Edit : Hà Thu 


Sau khi vào thành, Tiêu Minh Triệt phải tiến cung diện thánh, Lý Phượng Minh tất nhiên là tr về Hoài vương phủ.


Tuy nói trước mắt không ai biết buổi chiều hôm trước rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng người bình thường dùng đầu gối ngẫm lại cũng nên hiểu được, hôm nay Tề Đế vội vàng triệu Tiêu Minh Triệt tiến cung, tuyệt đối không có khả năng là thật s muốn nghe hắn báo cáo công việc.


Nhưng Tiêu Minh Triệt hình như thật s không vội chút nào, mặc cho đám người Liêm Trinh nhắc nh thúc giục như thế nào, hắn vẫn luôn bình tĩnh chậm rãi, giục nga đi theo bên cạnh xe nga của Lý Phượng Minh.


Lý Phượng Minh vốn tưởng rằng hắn có chuyện muốn nói vi mình, liền vén màn ca sổ xe thò đầu ra.


Nhưng toàn bộ hành trình hắn đều không nói một li nào cả, chỉ thỉnh thoảng nhìn về phía nàng, giống như đang xác nhận nàng sẽ không biến mất trong không khí.


Bầu không khí này quỷ dị đến cc điểm.


Sáng sm Chiến Khai Dương đã đến hành cung đuổi theo ba người các nàng, rốt cuộc là trùng hp, hay vẫn là chủ ý của Tiêu Minh Triệt?


Về vấn đề này, t đầu đến cuối Lý Phượng Minh vẫn không cách nào nhìn ra manh mối trên mặt Tiêu Minh Triệt.


Nàng đến cùng vẫn là chột dạ đuối lý, s nói nhiều sai nhiều, nên nếu Tiêu Minh Triệt không m miệng, nàng cũng không tùy ý lên tiếng.


Hai người c như vậy cổ quái đến cng đ, mãi cho ti chỗ ngã ba phải chia đường đi, Tiêu Minh Triệt mi dùng roi đánh nga gõ nhẹ vào vách xe.


Sau khi xe nga dng lại, Tiêu Minh Triệt nhìn thẳng vào đáy mắt Lý Phượng Minh: "Trong thư phòng của nàng có một xấp giấy tin tc, là ta sai Chiến Khai Dương bỏ vào. Còn nhng chuyện khác, buổi tối sẽ nói chi tiết sau."


ược. Có phải liên quan đến chuyện xảy ra ngày hôm trước không?" Lý Phượng Minh khẽ nhíu mày.


"Có lẽ vậy." Tiêu Minh Triệt đưa ra đáp án mơ hồ.


Nhìn bóng lưng đánh nga đi xa của hắn, Lý Phượng Minh như có điều suy nghĩ.


Kỳ thật, đối vi việc gia Thái t và Hằng vương đến cùng đã xảy ra chuyện gì, rồi Tề Đế hôm nay vội vàng triệu Tiêu Minh Triệt tiến cung sẽ phó thác cái gì, nàng căn bản không tò mò.


Gi phút này nàng va tc giận vì kế hoạch chạy trốn của mình thc hiện còn chưa được năm trăm bước đã chết yểu, lại thấp thỏm hoài nghi Tiêu Minh Triệt đã mơ hồ đoán được ý đồ chạy trốn của nàng.


Nhìn nàng như thoải mái, nhưng thc ra ba hồn bảy vía đều giống như bị trải trong chảo dầu, phải chịu dày vò, đng ngồi không yên, làm gì có tâm tư đi quản xem đám người họ Tiêu kia đang gi trò gì ch?


Nhưng hôm nay Tiêu Minh Triệt cho nàng cảm giác quá quái dị, nàng không thể không lấy lại tinh thần, tinh tế suy nghĩ xem trong hồ lô của tên gia hỏa này rốt cục muốn bán thuốc gì.


*****


Sau khi lệnh cho Tân Hồi âm thầm vội vã chạy đến Song Hòe Độ, thông báo cho Ngọc Phương và Đồ Vu ngưng hành động lại, Lý Phượng Minh mi tr lại tiểu viện đã xa cách na năm, cùng Thuần Vu Đại trong thư phòng nghiên cu xấp giấy tin tc kia.


Da theo lệ thường, Thuần Vu Đại trước tiên phải đem nhng tin tc kia xem sơ lược qua một lần, lọc bỏ nhng tin tc vô dụng, sau đó căn c vào s kiện liên quan một lần na sắp xếp bài bố lại, sau đó mi trình lên cho Lý Phượng Minh đọc.


Trong lúc ch Thuần Vu Đại duyệt qua nhng th kia, tay trái Lý Phượng Minh chống cằm, tay phải h hng nâng chén trà lên, không yên lòng lẩm bẩm.


"Tiêu Minh Triệt thật s rất kỳ quái. Chẳng lẽ hắn biết ta muốn chạy?"


Thuần Vu Đại đang lật xem t tin tc hơi sng s, ngước mắt dò xét nàng: "Hoài vương biết ngài muốn chạy, cái này thì có gì kỳ quái? Chuyện ngài cuối cùng sẽ ri khỏi Tề Quốc, hắn đã biết ngay t đầu rồi còn gì."


Lý Phượng Minh kinh hãi, cái chén trong tay lắc lư.


Nước trà nóng sôi sục đột nhiên đổ xuống mu bàn tay nàng, ngay lập tc làm bỏng một vết đỏ trên làn da trắng nõn của nàng. 


Nàng nắm bàn tay bị bỏng đến đau nhc, trong mắt nhanh chóng nổi lên hơi nước.


Thuần Vu Đại thấy thế, lập tc lo lắng đng dậy đi gọi người lấy thuốc m bôi bỏng ti.


Lý Phượng Minh cũng không để ý đến vết bỏng nhỏ này của mình, ngược lại cố nín nhịn hàng nước mắt mỏng chuẩn bị rơi vì đau đn, khiếp s gọi nàng lại.


"Ngươi ch một chút! Làm sao hắn lại biết ta muốn ri đi?! Còn biết ngay t lúc đầu?!"


Thuần Vu Đại dng bước quay người lại, bất đắc dĩ rũ mắt nhìn nàng: "Trí nh của điện hạ càng ngày càng không tốt. Đêm đại hôn năm ngoái, ngài đã nói vi Hoài vương, cùng có li cộng sinh nhưng không quấy nhiễu lẫn nhau, chỉ cần có cơ hội thích hp, ngài sẽ tìm cách thoát thân."


Trí nh của Lý Phượng Minh chính là trí nh của một người bình thường, thi gian dài, mọi chuyện nhiều hơn, quên đông quên tây cũng là chuyện dễ hiểu.


Mà Thuần Vu Đại t nhỏ đã có trí nh siêu phàm,  chỉ cần là chuyện đã tng xem qua, hoặc nghe qua, thì dù cho chỉ là đôi câu vài li, dù cho đã qua vài năm, cũng sẽ giống như đao khắc rìu đục lưu lại trong đầu nàng.


Đây cũng là một trong nhng nguyên nhân năm đó nàng được chọn trúng, tr thành cánh tay phải của Lý Phượng Minh.


Ngũ quan của Lý Phượng Minh đều nhăn lại một chỗ: "Xem cái trí nh rách nát của ta này. Khó trách na năm trước hắn va đến Nam Cảnh, liền viết thư muốn ta... À, vẫn không đúng!"


Nàng một lần na nâng hai mắt đẫm lệ mông lung lên, không biết nên tin hay không nhìn về phía Thuần Vu Đại: "Hắn chắc là chỉ biết ta 'sm muộn gì cũng sẽ đi', ch cũng không biết ta va vặn tính toán hôm nay đi nhỉ?"


Cái này thì Thuần Vu Đại cũng không biết.


Ngoại tr nàng ra, thì nhng người biết chính xác Lý Phượng Minh định giả chết bỏ chạy hôm nay cũng chỉ có Thuần Vu Đại, Tân Hồi, Ngọc Phương và Đồ Vu.


Bốn người này năm xưa cũng không phải là nhân vật nhỏ tầm thường, sẽ không tùy tiện bỏ sót li nói, càng không bao gi phản bội Lý Phượng Minh.


Trăm mối vẫn không có cách giải, Lý Phượng Minh đành phải tạm gác chuyện này sang một bên.


Đi đến khi Thuần Vu Đại chấm nước lạnh lên chỗ bị bỏng cho Lý Phượng Minh xong, hai người lại tiếp tục xem nhng tin tc kia.


Đây đều là nhng động tĩnh ln nhỏ trong Ung kinh thành được Chiến Khai Dương thu thập ghi chép trong sáu tháng qua, trong đó có một số việc thoạt nhìn cũng lặt vặt không quan trọng, cho nên lúc trước Sầm Gia Thụ đi hành cung cũng không nói cho Lý Phượng Minh biết.


Thuần Vu Đại lật đến một tấm trong đó, trên tay dng lại: "Điện hạ ngài nhìn đi, ngày hôm trước Thái t phụng chỉ dẫn quan viên đi Thần Nông lập đàn tế t. Chẳng lẽ trên đường đi đã xảy ra chuyện?"


Lý Phượng Minh không có hng thú: "Còn có thể xảy ra chuyện gì? Hơn phân na là Hằng vương phái người ti ám sát trên đường đi."


Căn c vào nhng gì nàng đã học được t nhỏ, tranh chấp quyền lc trong khắp thiên hạ nói thẳng cũng không khác nhau quá nhiều. Khi tình thế bên ngoài giằng co đến mc bế tắc, sẽ luôn có người không nhịn được mà dùng đến thủ đoạn.


Mà thủ đoạn cuối cùng cuối cùng trong ba thủ đoạn nổi tiếng cung đình, dù sao cũng chỉ có là mưu hại, ám sát hoặc khi binh tạo phản, rất khó có thể đổi mi.


Thuần Vu Đại ngẫm lại cũng thấy lý lẽ này đúng: "Trước mắt chuyện đã qua được hai ba ngày, Kim Ngô Vệ chỉ đang khống chế trong kinh và phong tỏa tin tc, Hằng vương phủ còn chưa bị lục soát, vậy cũng chưa đến mc khi binh tạo phản."


"Hằng vương tám phần là cũng không nắm được nhược điểm xác thc gì, ch không gi phút này cũng nên dùng ba tối thiên lao rồi." Lý Phượng Minh rưng rưng nước mắt thổi chỗ bỏng trên tay mình, vô tâm vô phế lẩm bẩm: "Trước mắt phải xem Thái t bị thương có nặng hay không."


Nếu Thái t bị thương nặng, cho dù không chết, Tiêu Minh Triệt cũng có thể ngư ông đắc li.


Trong thi gian Thái t dưỡng thương, rất nhiều chuyện chắc chắn không có cách nào làm. Dù sao các hoàng t trưởng thành khai phủ dưới gối Tề Đế cũng có năm người, trong đó còn có hai quận vương.


Ngoại tr Thái t, thân vương tước có khả năng đảm đương trọng trách ln, cũng chỉ có Hằng vương cùng Tiêu Minh Triệt.


Mà Thái t bị ám sát, Hằng vương chính là người bị nghi ng nhiều nhất.


Cho dù không có chng c, thì Tề Đế trong thi gian ngắn đối vi Hằng vương cũng sẽ có chút lạnh nhạt phòng bị. Như thế, một bộ phận quyền lc trong tay Thái t cũng chỉ có thể tạm thi đặt vào trong tay Tiêu Minh Triệt.


Lại lật xem một lát, Thuần Vu Đại lộ ra vẻ mặt d khóc d cười, bất đắc dĩ nghiêng đầu khẽ mỉm cười, đem đống đồ y nguyên không thay đổi này đẩy đến trước mặt Lý Phượng Minh.


"Thì ra là như vậy. Mối lo nghĩ của điện hạ đã có đáp án."


Tin tc trong hộp này chẳng nhng có bản sao chép ca cung, mà còn có động tĩnh của các phủ trong kinh cùng các nhân vật trọng yếu trong triều, thậm chí còn có thông tin liên quan đến hành cung cùng Trạc Hương Hành.


Trước kia khi Chiến Khai Dương trình lên nhng tin tc này cho Tiêu Minh Triệt, cơ bản không có quy tắc gì, lấy được cái gì liền cho hắn xem cái đó.


Rất nhiều tin tc hu dụng cùng vô dụng xen lẫn vi nhau, điều này rất dễ khiến Tiêu Minh Triệt bỏ l mối liên hệ gia một số chi tiết rải rác.


Về sau Chiến Khai Dương được Thuần Vu Đại chỉ bảo, lại có Lý Phượng Minh phụ đạo dạy thêm, học được nghiên cu phán đoán trước, mi phân loại rồi trình lên cho Tiêu Minh Triệt.


C như vậy, rất nhiều chuyện chỉ cần liếc mắt một cái là có thể dễ dàng nhìn thấy s vi diệu trong đó ——


Trạc Hương Hành đem một lượng ln tiền mặt gi vào của hàng bạc dưới danh nghĩa thương nhân Hạ Quốc Ung Kinh.


Tân Hồi nhiều lần hỏi thủ lĩnh hộ vệ hành cung về các chi tiết tuần tra.


Thuần Vu Đại lấy được bản đồ phác thảo địa hình hành cung t trong tay Hoa ma ma.


Lý Phượng Minh mang theo Tân Hồi cùng Thuần Vu Đại, đến ngọn núi phía sau hành cung hơn mười lần.


"Chỉ cần không phải đầu heo, nhìn thấy nhng th này là ngay lập tc có thể đoán được ta muốn làm cái gì."


Lý Phượng Minh rất chắc chắn, Tiêu Minh Triệt không phải là đầu heo.


Xem ra sáng nay Chiến Khai Dương xuất hiện đúng lúc, không phải mèo mù đụng phải chuột chết. Cho dù Tiêu Minh Triệt không biết chính xác ngày nào nàng sẽ ri đi, nhưng ít nhất hắn cũng đoán được gần đây nàng sẽ có hành động mi, chắc hẳn đã sm âm thầm đề phòng nàng chạy trốn.


Nàng nắm lấy bàn tay bị nước trà làm bỏng, nước mắt giàn giụa trên mi, bi thương cũng t đó mà ra: "Cẩn thận mấy cũng có sai sót, đúng là dạy đồ đệ đánh sư phụ mà!"


Thuần Vu Đại nhìn nhng t giấy tin tc được phân loại thỏa đáng xếp chồng lên nhau, cũng che mặt th dài ngao ngán: "Đúng vậy, dạy đồ đệ đánh sư phụ rồi."


Nếu sm biết như thế, nàng không nên tận tâm tận lc dạy Chiến Khai Dương như vậy. Nhìn điện hạ nhà nàng buồn bc kìa, sắp đấm ngc khóc rống ti nơi rồi.


*****


Thông tin bên trong cái hộp kia, chỉ có một phần nhỏ tin tc liên quan đến Lý Phượng Minh. Nhưng Lý Phượng Minh tin chắc, Tiêu Minh Triệt đưa cái hộp này cho nàng hẳn là đang âm thầm cảnh cáo: Ta biết nàng muốn làm gì, đng có hành động thiếu suy nghĩ.


"Xem ý t này của hắn, chẳng lẽ là không muốn ta đi?" Lý Phượng Minh nhìn về phía Thuần Vu Đại: "Nhưng tình thế hiện tại của hắn rất tốt, thuộc hạ cũng toàn người đắc lc, đâu cần đến ta."


Thuần Vu Đại cẩn thận bôi thuốc m trị bỏng lên tay nàng, cũng không ngẩng đầu lên: "Vẫn phải cần ch? Ngài là v của hắn, ch đâu phải thuộc hạ."


"Vẫn không đúng lắm. Hiện gi hắn nên cân nhắc đổi thê t, nếu ta chủ động ri đi, không phải là đ khiến cho hắn khó x sao?" Lý Phượng Minh đau đến nước mắt rưng rưng, đầu óc có chút rối loạn.


Lúc trước liên hôn, Tiêu Minh Triệt không được la chọn, thấy người Ngụy Quốc đưa ti là nàng, nên cũng chỉ có thể cắn răng chấp nhận. Tuy nói hai người sau đó chung không tệ, cũng có chút tình cảm, nhưng...


"Trong đầu hắn cha cái gì thế không biết? Muốn làm được chuyện ln, thì phải biết cân nhắc li hại, không nên hành động theo cảm tính."


Thuần Vu Đại cười lắc đầu, na thật na giả nói: "Li này ngài t mình nói vi Hoài Vương đi."


"Ta đâu có điên." Lý Phượng Minh nhăn mũi một cái, lẩm bẩm: "Hắn đưa ta cái hộp này, nhưng không nói rõ ràng, chính là để lại đường sống cho ta. Nếu ta không kiêng nể gì mà nói ra, vậy chẳng phải là trc tiếp khẳng định ý đồ ta muốn đi, chủ động đưa đằng chuôi cho người ta nắm sao?"


Chỉ cần nàng thề thốt phủ nhận chuyện mình muốn chạy, tất cả nhng dấu vết để lại kia đều có thể có một li giải thích bề ngoài hp lý khác.


Chuyện liên hôn này của hai người bọn họ dù sao cũng liên quan đến quan hệ bang giao gia hai nước, việc d định chạy trốn tốt nhất chỉ nên ngầm hiểu ch không nên nói toạc ra, nếu không Lý Phượng Minh rất khó sống yên ổn.


"Hắn chắc hẳn cũng không muốn dồn ta đến đường cùng." Lý Phượng Minh giương mắt nhìn tri: "Nhưng ta thật s nghĩ không ra, vì sao hắn nhất định phải gi ta lại?"


Nếu Thái t thật s xảy ra chuyện, mà Tiêu Minh Triệt lại có một công chúa dị quốc làm chính phi, nhất định rất khó có cơ hội tiến thêm một bước na.


Rốt cuộc hắn có hiểu rõ tầng bí ẩn này hay không?!


***


Đến khi tri tối Tiêu Minh Triệt mi hồi phủ.


Ch hắn tắm ra thay quần áo Bắc viện xong, sau đó đi ti tiểu viện, Lý Phượng Minh đã ngồi da vào đầu giường ngây ngốc hồi lâu.


Lúc Tân Hồi tiến vào bẩm báo, nàng mi hoảng hốt hoàn hồn: "À, để cho hắn vào đi."


Vì sao Tiêu Minh Triệt nhất định phải gi nàng lại, nàng suy nghĩ cả một ngày cũng không nghĩ ra, lại còn không thể hỏi.


Tương lai hai người sẽ như thế nào, nàng cũng không biết.


Nhưng trước mắt tạm thi chưa đi được, thì dù sao cũng phải tiếp tục chung.


T đáy lòng nàng không hề ghét Tiêu Minh Triệt, thậm chí có thể nói là thích.


Tiêu Minh Triệt đối vi nàng cũng không còn kiêng kỵ cùng bài xích không chút che dấu như một năm trước na, thậm chí còn có vài phần sốt ruột ỷ lại na vi.


Xem như là hai bên hòa hp, chỉ cần có một số việc đng nói toạc ra, c tiếp tục duy trì đồng minh cộng sinh, lúc nào vui vẻ thì ân ái ríu rít một trận, cũng rất tốt.


Sau khi Tiêu Minh Triệt tiến vào, trầm mặc ci bỏ ngoại bào, quen ca quen nẻo đi vào giường.


Đã na năm không gặp, đột nhiên lại thân mật chung sống, Lý Phượng Minh cảm thấy có chút không được t nhiên.


Cũng may Tiêu Minh Triệt như nàng d đoán, cũng không nhắc ti chuyện nàng có chạy hay không, chỉ cùng nàng sóng vai da vào đầu giường, điều này làm cho nàng giảm bt một tầng khẩn trương.


Ít nhất không cần vắt óc lấy c, cũng không cần phải thốt ra nhng li dối trá mà đôi bên đều biết rõ.


Trước khi Tiêu Minh Triệt m miệng nói chuyện, nàng rút bàn tay phải bị thương đang quấn vải t trong chăn ra, bất đắc dĩ cười nói: "Ta bị thương."


Cho nên tối nay cũng đng nghĩ ti chuyện ân ái ríu rít, th lỗi khó mà tiếp được.


Tiêu Minh Triệt nhíu mày nắm lấy cổ tay nàng: "Xảy ra chuyện gì thế?"


"Làm đổ trà nóng. Không nghiêm trọng, ngày mai là khỏi." Lý Phượng Minh chuyển đề tài: "Hôm nay phụ hoàng chàng khẩn cấp triệu chàng tiến cung, là nói về chuyện Thái t bị ám sát sao?"


Đối vi việc nàng có thể đoán được Thái t bị ám sát, Tiêu Minh Triệt cũng không lộ ra vẻ mặt kinh ngạc: "Thái t hôm trước phụng mệnh đến Thần Nông chủ chủ trì tế đàn, gặp phải nhóm thích khách mười hai người. Tám người bị giết chết tại chỗ, hai người bị thương sau đó cắn nát túi độc t sát, hai người còn lại bỏ chạy."


Trong lúc nói chuyện, hắn vẫn nắm lấy cổ tay Lý Phượng Minh, rũ mắt nhìn miếng vải quấn vết thương trên tay nàng.


Lý Phượng Minh để hắn nhìn, thuận miệng hỏi: "Thái t có bị thương không?"


"Bị thương nhẹ."


"À." Nàng có chút thất vọng, thậm chí còn muốn bĩu môi.


Nói thật, nàng không quan tâm đến sống chết của Thái t, vì dù sao người kia vi nàng cũng không có liên quan gì cả.


Gi phút này trong đầu nàng chỉ có một ý niệm duy nhất là, nếu Thái t chỉ bị thương nhẹ, vậy Tiêu Minh Triệt tạm thi sẽ không vt được món hi ln.


Hơn một năm nay, Lý Phượng Minh càng ngày càng quen vi việc coi mình và Tiêu Minh Triệt là người cùng chung li ích.


Lúc này Tiêu Minh Triệt không v được món hi ln, bản thân hắn thoạt nhìn giống như vẫn rất bình tĩnh, nhưng Lý Phượng Minh lại có loại cảm giác tiếc nuối như "mất vạn lượng vàng".


Trong lòng nàng oán trách theo thói quen, thuận miệng hỏi: "Vậy phụ hoàng chàng nói như thế nào?"


"Để ta điều động Kim Ngô Vệ, âm thầm điều tra chủ mưu phía sau."


"Điều tra cũng vô dụng. Loại chuyện này, trong lòng mọi người đều biết rõ." Lý Phượng Minh cười nhạo.


Trước kia khi nàng vẫn còn là thái t Đại Ngụy, cũng không phải chưa tng gặp qua ám sát.


Nhiều khi kỳ thật tất cả mọi người đều có thể đoán được là ai chủ mưu, nhưng người dám làm như vậy sẽ không dễ dàng để lại nhược điểm.


Chỉ cần không thật s xảy ra chuyện ln, thì cũng chỉ đơn giản là đi điều tra qua loa tra một chút, cuối cùng đều không giải quyết được gì.


Lý Phượng Minh lại hỏi: "Thái t cùng Hằng vương tranh đấu nhiều năm, đây không phải là lần đầu tiên vận dụng thích khách ám sát đối phương ch?"


Tiêu Minh Triệt vẫn nhìn chằm chằm vào miếng vải băng vết thương trên tay nàng: "Có lẽ thế. Hai người bọn họ trước kia đều tng bị ám sát, nhưng mỗi lần chỉ có một hai thích khách, hơn na cuối cùng đều chết không đối chng."


"Vậy lần này phái ra mười hai thích khách, cũng coi như trận chiến rất ln rồi." Lý Phượng Minh ngẫm lại cảm thấy có chút ý t: "Gần đây Thái t làm cái gì vi Hằng vương? Mà lại bc hắn đến tình trạng chó cùng rt dậu như vậy?"


Tiêu Minh Triệt không trả li câu hỏi này, ngược lại nhẹ trng mắt nhìn nàng.


"Ngài làm sao vậy?" Lý Phượng Minh bị hắn trng đến ngây ngẩn cả người: "Việc này, ta không thể hỏi sao?"


"Không phải." Tiêu Minh Triệt hít sâu một hơi, nghiêm túc nói: "Ta muốn nói, sau này nàng có thể đng bị thương na được không?"


Lý Phượng Minh chậm rãi chp mắt mấy cái, khẽ nhướng mày, cười trêu ghẹo nói: "Làm sao? Chàng đau lòng?"


Vốn tưởng rằng sẽ nhận được một cái nhìn lạnh lùng xem thường, hoặc vài câu bác bỏ giận d.


Nhưng Tiêu Minh Triệt lại nằm ngoài d liệu của nàng, vô cùng thẳng thắn, vô cùng ngay thẳng: "Đau lòng đến sắp th không nổi, đầu óc đều trống rỗng."


Thoạt nhìn trông hắn vẫn không có biểu tình gì như thường lệ, trong giọng nói cũng không có ý t nhấn mạnh khoa trương. Nhưng chính kiểu nói thẳng thắn đơn giản không chút phù phiếm này, lại càng khiến người ta dễ dàng cảm nhận được s chân thành không thể nhầm lẫn.


Li nói của hắn giống như một cây búa nặng nề, giáng thẳng vào ngc khiến Lý Phượng Minh chấn động.


Không phải ch? Chỉ là liên hôn mà thôi, cho dù có hảo cảm thế nào, cũng không đến mc có tình cảm chân thật như thế ch


Chí ít, nàng vẫn chưa đến mc này.


Lý Phượng Minh vùng ra khỏi tay hắn, dưới ánh mắt hoang mang khó hiểu của hắn, chậm rãi lui vào trong chăn nằm xuống, t t kéo chăn lên che mặt.


Hai tai ù ù, có chút ngọt ngào, có chút hoảng loạn, có chút chột dạ, có chút áy náy, có chút không biết làm sao.


Tóm lại chính là trong lòng vô cùng loạn.


Nàng trốn trong chăn, giọng nói buồn bc có chút chần ch: "Tiêu Minh Triệt, chàng như vậy... không thích hp lắm đâu." Khiến cho ta giống như tên cặn bã vậy.

Bạn có muốn comment đánh giá truyện, hãy đăng nhập nhé! imglogin