thanh với vẻ mặt ghét bỏ, “Nhanh lên! Lo kiếm tiền mua nhà cho cháu! Bây giờ hồ ly tinh này còn nhỏ, khi nào cháu lớn, cái nhà vàng chút xíu này của dượng không giấu cháu nổi đâu!”


Cô là người muốn "vào nhà".


Văn Uyển không nói ra nửa câu sau.


Diệp Liệt Thanh đứng tại chỗ thật lâu không thể hoàn hồn, ngồi một mình trên thảm hút thuốc, quay đầu nhìn Văn Uyển đang hăng say chơi game.


Tựa như ánh mắt vừa rồi của cô bé chỉ là ảo giác của anh.


“Tiểu Uyển...”


Văn Uyển tắt âm thanh trong game, lạnh lùng nói: “Im miệng! Đi nấu ăn! Đừng nghĩ đến việc bỏ cháu chết đói thì cháu sẽ buông tha cho dượng.”


“Cho dù cháu chết, chỉ cần dượng có con với người phụ nữ khác, cháu sẽ đầu thai vô bụng cô ta, làm con gái của dượng, đeo bám dượng.”


Diệp Liệt Thanh hút xong một gói thuốc lá, đứng dậy, lần đầu cảm giác chóng mặt sau khi ngồi một hồi lâu rồi đột ngột đứng dậy, liếc nhìn cô bé đang lướt mười ngón tay trên di động, Diệp Liệt Thanh ra ngoài gọi điện thoại cho bác sĩ tâm lý mà anh đã gặp lúc trước.


“Tình huống mà anh đề cập... hơi khó giải quyết... Lời khuyên cá nhân của tôi là anh muốn theo ý cô ấy nữa không?”


Diệp Liệt Thanh bất đắc dĩ nhìn trần nhà, “Ông đây gần như đặt cô ấy lên bàn thờ rồi, còn phải thế nào nữa!?”


“Cái này... Có khi nào anh thỉnh thoảng có những động tác và thái độ trong lúc lơ đãng đã khiến cô ấy không có cảm giác an toàn, do đó kích thích cô ấy, dẫn tới hành vi cực đoan như hiện tại...”


Diệp Liệt Thanh nghĩ tới người phụ nữ lúc chiều, và những lời anh đã nói, nặng nề thở dài, “Bây giờ tôi phải làm sao đây!?”


“Cô ấy muốn làm gì, thì anh cứ để cho cô ấy làm... Xem thử điểm mấu chốt của cô ấy ở đâu...”


Hai người trò chuyện khoảng mười phút, khi Diệp Liệt Thanh mở cửa, khuôn mặt đằng đằng sát khí của Văn Uyển lạnh lùng nhìn chằm chằm phía anh.


“Sao...” Chưa kịp nói, đã bị một vật lạ cộm chân.


Diệp Liệt Thanh cúi đầu nhìn, thấy di động mà Văn Uyển cầm chơi game hăng say khi nãy, hiện giờ màn hình đã vỡ tan thành một đoá hoa.


“Văn Tuyết mang thai...”


Một câu nhẹ nhàng của Văn Uyển vang lên giống như bóng ma trên lưng, khiến Diệp Liệt Thanh lạnh lẽo khắp người.


Diệp Liệt Thanh sửng sốt một chút, dường như nhớ tới gì đó, không giải thích, cúi xuống nhặt di động ở dưới đất lên, “Cháu...”


Mới vừa ngẩng đầu, thấy Văn Uyển đang mặc quần áo, đôi mắt đỏ hoe không nói lời nào, lạnh lùng nhìn Diệp Liệt Thanh, “Tránh ra!!!”


Diệp Liệt Thanh định nói chuyện, trước mắt đã tối sầm, không biết Văn Uyển cầm gạt tàn thuốc pha lê khi nào, đập thẳng lên trán anh.


Văn Uyển gần như dùng hết sức đập lên trán Diệp Liệt Thanh.


Chỉ nhàn nhạt liếc nhìn đầu người đàn ông đầy máu, Văn Uyển mở cửa chạy ra ngoài mà không hề quay đầu lại.


Diệp Liệt Thanh mới lắc lư vài cái, Văn Uyển đã chạy mất hút.


Nhất thời không quan tâm đến vết thương trên đầu, che đầu vội vàng đuổi theo.


“Văn Uyển!”


Khoảnh khắc cửa thang máy đóng lại, Văn Uyển hờ hững nhìn người đàn ông dính đầy máu, lạnh lùng nói: “Diệp Liệt Thanh, cháu hận dượng.”



Bạn có muốn comment đánh giá truyện, hãy đăng nhập nhé! imglogin