Edit : Hà Thu 


Lý Phượng Minh trầm mặc thật lâu trong ngc Tiêu Minh Triệt, đột nhiên nhẹ giọng m miệng: "Tiêu Minh Triệt, chàng có phát hiện ra một vấn đề hay không?"


"Vấn đề gì?"


"Chàng vi ta đã hp trướng trong hơn một năm, vậy mà đến nay ta vẫn chưa có thai. Chàng không lo lắng ta..." 


"Cái này có gì mà phải lo lắng? Ta chỉ s nàng chạy mất, không s gì khác."


Tiêu Minh Triệt ngắt li nàng, vùi mặt vào hõm cổ nàng.


"Dù sao cũng không kế tha ngôi vị hoàng đế, không có con cũng chẳng sao."


Lý Phượng Minh nhắm mắt, khóe môi mềm mềm mại khẽ mỉm cười: "Đáng tiếc vẫn sẽ có. Nước sốt hoa tương mà ta vẫn hay ăn, thc ra chính là để điều dưỡng giải độc."


Thuốc giả chết nàng uống có chút ảnh hưởng đến cơ thể con người, t khi thành hôn đến nay vẫn chưa có thai, chính là di chng của việc uống thuốc này khi giả chết đổi thân phận năm đó.


Hiện tại lại uống một viên na, chỉ s phải ăn tương hoa thêm một hai năm na mi tốt lên được.


Tiêu Minh Triệt nghe xong cũng không quá kích động, chỉ nói: "Đã biết sẽ tổn thương thân thể, thì về sau tuyệt đối không thể ăn na. Nh rõ chưa? Nếu không ta..."


"Chàng sẽ như thế nào?" Lý Phượng Minh h cười.


"Sẽ cắn ti khi nào nàng khóc thì thôi."


Tiêu Minh Triệt há miệng cắn vào gáy nàng, mép răng nhẹ nhàng gặm cắn mạch đập của nàng.


Đó là cách con thú nhỏ ln lên một mình. Môi và răng không quen dùng để nói chuyện.


Chỉ khi thật s bước vào trái tim hắn, mi có thể hiểu được, mỗi lần gặm cắn nhìn như tàn nhẫn, nhưng ẩn giấu phía sau là rất nhiều tâm s dịu dàng không thể nói được thành li. 


Hắn nói rằng, ta sẽ không làm tổn thương nàng, sẽ đối x tốt vi nàng.


Lý Phượng Minh nâng cánh tay mềm nhũn không sc lên, nhẹ nhàng vòng quanh eo hắn: "Được, sau này không uống na. Cùng nhau sống lâu trăm tuổi đi."


Ta muốn cùng người trong lòng của ta, cùng nhau sống lâu trăm tuổi.


***


Chuyện thuốc giả chết không nên để nhiều người biết được, vì Lý Phượng Minh đã uống thuốc kia, nên phần sau của v kịch này cũng phải làm chu toàn.


Sau khi đón nàng về Ung Kinh, Tiêu Minh Triệt tuyên bố vi bên ngoài rằng "Trên đường nhận thánh dụ về thăm quê nhà, Hoài vương phi bất ng bị nhiễm bệnh dịch."


Sau đó Lý Phượng Minh trong phủ "trị bệnh điều dưỡng" hơn một tháng.


Trong lúc đó, Đại trưởng công chúa nhiều lần đến Hoài vương phủ muốn thăm Lý Phượng Minh, đều bị Tiêu Minh Triệt ngăn cản quyết liệt.


Đại trưởng công chúa không còn cách nào khác, chỉ có thể nói rõ ngọn ngành: "Bệ hạ bảo ta thăm dò xem nàng có thật s sẵn sàng chết vì li ích của ngươi hay không, ch cũng không phải nhất định bắt nàng chết. Ta cũng không thật s muốn để nàng ấy chết!"


Li này vốn không nên nói thẳng ra. Nhưng bà thc s không có cách nào khác.


Lúc Tiêu Minh Triệt chạy ti quan dịch Lam Thành, vẻ mặt khi nghe nói "Hoài vương phi sắp chết", đến nay bà vẫn còn nh rõ ràng.


Bà không hề hoài nghi, nếu Lý Phượng Minh thật s có chuyện bất trắc, Tiêu Minh Triệt phát điên lên, thì người cô cô như bà sẽ là người đầu tiên bị hắn giết.


Nghe bà giải thích xong, Tiêu Minh Triệt chỉ vô cảm "Ồ" một tiếng, rồi cho người tiễn khách.


Thái độ này làm cho Đại trưởng công chúa lo lắng đến mất ăn mất ngủ, chỉ có thể thường xuyên đến Đàn Đà t cầu phúc cho Lý Phượng Minh.


Tề Đế thăm dò tình ý của Lý Phượng Minh đối vi Tiêu Minh Triệt có chân thành tha thiết hay không, cũng không phải vì ông đến lúc tuổi già sinh lòng hối hận, đột nhiên quan tâm đến hôn nhân hạnh phúc của con trai mình.


Trước khi Tiêu Minh Triệt ri kinh đi Nam Cảnh, Tề Đế tng nói chuyện riêng vi hắn.


Hắn nói rõ sẽ không vì tr vị mà vt bỏ Lý Phượng Minh, cũng uyển chuyển tiết lộ ý nghĩ "đề c Tiêu Bảo Trân làm Thái t, chư vị đại thần sẽ điều hành quốc s nghị chính".


Tề Đế làm cha, làm chồng đều khiến người ta sốt ruột, nhưng làm vua coi như vẫn đủ tư cách.


Sau khi cân nhắc ưu và nhược điểm, ông cảm thấy ý tưởng này của Tiêu Minh Triệt tuy quá to gan, nhưng đối vi tình trạng đang cần s ổn định và đổi thay của Tề quốc hiện tại mà nói, rất đáng để th một lần.


Tiêu Minh Triệt không lên ngôi Thái t, nên việc gi vị Vương phi dị quốc Lý Phượng Minh này lại bên người cũng không có gì đáng ngại.


Nhưng Lý Phượng Minh dù sao cũng là con gái của vương n Ngụy quốc.


Tiêu Minh Triệt sẽ là trụ cột của hệ thống nghị viện trong một thi gian dài sắp ti, nên nếu nàng có tâm tư khác, thì chung quy đối vi Tề quốc vẫn là một tai họa ngầm.


Tiếp theo Tề quốc còn phải da vào Tiêu Minh Triệt đng đầu để ổn định tình hình, nếu chỉ vì Lý Phượng Minh mà Tề Đế cùng nhi t sinh ra mâu thuẫn gay gắt, vậy sẽ thành mất nhiều hơn được, cho nên mi để cho Đại trưởng công chúa thay ông ra mặt thăm dò Lý Phượng Minh.


Đến ngày hai chín tháng sáu, sau khi "khỏi hẳn", Lý Phượng Minh nhận lệnh vào cung diện thánh, lúc này trái tim treo lơ lng vì lo lắng của Đại trưởng công chúa mi thật s bỏ xuống được.


Đã biết Lý Phượng Minh quả nhiên có thể liều mình vì Tiêu Minh Triệt, Tề Đế có quyền giả v như không có chuyện gì xảy ra.


Lý Phượng Minh không phải tiểu cô nương bình thường, hoàn toàn có thể hiểu được lý do vì sao Tề Đế muốn thăm dò nàng.


Cho nên sau khi cùng Tiêu Minh Triệt đi vào Cần Chính điện, nàng cũng coi như không có việc gì xảy ra.


Mọi người đều ăn ý không nhắc lại chuyện lúc trước, tng người đều có lễ độ, có tiết chế. T đây về sau liền bình an vô s.


***


Đầu tháng tám, quốc chiến Nam Cảnh kéo dài hơn na năm rốt cuộc đi đến hồi kết. 


Trận chiến này, Tề quốc thật s đã dốc hết sc lc, trả giá cc ln, cuối cùng da vào chiêu thc chiêu mộ n binh để bổ sung nguồn binh lc, mi có thể gi vng cục diện, giành thắng li ln. 


Các vương sư tinh nhuệ của Tống quốc đều bị đánh đến chỉ còn lại một phần mười, ít nhất cũng phải mười mấy hai mươi năm na mi có thể khôi phục lại.


Tống quốc phái s đoàn bại trận đến Ung Kinh, dâng tiền bồi thường chiến bại lên, cũng miễn cưỡng ký hiệp ước hòa bình.


Vùng đất biên gii mà hai nước tranh chấp hàng chục năm cuối cùng cũng đã được giải quyết ổn thỏa.


Sau đó là phần thưởng ln cho các anh hùng có công.


Vi một số lượng ln n binh bình dân được khen thưởng và thăng chc, Tề Quốc nhanh chóng bước vào cục diện hoàn toàn mi.


Nhóm n binh này làm cho n t Tề quốc nhìn thấy một cách sống khác.


Không cần cả đi da vào cha huynh cùng nhà chồng, cống hiến lập nghiệp vào sinh ra t, được phong hầu tước, đó mi là kiêu ngạo cùng tôn vinh thc s.


Nhưng có một số chuyện tri sinh đã định là không có cách nào tránh né. Không phải n nhân nào cũng cng rắn mạnh mẽ, cũng không phải n nhân nào cũng có thể đi tòng quân chém giết.


Dưới s hướng dẫn theo đà phát triển của người có tâm, trên phố bắt đầu bàn luận t nhiên về khả năng n t đọc sách tham gia khoa c.


Dư luận nhanh chóng lên men và lan rộng khắp đất nước.


Dù là trong triều hay thôn quê, s quan tâm háo hc của mọi người đến việc "có phải n t Tề quốc cũng có thể có một cách sống khác hay không" đã khiến tin "Thái t Tiêu Minh Tuyên qua đi" tr thành mẩu tin vụn.


Tang lễ của Thái t không tính là long trọng, cả nước để tang bảy ngày liền kết thúc.


Công chúa th mười tám Tiêu Bảo Trân được sắc phong làm Thái t mi.


Bi vì thị lc của Tề Đế đã đánh mất hầu như không còn, sc khỏe không ổn định, nên lệnh cho Hoài vương Tiêu Minh Triệt làm nhiếp chính vương, dẫn chúng thần phụ tá Thái t trị quốc quản lý chính s.


Bằng cách này, Tề Quốc đã tìm kiếm được s thay đổi trong khi vẫn duy trì s ổn định, bắt đầu cuộc cải cách chính phủ quy mô ln đầu tiên kể t khi lập quốc.


Một Tề Quốc hoàn toàn mi đang chậm rãi phác họa ra hình dáng.


***


T sau khi vào thu, Tiêu Minh Triệt gần như bận đến mc chân không chạm đất, mỗi ngày tan triều tr về nhà đều mang theo rất nhiều văn thư, hồ sơ.


Nhưng Lam Thành hắn bị cảnh Lý Phượng Minh hấp hối dọa đủ rồi, nên hiện gi tr nên dính người đến cc điểm.


Mặc kệ có bận rộn đến đâu, chỉ cần nhất thi không nhìn thấy Lý Phượng Minh, liền nhịn không được muốn lật tung cả phủ để tìm nàng.


"Tiêu Minh Triệt, chàng thật s là mèo chuyển thế phải không? Chàng giống như kiểu con mèo già, trên miệng lúc nào cũng ngậm mèo con, đi đâu cũng mang theo."


Lý Phượng Minh tc giận lẩm bẩm, cùng hắn tiến vào thư phòng Bắc viện.


Tiêu Minh Triệt ôm nàng ngồi trên đùi mình, cằm khẽ ta vào hõm vai nàng, trong lòng cuối cùng cũng yên tâm: "Nàng thích nói như thế nào cũng được."


Cánh tay hắn vươn ra ôm sát eo nàng, ngón tay thon dài chậm rãi lật gi bản thảo văn thư, không hề có chút ngại ngùng nào.


Lý Phượng Minh không có hng thú lắm.


Thấy trên bàn bày sẵn một đĩa khoai m sốt hoa, Lý Phượng Minh đưa tay bưng lên, khóe mắt hng h đảo qua phần văn thư kia một chút.


Sau khi thoáng nhìn thấy bốn ch "quy thuận nhập Tề", nàng kinh ngạc trố mắt: "Hả?!"


"Làm sao vậy?" Tiêu Minh Triệt nghiêng đầu, thấy nàng ta như hóa đá, cảm thấy thú vị, thay nàng lấy cái đĩa kia để xuống một bên.


Lý Phượng Minh hoàn hồn, hai tay bóp khuôn mặt hắn đến biến dạng, ánh mắt lại nhìn chằm chằm văn thư kia: "Kế sách quy thuận này, ban đầu là ai đề cập?"


"Phụ hoàng." Tiêu Minh Triệt nói: "Ta đã lệnh cho Sầm Gia Thụ dẫn người đi nghiên cu, đánh giá xem có khả thi hay không."


Lý Phượng Minh im lặng một lúc lâu, cười ha ha ngã vào trong ngc hắn, thậm chí còn duỗi duỗi chân như trẻ con. 


"Sao t nhiên lại phát điên?" Tiêu Minh Triệt ôm chặt nàng, tuy trong lòng tràn đầy nghi vấn, nhưng lại bị nụ cười của nàng lây nhiễm: "Rốt cuộc làm sao vậy? Nàng cảm thấy chuyện này không khả thi?"


"Rất khả thi! Quốc chiến Nam cảnh làm tổn thất một lượng ln dân số trẻ tuổi và trung niên. Nếu lúc này thc hiện kế sách nhập tịch, có thể hỗ tr bổ sung dân số nhanh chóng."


Tiêu Minh Triệt gật đầu, lại khó hiểu: "Vậy nàng cười cái gì?"


***


Không có hai bộ não giống hệt nhau trên thế gii.


Nhưng Ngụy, Tề, Hạ là cùng chủng loại, quân chủ ba nước luôn phải đối mặt vi các vấn đề giống nhau.


Đối phó vi "vấn đề dân số giảm mạnh sau chiến tranh quốc gia quy mô ln", n vương Hạ Quốc Cơ Bình Quân, Tề Đế và Lý Nghênh đã tng là Thái t Đại Nguỵ, lại đều nghĩ đến chiêu tổn hại "đoạt người nước bạn", đây không phải là trùng hp sao?


Cái gọi là "nhập tịch", có nghĩa là "quy phục và tiếp nhận dạy dỗ", t luật pháp chính thc có được tên và quốc tịch của nước đang một cách hp pháp, đồng thi sống trên thế gii vi tư cách là công dân của nước đang cho đến hết đi.


Lúc Lý Phượng Mình còn là tr quân Nguỵ quốc,  cũng tng vì việc này mà lệnh cho Túc Uyển – Chủ tư của Huy Chính viện nghiên cu và đánh giá vấn đề liên tục trong hai năm, soạn thảo quy trình sơ bộ, ngay cả điều khoản luật pháp tướng ng nên bổ sung hoặc sa đổi như thế nào cũng đã chuẩn bị xong.


Đáng tiếc thể chế của Huy Chính viện còn chưa hoàn thiện, con đường dành cho Thái t Lý Nghênh đã đi đến hồi kết.


Không chỉ mình nàng, mà n đế Hạ quốc Cơ Bình Quân cũng nghĩ đến chiêu này.


Trong năm Ngụy Tề chuẩn bị hòa thân, Cơ Bình Quân đã thúc đẩy dư luận tạo thế Hạ quốc, có ý muốn mi chào người nước ngoài sống Hạ quốc hơn mười năm "quy thuận nhập tịch".


Vậy mà không ng, hiện gi Tề Đế cũng nghĩ đến biện pháp này.


Đây là một niềm vui bất ng đối vi Lý Phượng Minh: "Nếu như Hạ, Tề thật s có thể thúc đẩy chính sách "quy thuận nhập tịch" thành công, vậy cũng chng minh được suy nghĩ của ta về việc này khi còn trẻ là đúng."


Cu Thái t Đại Ngụy Lý Nghênh tuổi mười lăm mười sáu tuổi đã có cái nhìn sâu sắc và tầm nhìn xa trông rộng, có thể so sánh vi Cơ Bình Quân cầm quyền mười mấy năm, Tề đế cầm quyền hơn ba mươi năm, điều này đối vi người Ngụy Quốc lúc trước vt bỏ Lý Phượng Minh mà nói, là một cái bạt tai vang dội c nào ch!


"Lát na ta bảo Thuần Vu đưa cho chàng một bản quy tắc chi tiết." Lý Phượng Minh vui vẻ nhón một miếng khoai lang chấm tương hoa cho vào miệng: "Nhưng mà, việc này lúc mi bắt đầu có chút khó khăn."


Tiêu Minh Triệt gật đầu than nhẹ: "Đúng vậy."


Có một số người nước ngoài đã sống các quốc gia khác trong một thi gian dài, quả thật nảy sinh mong muốn lại lâu dài. Nhưng họ vẫn lo lắng rằng ngay cả khi nhập tịch rồi cũng khó có thể được chấp nhận thc s, vẫn bị coi là người nước ngoài.


Trong trường hp đó, họ sẽ tr thành kẻ trôi giạt không nơi nào đến cũng không có đường tr về.


"Muốn loại bỏ lo lắng của bọn họ, trước tiên pháp luật phải cho bọn họ bảo đảm tương ng. Cái này ta và Thuần Vu trước đó đã có thỏa thuận, chàng có thể tham khảo."


Lý Phượng Minh nuốt miếng khoai lang xuống, thấy Tiêu Minh Triệt đã bưng trà đưa đến bên miệng, liền cầm tay hắn nhấp một ngụm, lúc này mi nói tiếp.


"Th hai, phải có người làm mẫu cho bọn họ. Hầu hết mọi người đều có tâm lý hùa theo đám đông. Nếu người đi trước xuất hiện, thì nhng người phía sau sẽ không do d như vậy."


Tiêu Minh Triệt buông chén trà xuống, liếc mắt nhìn nàng: "Nàng sao?"


ương nhiên." Lý Phượng Minh đắc ý nhướng mày.


Nàng đã quyết tâm th cùng Tiêu Minh Triệt nắm tay đi hết quãng đi còn lại, đương nhiên không c tuyệt chuyện "quy thuận nhập Tề".


Hơn na, còn có thể t mình thc hành xem tư tưởng trị quốc khi còn trẻ của mình xem có đúng hay không, kiểu trải nghiệm này thật s là ngàn năm có một. 


"Mọi người đều biết, ta là con của vương n Nguỵ quốc. Nếu chính sách nhập tịch do ta và thuộc hạ quyết định, vậy đó sẽ là một tín hiệu mạnh mẽ đối vi nhng người nước ngoài sống Tề Quốc." 


Tiêu Minh Triệt trầm ngâm một lát, có nghi vấn mi: "Nhưng đối vi dân chúng bình thường mà nói, các nàng vẫn là người Ngụy. Chuyện này giải quyết thế nào?" 


"Cái này đâu cần giải." Lý Phượng Minh nhún nhún vai: "Thay đổi phong tục, thay đổi quan niệm thói quen của dân chúng, vốn không phải chuyện một sm một chiều là xong."


Khi triều đình Tề Quốc và pháp luật công nhận danh tính, nhng người nước ngoài đã nhập quốc tịch có thể được hưởng các trách nhiệm và quyền li giống như người dân nước Tề, thi gian lâu dần rồi bá tánh cũng sẽ không cảm thấy ngạc nhiên na.


S tin tưởng và hội nhập thc s, nói cho cùng vẫn phải da vào thi gian.


Tiêu Minh Triệt nghiêng đầu nhìn nàng: "Vậy, sau khi quy thuận nhập tịch, việc đầu tiên nàng muốn làm là gì?"


"Chuẩn bị đi thi!"


Đáp án này khiến Tiêu Minh Triệt ngây ngẩn cả người.


***


"... Thi văn võ, nam n đều có thể tham gia ng tuyển. Không cần tìm quý tộc tiến c na, chỉ cần thông qua kỳ thi sơ bộ của quận huyện học chính quy là có thể tiến vào Hạ vọng. Các bộ sẽ tham gia vào toàn bộ quá trình tuyển chọn học giả, không còn là độc quyền của hai bên viện Đại học sĩ vi Lại bộ na."


Trong nhã gian lầu hai hậu viện của Trạc Hương Hành, Văn Âm chậm rãi mà nói, thỉnh thoảng kích động đến mc khoa tay múa chân.


Chung Tình bên cạnh cũng hưng phấn đến mc khuôn mặt nhỏ nhắn ng hồng: "Đi đến đầu xuân, lễ trưởng thành của ta va qua, là đúng đủ tuổi, va vặn bắt kịp kỳ thi sơ khảo!"


Nhóm tiểu cô nương các nàng quả thc sinh ra gặp đúng thi, trùng hp bắt kịp s cải cách ln nhất định sẽ được ghi vào s sách nước nhà này.


Lý Phượng Minh nhấp một ngụm đào phô mai, cười nói: "Vậy thật s phải chúc mng các ngươi rồi. Có điều, nhng người vượt qua ba vòng tuyển chọn, vào năm sau còn phải được các ban bầu chọn lại, đến lúc đó lại công bố danh sách yết bảng khác. Các ngươi đã nghĩ kỹ xem muốn cống hiến cho bộ nào chưa? Chỉ còn hơn na năm na, phải chuẩn bị sm chút."


Chung Tình cười ha ha: "Ta và tam ca ta đều muốn ghi tên vào bảng danh sách của Kim Ngô Vệ. Làm quan võ, quan trọng nhất là có bản lĩnh gan dạ, dám liều mạng, ý t cống hiến cũng chỉ có như vậy. Ta không trông cậy vào một bước lên tri, t chc võ tốt nhỏ bắt đầu cũng được. Ngược lại là Văn Âm, muốn ti viện đại học sĩ viện cống hiến thì s là phải sầu hói đầu."


"Ai nói ta muốn ghi tên vào danh sách bảng viện đại học sĩ?" Mi mắt Văn Âm cong cong: "Nghe nói bắt đầu t sang năm Quốc T Giám sẽ m rộng các trường học dành cho n t trong kinh thành, thiếu rất nhiều giáo viên n, cho nên ta chuẩn bị đi ghi danh làm giáo viên cho Quốc T Giám." 


Quý n Tề quốc xưa nay luôn được nuông chiều,  Văn Âm tuy được nuôi dạy nhà vi các huynh trưởng đệ đệ t nhỏ, nhưng t khi ln lên, nàng không mấy khi đến đó na. 


Điều này khiến cho việc học hành của nàng không đủ vng chắc, ba năm hay năm năm cũng không thể bổ sung cu vãn được tình trạng học vấn na vi.


Huống hồ Đại học sĩ còn gánh vác trọng trách làm bộ não của Hoàng đế, nếu nàng ghi tên ng c trên bảng của viện đại học sĩ, thì không có chút phần thắng nào.


Nhưng trình độ học vấn của nàng so vi n t bình thường Tề quốc đã được coi như rất cao, đi ti trường học n làm giáo viên thì lại tha sc.


Bi vì các nàng có khi đầu hoàn toàn mi, nên cả người tỏa ra ánh sáng rc r trước nay chưa tng có.


Lý Phượng Minh rất mng cho họ.


Đang cười nói vui vẻ, Chung Tình đột nhiên nói: "Đúng rồi Hoài vương phi, nghe nói gia thần Sầm Gia Thụ của nhà ngài sang năm sau cũng sẽ ghi tên vào danh sách, có thật không?"


"Đúng, là Hoài vương điện hạ bảo hắn đi." Lý Phượng Minh cười đáp: "Hắn đã qua Hạ vọng lấy sĩ một lần, nhận được thẻ bài sĩ t, nên không cần phải trả li ba vòng đầu, chỉ cần đi cho đến khi công bố yết bảng cống hiến là được."


Văn Âm truy vấn: "Hắn d định ghi tên vào bảng danh sách nào?"


"Viện Đại học sĩ."


"Nguy hiểm thật nguy hiểm thật. Nếu hắn cũng ghi tên vào bảng Quốc T Giám, Văn Âm coi như lại nhiều thêm một đối thủ mạnh."


Chung Tình cười hì hì nhìn về phía Tân Hồi đang một bên ngẩn ngơ thất thần: "Vậy Tân Hồi thì sao? Tân Hồi chuẩn bị ghi tên vào bảng nào?"


Na tháng trước, Hoài vương phi Lý Phượng Minh dẫn gia thần Thuần Vu Đại, Tân Hồi đi ti Hộ bộ quy thuận nhập Tề, chưởng quầy ln nhỏ của Trạc Hương Hành là Ngọc Phương, Đồ Vu cũng đi theo, làm náo động Ung kinh thành.


Trong buổi tế lễ Kinh Trập ngày đó, Chung Tình tng cùng Tân Hồi bảo vệ Thái t, đã chng kiến thân thủ và lòng can đảm của Tân Hồi.


Vì tất cả n t Tề Quốc đều có thể đi thi, nên sau khi nhập quốc tịch, Tân Hồi có thể d thi làm quan, về mặt pháp lý không có vấn đề gì cả.


Không chỉ Tân Hồi, mà Thuần Vu Đại trước mắt cũng đang chuẩn bị thi. Ngay cả chưởng quầy ln nhỏ của Trạc Hương Hành là Ngọc Phương, Đồ Vu cũng đều đang chuẩn bị.


Lý Phượng Minh đã sắp xếp, nếu sang năm bọn họ đều thi đậu, Trạc Hương hành sẽ giao cho Độ Dương Phỉ quản lý.


Li của Chung Tình khiến Tân Hồi hoàn hồn, cười tươi để lộ hàm răng trắng: "Kim Ngô Vệ."


Chung Tình khiếp s liếc mắt một lúc lâu, ôm lòng kêu rên: "Nếu trong phòng thi không may rút được phiếu phải tỷ thí vi ngươi, vậy chẳng phải ta sẽ bị ngươi treo lên đánh sao?!"


"Yên tâm đi, ngươi cũng chỉ là bị ta treo lên đánh thôi mà." Tân Hồi hả hê khi thấy người gặp họa, cười đến bả vai run rẩy: "Đáng thương cho Thuần vu chuẩn bị ghi tên vào bảng trung thư tỉnh, đến lúc đó có khi lại bị điện hạ nhà chúng ta treo lên đánh!"


Thuần Vu Đại ngồi trong góc cầm quyển "Triều cương Đại Tề" ngẩng phắt đầu lên, trng to hai mắt đầy tơ máu, li nói ôn nhu trước kia đã thay đổi, giọng nói gần như bạo lc.


"Tân Hồi ngươi câm miệng! Đng làm ta s na!"


Nàng sống đến nay là hai mươi mốt năm rồi, lúc trước cũng chưa tng nghĩ ti sẽ có một ngày lại trong phòng thi phân cao thấp vi Lý Phượng Minh điện hạ.


Trong khoảng thi gian này, nàng căng thẳng đến mc ba hồn bảy vía gần như vặn vẹo.


Chung Tình và Văn Âm va buồn cười va khiếp s: "Sang năm Hoài vương phi cũng muốn ng tuyển Hạ Vọng thủ sĩ?!"


Vi địa vị hiện tại của Tiêu Minh Triệt, nếu Lý Phượng Minh thật s muốn làm quan Tề quốc, chỉ cần hắn nói một câu là được.


Nhưng vị Hoài vương phi này thật s ngoài d đoán của mọi người, t nhiên muốn đích thân đi làm thí sinh.


"Luật pháp chính thc cũng không nói n t đã kết hôn rồi thì không thể thi làm quan, cũng không nói Vương phi không thể thi làm quan." Lý Phượng Minh cười xấu xa: "Thật không dám giấu diếm, ta nhìn chằm chằm chc quan viên cục hàng hải của trung thư tỉnh đã lâu lắm rồi."


Cục hàng hải trc thuộc trung thư tỉnh của Tề quốc rất tuyệt vi, không chỉ quản lý các vấn đề ngoại thương hàng hải do mỗi cảng biển thành lập, mà còn có một đội thương thuyền quy mô ln chuyên dụng để tiến hành kinh doanh dưới danh nghĩa của triều đình.


Nói cách khác, nếu Lý Phượng Minh trúng tuyển quan viên của cục hàng hải, nàng có thể uy phong lẫm liệt mang theo đội thuyền ln, lấy danh nghĩa triều đình Tề quốc công khai đi khắp các nước!


Bàn tính nhỏ trong lòng Lý Phượng Minh vang lên, Văn Âm cùng Chung Tình đương nhiên sẽ không biết.


Hai tiểu cô nương liếc nhau, va cảm khái va hâm mộ cười đỏ mặt.


Văn âm nói: "Trong kinh đều nói, Hoài vương phi đối vi Hoài vương điện hạ tình thâm nghĩa trọng, mọi việc đều không tiếc lấy bản thân để bảo vệ li ích của Hoài vương, quả nhiên không sai. Cha ta đã nói qua, sau chiến tranh vi Tống, quốc khố trống rỗng, triều đình rất cần thông qua thương mại ngoài khơi để kiếm li nhuận, nhưng việc này của quan viên hàng hải cần phải thường xuyên ra biển, rất nhiều người đều không muốn, cho nên nhân tài rất khó có được. Triều đình đang phát sầu, ngươi lại dt khoát viết tên lên bảng danh sách."


Chung Tình giống như ông cụ non, cười than vi Lý Phượng Minh: "Ngài đó, tại sao chỉ có trước mặt Hoài vương điện hạ mi tr thành quả hồng mềm mặc người ta nắm bóp như vậy ch?"


***


Toàn Ung kinh thành s là chỉ có Tiêu Minh Triệt biết, Hoài vương phủ cũng không có quả hồng mềm tình thâm nghĩa trọng, nghe li thuận theo nào.


N nhân Lý Phượng Minh kia, căn bản là giống như đào mật, hình dáng đẹp, vị ngọt, nhưng trái tim lại cng rắn.


T sau khi quyết định sang năm sẽ d thi "Hạ vọng thủ sĩ", Lý Phượng Minh điện hạ đang chuẩn bị kiểm tra liền nghiêm túc c tuyệt chuyện hp trướng!


Lý do rất chính đáng: Nàng s đột nhiên có thai.


"Chẳng lẽ chàng muốn ta bụng to đi d thi? Vòng tập nhìn có thể có dân chúng toàn thành vây xem ném hoa quả vi trái cây. Bụng to không đẹp, đổi lại là ta, ta cũng không ném hoa!"


Đối mặt vi s phấn chấn của Lý Phượng Minh, Tiêu Minh Triệt vùng vẫy giãy chết: "Không phải nàng nói thuốc giả chết kia..."


"Đúng vậy, có chút ảnh hưởng nhỏ, nhưng cũng đâu có làm cho người ta vô sinh, ta phải đề phòng cẩn thận."


Lý Phượng Minh đè bàn tay không an phận của Tiêu Mình Triệt lại, muốn đẩy hắn ra khỏi phòng ngủ.


"Đi mau đi mau, ta còn phải thắp đèn đọc sách đêm."


Mùa đông tri lạnh, sau khi màn đêm buông xuống lại càng lạnh hơn. Gần đây nàng luôn thích đọc sách trong chăn.


Trước đó nàng mềm lòng hai lần, đồng ý cho Tiêu Minh Triệt lại, kết quả...


Tình tình ái ái, thc s là cản tr người ta tiến lên mà! 


Lý Phượng Minh rút kinh nghiệm xương máu, thái độ kiên quyết, nhưng Tiêu Minh Triệt sẽ không dễ dàng buông tha như vậy.


Hắn xoay người đặt Lý Phượng Minh chỗ bình phong, vây nàng gia hai tay mình, cúi đầu hôn lên trán nàng.


"Ta biết vì sao nàng muốn đi thi, cũng biết vì sao nàng phải để cho bọn Thuần Vu, Tân Hồi tranh thủ làm quan, cho nên ta sẽ không quấy rối."


Đế hậu Ngụy Quốc cũng tng là một cặp v chồng trẻ, giúp đ lẫn nhau vượt qua khó khăn, nhưng về sau lại tr thành kẻ thù chính trị.


Cho nên lúc này có thể Lý Phượng Minh vẫn tin tưởng vào tình cảm của Tiêu Minh Triệt, nhưng lại rất khó tin tưởng "vĩnh viễn".


Nàng cần phải có nền tảng của riêng mình, để đảm bảo rằng nàng sẽ không bao gi rơi vào tình cảnh "ngoài Tiêu Minh Triệt ra thì không có gì".


Trong mắt tất cả mọi người, việc "Lý Phượng Minh mang theo gia thần đi thi khoa c, bản thân còn muốn ng tuyển quan viên cục hàng hải chuyên chạy khắp nơi trong thiên hạ", thật s là va hoang đường, lại tùy hng.


Nhưng t ngày Tiêu Minh Triệt biết được tính toán của nàng, cũng chưa tng nói na ch không.


Phần tâm ý dịu dàng đến gần như dung túng săn sóc này, Lý Phượng Minh đều hiểu, cũng rất hưởng thụ.


Nhưng nàng không thể bị mê hoặc na!


Nàng nắm chặt vạt áo Tiêu Minh Triệt, đè nén khóe môi đang nhếch lên, dùng sc trng hắn: "Va nói không quấy rối, vậy chàng còn muốn lì trong phòng ngủ của ta để làm gì?"


Đã gần hai tháng chưa hp trướng, nàng cảm thấy ta muốn làm gì? Câu nói trong lòng này mi vọt ti bên miệng, đã bị Tiêu Minh Triệt mạnh mẽ nuốt tr về.


Đôi mắt hắn hơi rũ xuống, hàng lông mi dài đổ bóng hình rẻ quạt dưới mắt.


Ánh sáng lập lòe khiến hắn trông đặc biệt ngoan ngoãn, giống như con chó ln đang ch chủ nhân vuốt lông.


"Đêm lạnh học tập sẽ rất vất vả, ta chỉ muốn giúp điện hạ ngài làm ấm giường thôi. Điện hạ sẽ không c tuyệt chút tâm ý nhỏ nhoi này của ta, phải không?"


Vạt áo hắn hơi m, Lý Phượng Minh có thể nhìn thấy rõ xương quai xanh duyên dáng, cùng vi hầu kết hơi lăn lộn của hắn.


Nàng nghi ng đêm nay địa long trong phòng cháy quá mạnh, lại khiến nàng miệng đắng lưỡi khô, quá kỳ lạ.


Thấy nàng đỏ mặt im lặng nhìn chằm chằm xương quai xanh của mình, khóe môi Tiêu Minh Triệt cong lên, chậm rãi cúi đầu, ghé sát vào tai nàng, trầm giọng mềm nhẹ cầu xin: "Chỉ một lần, được không?"


Toàn thân Lý Phượng Minh run lên, đột nhiên bng tỉnh t trong bầu không khí tươi đẹp nóng bỏng: "Tên tiểu yêu tinh nhà chàng, toàn nói mấy li nhảm nhí không thể tin được!"


Hai người bọn họ chỉ cần lăn vào trong trướng, nào có trận nào là một lần là có thể bỏ qua?! Náo loạn đến khi sắc tri t m sáng cũng là chuyện thường ngày!


C như vậy, Tiêu Minh Triệt lần lượt dùng hết mọi thủ như đoạn giả ngoan bán thảm, nhiệt tình thân cận, dùng chân tình lay động chân tâm, rồi lại lấy sắc dụ dỗ, thế mà vẫn hoàn toàn vô dụng ——


Trong đêm tuyết gió lạnh, đối mặt vi cánh ca tẩm điện đóng chặt, Tiêu Minh Triệt quấn chặt lp áo khoác rộng trên người, đôi mắt hoa đào thanh tú thâm trầm lạnh lùng.


"Lý Phượng Minh, ta đường đường là Nhiếp chính vương của Đại Tề, na đêm bị nàng đuổi ra khỏi phòng, vậy mà chỉ có một cái áo để khóc ngoài thôi sao?! Tốt xấu gì cũng phải cho thêm cái chăn ch?"

             — Hoàn chính văn —

Bạn có muốn comment đánh giá truyện, hãy đăng nhập nhé! imglogin