Edit : Hà Thu 


Mấy ngày gần đây, Lý Phượng Minh thường xuyên suy nghĩ rất nhiều, thật ra là bi vì nghĩ đến chuyện Độ Dương Phỉ đã chọc cho Tiêu Minh Triệt một nỗi sầu to ln.


Nàng tin rằng Tiêu Minh Triệt nhất định cũng nghĩ ra.


Hôm nay đến Bắc viện, vốn là muốn hỏi hắn tính toán ng phó vi chuyện Độ Dương Phỉ như thế nào.


Nhưng va mi bắt đầu nói chuyện, cái bình dấm chua không hồi kết của tên này lại bắt đầu chảy tràn lan ra ngoài, hại nàng chỉ có thể giải thích và trấn an trước.


"Bộ trang sc năm đó hắn tặng ta, ta không có cách nào trả lại."


Năm ngoái khi ca hàng Trạc Hương Hành mi bắt đầu hoạt động, tình hình kinh tế của Lý Phượng Minh eo hẹp túng quẫn, lại đúng lúc Tiêu Minh Triệt đòi lại chìa khóa khố phủ t trong tay nàng, vì không có tiền vốn để xoay vòng, nàng mi sai Tân Hồi mang chút trang sc ra ngoài cầm hoặc bán.


Về sau, bắt đầu có lãi rồi, nhng món đồ đem đi cầm đều được chuộc lại, nhưng đồ đã bán thì ngay t đầu đã không hối tiếc.


Bộ trang sc hình hoa sen do Độ Dương Phỉ tặng, nằm trong danh sách bị bán.


Lúc đó Lý Phượng Minh đã nghĩ cả đi này mình sẽ không bao gi gặp lại Độ Dương Phỉ na, ch đng nói là có liên quan gì đến hắn.


Đáng tiếc người tính không bằng tri tính, hiện gi hai người không chỉ gặp lại, mà còn tình cảnh như vậy.


Vốn tưởng rằng Tiêu Minh Triệt sau khi biết được bộ trang sc kia bị bán đi, sẽ an tâm yên tĩnh lại.


Vậy mà vạn lần không nghĩ ti, tên kia càng thêm chua loét đến âm dương quái khí ——


"Lúc trước nàng trong tình cảnh phải ri nước đi hòa thân như vậy, mà cũng không quên mang theo trang sc Độ Dương Phỉ tặng. Ít nhất là vào thi điểm đó, hắn ta trong lòng nàng rất quan trọng phải không?"


Đối mặt vi vấn đề chua loét bốn phía này, Lý Phượng Minh d khóc d cười.


"Ngược lại cũng không quan trọng như chàng nghĩ đâu. Lúc ấy nhng th mà ta có thể mang đi không nhiều lắm, chỉ có thể được món nào hay món đó."


Lễ trưởng thành của nàng khi đó có rất nhiều người tặng lễ vật, nhưng phần ln đều đưa cho "Thái t", nên phải được liệt kê vào danh sách quà tặng, sau đó nhập vào phủ khố Đông cung.


Năm đó sau khi giả chết, trong cung tổ chc lễ tang ln cho "Thái t Lý Nghênh". Loại kịch này đương nhiên phải làm cho đủ nguyên bộ, bi vậy phần ln đồ vật trong phủ khố Đông cung đều bị mang vào lăng Thái t chôn cùng.


Đến lúc hòa thân ri khỏi nước, ngoại tr của hồi môn mà quan bộ triều đình theo quốc lễ chuẩn bị cho Lý Phượng Minh, thì th mà nàng có thể mang theo bên người, cũng chỉ là một vài món đồ mà nàng nhận được vi tư cách cá nhân trong lễ trưởng thành. 


"Thí dụ như cái vương miện cài tóc phù dung màu vàng tím kia, A Ninh lấy thân phận muội muội tặng, cho nên ta có thể mang đi." Lý Phượng Minh nhẫn nại giải thích.


"Bộ trang sc của Dương Phỉ cũng vậy. Hắn lấy thân phận cá nhân đưa, ta cũng không phải lấy thân phận Thái t tiếp nhận, kiểu như người đồng trang la qua lại cá nhân tặng cho nhau thôi. Nhng th đó không nằm trong danh sách quà tặng, chưa đi ti phủ khố, ta có mang đi cũng không ai biết. Hiểu chưa?"


Nói đến cũng thấy chua xót vô cùng.


Trong suốt mười bảy năm làm Thái t, đến cuối cùng đồ đạc mà nàng có thể chân chính t mình chi phối, có thể mang theo, còn không lấp đầy nổi một hộp trang sc.


Năm ngoái nàng la chọn bán bộ trang sc kia, cũng xem như t biệt rất nhiều người và vật trong quá kh, cũng hoàn toàn cắt đt một tia không cam tâm cuối cùng trong lòng.


Nàng buông bộ trang sc kia xuống, cũng coi như là buông tha cho chính mình. T đó về sau nàng chỉ là Lý Phượng Minh, sẽ không bao gi thay đổi na.


Lúc trước Độ Dương Phỉ lấy thân phận cá nhân tặng phần lễ trưởng thành kia, là vì chng minh mình cũng không phải hoàn toàn tuân theo ý của gia tộc, mà là t đáy lòng tình nguyện vào phủ Thái t.


Mà Lý Phượng Minh nhận phần lễ kia, cũng là cho Độ Dương Phỉ cùng vi Độ gia một liều thuốc an thần, chấp nhận tương lai sẽ nghênh Độ Dương Phỉ vào phủ.


Nhưng việc này không hề có khế ước đính hôn bằng giấy trắng mc đen, càng đng nói đến tam thư lục lễ* chính thc.


*Tam thư lục lễ có một tên gọi khác là Tam môi lục sính, đây là nét văn hóa trong hôn lễ xưa của người Trung Quốc.


Tam thư lục lễ nghĩa nôm na là 3 bc thư 6 lễ mà nhà trai làm chủ.


Về sau thế gian không còn thái t Lý Nghênh na, việc này cũng không có bệnh mà chết.


"Năm đó số lần mà ta cùng hắn gặp mặt, cộng lại hai tay là có thể đếm hết, vả lại đều là trước mắt bao người, cũng chưa tng riêng một mình." Lý Phượng Minh cười tủm tỉm nhéo nhéo hai má Tiêu Minh Triệt.


"Cho nên chàng cũng đng chua na, không cần thiết."


Li nói đã giải thích rõ ràng, đạo lý Tiêu Minh Triệt cũng đều hiểu. Nhưng trong lòng hắn vẫn buồn đến hoảng hốt.


Người quang minh chính đại không nói chuyện m ám: "Ta muốn đánh hắn."


Lý Phượng Minh tc giận cười nói: "Chưa nói ý nghĩ này của chàng có ngây thơ ấu trĩ, không phân rõ phải trái không nói đạo lý hay không, chỉ nói người ta bị thương nặng như vậy, lúc này chàng lại đi động thủ gây chuyện, vậy coi như có thắng cũng chẳng vẻ vang." 


Tiêu Minh Triệt bị nghẹn đến đầy bụng la giận, không muốn nghe nàng nhắc ti Độ Dương Phỉ na câu.


Màn đêm buông xuống liền quấn quýt đến chết đi sống lại, dùng cả mềm lẫn cng để gi Lý Phượng Minh lại Bắc viện, giày vò đến muôn hình vạn trạng, chỉ là lại cố tình không chịu làm ti bước cuối cùng kia.


Lý Phượng Minh bị hắn câu dẫn na vi, cảm giác này thật s giống như bị trăm cái móng vuốt cào thẳng vào tim, khiến nàng khó chịu rơi lệ rơi đầy mặt.


"Tiêu Minh Triệt... chàng làm chuyện xấu xa nhỏ nhen như vậy, cẩn thận... Bị sét đánh." Hai tay Lý Phượng Minh bị hắn đè lại, chỉ có thể nga mặt lẩm bẩm, cuối cùng dt khoát cắn hầu kết của hắn cho hả giận.


Nàng khó chịu, Tiêu Minh Triệt so vi nàng càng khó chịu hơn.


Hắn kìm nén dày vò đến cùng cc, trên trán nổi đầy gân xanh, tng giọt mồ hôi nóng bỏng không ngng nhỏ xuống, nhưng lại kiên quyết không chịu cho nàng được toại nguyện.


Ủy khuất, bc bội, chua xót, rồi lại không thể nói rõ mình đang ủy khuất, bc bội, chua xót cái gì.


Không thể làm gì khác, cho nên dù bị sét đánh cũng phải náo loạn giận dỗi.


Kết cục của cơn nóng nảy tâm rắn như sắt thép, chính là người khi xướng hơn na đêm chạy ra ngoài dội nước lạnh, lúc tr về thì người bị hại kia đã chìm vào giấc mộng ngọt ngào.


Thc s không biết là ai đang giày vò ai na.


***


Hôm sau, khi Tiêu Minh Triệt lên triều nghị s, khí tc u ám lạnh lẽo quanh người khiến chúng quan cho rằng hắn muốn giết sạch bốn phương.


Nhưng trên thc tế, hắn trong quá trình nghị s căn bản là không quan tâm. Ngay cả khi Tề Đế hỏi hắn, hắn cũng chậm mấy giây mi hoàn hồn.


"... Chuyện Hằng Vương huynh làm, không chỉ tổn thương thánh tâm của phụ hoàng, mà còn làm tổn hại thể diện hoàng gia, nhưng không nên làm ln chuyện, càng không nên tam ti thẩm vấn, nếu không sẽ chỉ biến thành trò cười cho các quốc gia mà thôi. Nhi thần cho rằng, sau khi Tông Chính t thẩm vấn bí mật xong thì một mình báo cáo cho phụ hoàng, là có thể kết án."


Tiêu Minh Triệt nói nhng li này khiến cho thánh tâm của Tề Đế cc kỳ vui mng.


T sau khi lễ hội mùa xuân kết thúc, Tề Đế bãi giá hồi cung, đến nay đã hơn mười ngày. Trong khoảng thi gian này, tất cả đều do Tông Chính t phụ trách công việc của hoàng tộc tạm thi giám sát trên dưới vương phủ, cũng tiến hành sơ thẩm đối vi người trong phủ.


Gần đây trong triều có người dị nghị, cho rằng chuyện của Hằng vương nên để cho Tam Pháp tư giải quyết thẩm tra x lý, không nên đặt trong tay Tông Chính t gi kín không nói ra.


Lúc này Tề Đế hỏi ý kiến của Tiêu Minh Triệt trước mặt mọi người, cũng không phải muốn nghe hắn phân tích ưu nhược điểm, phán đoán đúng sai, chỉ là muốn mượn miệng hắn cho quần thần một cái công đạo, kết luận vụ án của Hằng Vương là chuyện riêng hoàng tộc.


Lúc này Hằng vương đã cùng đường cùng, Thái t lại phụng thánh dụ Đông cung tĩnh dưỡng, Tiêu Minh Triệt trong triều có thể nói là lên như diều gặp gió.


Nhưng hắn không bỏ đá xuống giếng đối vi Hằng vương, càng không có tha cơ yêu cầu nhúng tay đốc thúc vụ án Hằng Vương, tng câu tng ch đều bảo vệ thể diện cho Tề Đế cùng hoàng gia, li nói lại phù hp vi suy nghĩ trong lòng Tề Đế, Tề Đế đương nhiên là hài lòng.


Tề Đế lại uể oải nói: "Tông Chính t mặc dù có ngươi cùng Dung vương thúc quản lý, nhưng suy cho cùng hắn cũng ln tuổi rồi. Lần này vụ án Hằng Vương xảy ra đột ngột, Thái t lại bị bệnh, cho nên không thể giúp đ Tông Chính t. Trẫm có ý lệnh cho ngươi và Thái vương thúc đi hỗ tr, nhưng hắn nhàn rỗi quen rồi, đột nhiên gánh vác trọng trách, s là sẽ luống cuống tay chân, đ trái h phải. Lão Ngũ có chọn được người thích hp để tiến c không?"


Tiêu Minh Triệt suy nghĩ một chút: "Nhi thần cả gan kiến nghị, phụ hoàng có thể cân nhắc dùng ba người Thái vương thúc, đại trưởng công chúa, Bình Thành công chúa, để chia sẻ nỗi lo vi Dung vương thúc."  


Cho dù công chúa Tề Quốc không có quyền thảo luận chính s, nhưng Tông Chính t quản lý chuyện hoàng gia, vụ án Hằng vương cũng được định là chuyện riêng của hoàng tộc, đi tr giúp thay Thái t, đương nhiên cũng nên là dòng họ hoàng tộc.


Phúc quận vương Tiêu Minh Tấn lúc này đang Nam Cảnh, ch Khang quận vương đi tiếp nhận chc đô tư biên quân Nam Cảnh, hai quận vương này cũng không thể chuyển cho Tông Chính t dùng.


Luận bối phận, thân phận, Đại trưởng công chúa là cô cô của Hằng vương, Bình Thành công chúa là tỷ tỷ của Hằng vương.


S việc cấp bách tùy quyền, để cho hai người trong nhà lấy thân phận tôn trưởng cùng giải quyết giúp Thái vương thúc, hiệp tr lão Dung vương xét x vụ án Hằng vương, mặc dù triều chính có dị nghị, thì tiếng phản đối cũng sẽ không quá mạnh.


Tề Đế cân nhắc một phen, sau khi cùng mấy vị lão thần thương nghị, chấp nhận li khuyên của Tiêu Minh Triệt.


***


Trong khoảng thi gian này, Tiêu Minh Triệt tạm thi là đa con trai duy nhất còn có thể s dụng của Tề Đế, hắn đương nhiên là bận tối mặt tối mày. 


Sau khi xuống triều, hắn lại bàn bạc riêng vi các quan ln của các bộ, đến khi tri tối mi về phủ.


Mệt mỏi cả ngày, cảm giác chua xót buồn bc trong lòng hắn vốn đã tan đi không ít.


Nhưng khi hắn nghe nói buổi chiều Lý Phượng Minh đặc biệt đến tìm phủ y để tìm hiểu về thương thế của Độ Dương Phỉ, cảm giác chua xót buồn bc kia lại lập tc tro tàn tái sinh.


Vì thế sau khi tr về Bắc viện tắm ra thay quần áo, liền đi tiểu viện của Lý Phượng Minh.


Mặc dù đêm qua bị hắn hồ nháo giày vò, nhưng Lý Phượng Minh có thể hiểu được trong lòng hắn không thoải mái cái gì, cho nên cũng không nổi nóng giận dỗi vi hắn. 


Lý Phượng Minh đang na tỉnh na mê, nghe Châu Nhi bẩm báo Tiêu Minh Triệt ti, liền mơ hồ đáp: "Để hắn vào đi."


Không bao lâu sau, Tiêu Minh Triệt nằm vào trong chăn.


Lý Phượng Minh theo thói quen tiến vào trong ngc hắn, thì thầm nói nhỏ: "Có một chuyện, hôm qua ta đã muốn thương lượng vi chàng."


"Hm?"


"Cái gai của Độ Dương Phỉ đâm ra một vết rách quá ln. Hiện gi Tông Chính t đang xét x vụ án Hằng Vương, ta s sm muộn gì cũng sẽ bại lộ." Lý Phượng Minh phiền muộn cọ xát trong ngc hắn.


Thân phận Hoài vương phi này của nàng, vốn đã không thể nhúng tay vào bất c việc quan trọng nào của Tề quốc. Chưa nói lại còn là công chúa hòa thân t nước khác đến, trên mặt bàn càng cần kiêng dè khắp nơi, nhng việc có thể làm cũng rất có hạn.


Chuyện của Độ Dương Phỉ, một chút biện pháp nàng cũng không nghĩ ra.


Mẫu thân Độ Dương Phỉ phụ trách bộ phận đúc và in ấn của lễ bộ Nguỵ Quốc, phục trách việc đúc ấn của Hoàng đế cùng ấn của các quan viên trong và ngoài nước.


Chc quan này thc quyền không ln, nhưng quan giai của bà ấy lại là "t đẳng thượng phẩm", thc s là một chc quan ln trong kinh thành. 


Con trai của quan ln trong kinh thành Ngụy Quốc bị cuốn vào cuộc xung đột nội bộ gia các hoàng t Tề Quốc, còn đích thân tham gia vào hành động ám sát Tề thái t Tiêu Minh Tuyên.


Việc này nếu để lộ ra chút tiếng gió, thì liên minh hu nghị gia hai quốc gia được thiết lập nh liên hôn sẽ tr nên vô ích, một li không hp thậm chí có khả năng nổ ra chiến tranh. 


Nếu đến bước tồi tệ nhất này, đng nói Độ Dương Phỉ chỉ có một con đường chết, mà ngay cả Lý Phượng Minh cũng không có khả năng sống sót ri đi.


Đến lúc đó Tiêu Minh Triệt chẳng nhng không gi được nàng, chỉ s ngay cả bản thân cũng bị cuốn vào theo.


"Hắn và người nhà của hắn cũng coi như bị ta liên lụy, cho nên mi rơi vào tình trạng như bây gi, ta không thể để cho ngài thật s giết hắn. Nhưng chàng vất vả lắm mi có thể đi đến được tình trạng tốt như hiện tại, ta cũng không thể để cho chàng bi vì hắn mà thất bại trong gang tấc." Lý Phượng Minh cẩn thận dng một chút, hơi m mắt dò xét hắn.


Trong trướng tối tăm, không thấy rõ vẻ mặt Tiêu Minh Triệt.


Nàng nhỏ giọng nói tiếp: "Có lẽ, biện pháp tốt nhất là..."


"Biết nàng muốn nói gì, nhưng ta không đồng ý." Tiêu Minh Triệt ngắt li nàng.


Cái gọi là biện pháp tốt nhất mà nàng nói, đơn giản chính là trước khi s việc bị bại lộ thì giả chết một lần na, mang theo Độ Dương Phỉ ri khỏi Tề Quốc.


"Chết không đối chng" như thế, mặc dù người của Hằng vương phủ có khai ra chuyện Độ Dương Phỉ này, thì Tiêu Minh Triệt cũng có thể có chỗ trống rất ln để rũ bỏ sạch sẽ liên quan vi mình. 


Nhưng Tiêu Minh Triệt vô cùng mâu thuẫn đối vi biện pháp này.


Hắn na thật na giả nói: "Chuyện của Độ Dương Phỉ tuy khó giải quyết, nhưng ta sẽ cố gắng hết sc để xoay chuyển. Còn nếu không xoay chuyển được, vậy nàng vi ta phải cùng chung hoạn nạn thôi." 


"Ta không phải không muốn cùng chung hoạn nạn vi chàng. Chỉ là chàng vốn có thể không cần gặp hoạn nạn. Ta..."


"Ta cũng không phải là hoàn toàn không có phần thắng, nàng đng vọng tưởng mang theo hắn ta 'bỏ trốn'."


Tiêu Minh Triệt nói ngắn gọn tình hình triều đình buổi sáng hôm nay.


Biết Tề Đế nghe theo li đề nghị của hắn, cho phép Đại trưởng công chúa và Bình Thành công chúa giúp đ Tông Chính t xét x Hằng vương phủ, tảng đá ln trong lòng Lý Phượng Minh rơi xuống một na.


Hắn đã có biện pháp đối phó, Lý Phượng Minh cũng không nhiều li, tận lc thả lỏng chính mình.


ược rồi, ngày mai sầu thì đến ngày mai sầu. Theo ý nghĩa của chàng, đi một bước nhìn một bước vậy."


Nếu tình huống thật s không ổn, nàng lại mang theo độ Dương Phỉ bôi dầu vào lòng bàn chân để chạy cho nhanh.


Hình như Tiêu Minh Triệt đoán được suy nghĩ của nàng, lúc này lập tc lặp lại chiêu bài cũ, lại bắt đầu "làm loạn" giống như đêm hôm qua.


Hiện gi hai người bọn họ đối vi thân thể của nhau đã tính là hiểu rất rõ, Tiêu Minh Triệt đã có kinh nhiệm phong phú trong chuyện "trêu chọc Lý Phượng Minh".


Quấn quýt một lúc lâu, nàng liền bị sắc mê hoặc tâm trí, vô cùng tích cc đáp lại.


Tấm chăn mỏng nhanh chóng cuộn lại, tr nên nóng bỏng khác thường, hai người đều bi vì động tình mà nhẹ nhàng run rẩy.


Đúng vào thi khắc mấu chốt, Tiêu Minh Triệt lại một lần na không làm ti bước cuối, lần na xoay người lui ra, câu dẫn khiến nàng khó chịu na vi.


Lý Phượng Minh rưng rưng cắn răng, trng mắt nhìn tên hỗn đản đột nhiên ngng lại mọi động tác kia: "Ta càng dỗ chàng càng nhường chàng, chàng lại càng giận dỗi thái độ, đúng hay không?"


Tiêu Minh nhắm mắt điều chỉnh hơi th, h h mấy tiếng, cc kỳ khiêu khích.


"Xem như chàng li hại." Lý Phượng Minh mềm nhũn đạp hắn một cước.


Nàng biết Tiêu Minh Triệt rất để ý quan hệ gia mình và Độ Dương Phỉ, cho nên đêm qua hắn hỗn đản như vậy nàng cũng không có thù oán.


Nào biết người này ngược lại không tha cho người khác, thật s là không thể chấp nhận được.


Sau khi hai người bình tĩnh được một lúc, cả người Tiêu Minh Triệt lại dán lên, nghiêng người ôm lấy nàng.


Lúc này Lý Phượng Minh cũng không bị la na: "Biến."


"Không." Tiêu Minh Triệt cúi đầu khẽ cắn bên gáy nàng, miệng mơ hồ oán trách: "Nói cái gì mà dỗ dành nhường nhịn, nàng căn bản là không hề dỗ nghiêm túc."


Lý Phượng Minh xoay người lại, một tay nắm lấy mũi hắn, tay kia đè lại bàn tay không an phận trong chăn của thắn.


"Vậy chàng nói đi, ta phải dỗ thế nào, chàng mi có thể vui lên?" 


Tiêu Minh Triệt giận dỗi giống như đa trẻ, giọng nói ồm ồm do bị véo mũi: "Dỗ không được."


"Cho nên, đã biết rõ dỗ không được rồi, vậy ta còn tốn sc dỗ chàng làm cái gì?" Lý Phượng Minh n nụ cười.


Tiêu Minh Triệt suýt chút na bị cơn tc giận chọc cười: "Khinh người quá đáng."


"Ai khinh ai hả?" Lý Phượng Minh trn mắt lên trng hắn, chậm rãi ri khỏi vòng tay của hắn, xoay người cuộn tròn thành con tôm nhỏ.


Về mối quan hệ gia nàng và Độ Dương Phỉ, cần giải thích cái gì, ngày hôm qua nàng cũng đã giải thích rõ ràng.


Người này nổi giận giày vò nàng, nàng cũng nhường, nhưng trong lòng hắn vẫn không thoải mái.


Mặc dù nàng và Độ Dương Phỉ cũng không có gì, nhưng năm đó nàng cũng ngầm tha đồng ý sẽ nghênh hắn vào phủ, đây là s thật.


Năm đó thân phận của nàng vẫn bày đó, đến tuổi nên chọn người vào phủ, tất nhiên sẽ có một đống người xếp hàng ch nàng chọn.


Nàng lại không có bản lĩnh tiên tri đoán trước, quỷ mi biết sau này sẽ gặp ai, nên đương nhiên là da theo quy trình mà làm.


Thái t các quốc gia chọn bạn, cho dù chỉ là trắc thất, nhưng sau lưng vẫn liên lụy rất nhiều ván c.


Khi đó Lý Phượng Minh nhìn thấy Độ Dương Phỉ trong một đống người liền cảm thấy thuận mắt, mà bối cảnh nhà hắn đối vi nàng chỉ có ích ch không có hại. Bi vậy về tình về lý đều phải phát ra một chút tín hiệu thích hp, để tránh hắn cùng gia tộc bi vì cảm thấy vô vọng mà nảy sinh ý định rút lui.


Cho nên nàng cũng không trách tính tình giận dỗi của Tiêu Minh Triệt.


Dù sao trước khi gặp được nàng, Tiêu Minh Triệt cũng không có liên quan đến cô nương nào, sau khi gặp được nàng lại càng không có.


"Tiêu Minh Triệt, chàng nổi nóng, là bi vì cảm thấy không công bằng?"


Tiêu Minh Triệt ôm lấy nàng t sau lưng, hai người trước ngc và lưng dán sát vào nhau, giống như hai cái thìa nhỏ xếp chồng lên nhau.


Hắn vùi mặt vào mái tóc xõa ra của nàng, thể xác và tinh thần đều rất khó chịu: "Không phải."


Hắn và Lý Phượng Minh có thể đi ti bây gi, gia có quá nhiều may mắn tri xui đất khiến.


Chỉ cần gia có một bước thay đổi quá trình, hai người bọn họ sẽ không có na điểm giao nhau.


Chỉ cần nghĩ ti việc nàng suýt na sẽ thuộc về người khác, sẽ không xuất hiện trước mặt mình, thậm chí nàng còn không biết trên đi có người tên Tiêu Minh Triệt này, hắn liền chua xót đến lục phủ ngũ tạng đều cuộn lại một chỗ.


Lý Phượng Minh nhắm mắt lại, bất đắc dĩ nói: "Chuyện đã không còn liên quan, mà chàng lại c muốn nghĩ đến, ta dỗ cũng vô dụng thôi."


Tiêu Minh Triệt tc giận ôm chặt nàng, chỉ hận không thể giấu nàng vào trong lòng mình.


"Nhẹ chút nhẹ chút." Lý Phượng Minh vỗ vỗ cánh tay hắn: "Mặc kệ cái bình giấm nhà chàng. T mình dỗ mình đi... Ưm?!"


Còn đang nói chuyện, hắn đột nhiên xâm nhập vào nàng không hề báo trước.


Lý Phượng Minh không có một chút phòng bị đối vi việc này, lập tc chỉ cảm thấy có một cỗ tê dại mãnh liệt xông thẳng lên đỉnh đầu, sao vàng trước mắt văng khắp nơi.


Nàng vội vàng cắn môi dưới, nhưng vẫn chậm na bước, trong miệng phát ra tiếng rên rỉ ngọt ngào khiến người ta xấu hổ.


"Tên xấu xa nhà chàng! Cái này... Tính là gì?"


Động tác của người phía sau vô cùng hung hãn, trầm giọng khàn khàn: "Này tính là... Bình giấm t đổ, t mình dỗ mình."

Bạn có muốn comment đánh giá truyện, hãy đăng nhập nhé! imglogin