Edit : Hà Thu 


Mắt thấy ánh mắt Tiêu Minh Triệt tối sầm lại, giống như muốn nói cái gì đó, Lý Phượng Minh vội vàng thu lại bàn tay bị hắn nắm lấy, gõ vào đống hồ sơ trước mặt.


ược rồi, nói chuyện chính đi."


Lý Phượng Minh mỉm cười, ra vẻ bình tĩnh rũ mắt xem qua hồ sơ trước mặt, nhưng thc ra là đang né tránh ánh mắt trc tiếp của Tiêu Minh Triệt.


Nàng có thể mơ hồ đoán được Tiêu Minh Triệt thật s muốn nói đến chuyện gì, nhưng hiện tại nàng không có đủ t tin để tiếp nhận chuyện này.


Vào đêm tân hôn một năm trước, s dĩ nàng dám nói đến chuyện liên minh li ích vi Tiêu Minh Triệt, thậm chí còn không chút cố kỵ thẳng thắn nói ra d định "tương lai khi có cơ hội sẽ ri khỏi nước Tề", là bi vì khi đó nàng tin tưởng mình có đầy đủ giá trị đối vi Tiêu Minh Triệt.


Bây gi Tiêu Minh Triệt đã không còn cần nàng giúp nhiều như vậy, nàng đành phải tránh đi sâu thảo luận vào một số chủ đề nhất định.


Công chúa hòa thân muốn chạy trốn, đây không phải là chuyện nhỏ, nàng cũng không dám lỗ mãng ln gan mà nói trắng ra.


Nh đâu sau khi nói xong Tiêu Minh Triệt đột nhiên tr mặt thì sao?


Nàng là Lý Phượng Minh, không phải Đào Kim Nương tu thành hình người nhưng không biết lòng người.


Bị một chút tình cảm đả động liền hoàn toàn m rộng trái tim, không chút do d đem cảm xúc, thậm chí là cả mạng sống đặt vào lòng bàn tay người khác. Loại ngây thơ hồn nhiên đến liều mạng này, nàng đã đánh mất t khi còn rất nhỏ.


Đối vi nàng mà nói, bất kể mối quan hệ gia hai bên là như thế nào, s t tin để có một cuộc trò chuyện thẳng thắn ci m, thường bắt nguồn t thế lc ngang hàng, thậm chí nắm nhiều li thế trong tay hơn đối phương.


Nếu nàng ỷ vào điểm hảo cảm mơ hồ trong đáy mắt Tiêu Minh Triệt rồi tùy tiện m miệng, vậy thành bại của cuộc đàm phán hoàn toàn nằm trong một ý nghĩ của đối phương, nàng căn bản không có quyền mặc cả.


Nàng cần phải đi một cơ hội khác.


Đi đến khi nàng có đủ khả năng để nhập đội vi Tiêu Minh Triệt, khi đó nàng mi có thể t tin đúng tình hp lý đàm phán vi hắn.


Nàng có linh cảm, cơ hội này hẳn là nhiệm vụ Tề Đế đột nhiên giao cho Tiêu Minh Triệt. 


***


"Phụ hoàng chàng rốt cuộc muốn chàng làm như thế nào, có manh mối không?" Lý Phượng Minh lật xem hồ sơ trước mặt, trong đầu nhanh chóng chuyển động.


Tiêu Minh Triệt t đầu đến cuối vẫn liếc nhìn gò má của nàng, trầm mặc hồi lâu mi m miệng: "Như li nàng nói, ông ấy cũng không phải thật s muốn ta điều tra ra kẻ đng sau vụ ám sát Thái t. Ta chỉ nghĩ được đến thế thôi."


Nếu chuyện Thái t bị ám sát không phải khổ nhục kế, vậy người đng đằng sau sai khiến màn này hiển nhiên là Hằng vương hoặc vây cánh của hắn.


Giống như lúc trước Lý Phượng Minh nói, nếu Tề đế thật s muốn điều tra chuyện này, thì giao vụ án cho Kinh Triệu phủ, nội vệ, hoặc Đại Lý t, bất c bên nào cũng đều hp lý hơn là giao cho Tiêu Minh Triệt.


Lý Phượng Minh gật đầu, như có điều suy nghĩ lật qua một trang hồ sơ, lại hỏi: "Vậy vụ án gian lận của Hạ vọng thủ sĩ thì sao? Sau khi Thái t bị ám sát, Đông cung có tng tạm dng truy xét vụ án này không?"


"Chưa tng tạm dng, đến nay vẫn đang điều tra."


Tháng mười một, Đông cung nhận được tin báo, biết được có một vị sư gia Hằng vương phủ tng xuất hiện trong buổi xướng hội ký gi Đàn Đà t vào ngày mùng năm tháng năm.


Đang định bắt ti thẩm vấn, thì vị sư gia kia cùng một nhà cả già lẫn trẻ lại đồng loạt "treo cổ t sát", không để lại một người sống.


Vị sư gia này cùng người nhà bị diệt khẩu toàn bộ, manh mối duy nhất có thể trc tiếp chỉ vào Hằng vương phủ cũng bị chặt đt.


Nhưng liên quan đến vụ án gian lận của Hạ vọng thủ sĩ, trong tay Tiêu Minh Triệt còn có manh mối khác.


Hắn biết mình không thể nhúng tay quá sâu, nên sai Chiến Khai Dương tìm cách dùng chút thủ đoạn, để cho người Đông cung liên tục "phát hiện" ra chng c mi.


Thái t định dùng vụ án này để khiến Hằng vương hoàn toàn không thể xoay người, nên đương nhiên sẽ không buông tha. Nếu có manh mối mi, đương nhiên hắn sẽ lần theo để truy sát đến cùng.


Hằng vương có lẽ cũng phát hiện Thái t lần này sẽ không dễ dàng thu tay lại, nên mi dẫn đến tình trạng chó cùng rt giậu, làm ra vụ ám sát mấy ngày trước.


"Nếu Đông cung muốn cắn chết vụ án gian lận của Hạ vọng thủ sĩ này, vậy chắc chắn phụ hoàng chàng cũng không phải muốn chàng mang theo Kim Ngô Vệ điều tra cái này." Lý Phượng Minh nhìn chằm chằm vào thông tin hạn chế trong hồ sơ, nhíu mày suy nghĩ.


"Rốt cuộc ông ấy muốn ngài tra cái gì?"


*****


Ai cũng biết thánh tâm khó dò, Tề Đế đột nhiên giao Kim Ngô Vệ cho Tiêu Minh Triệt điều động tạm thi, mục đích thc s đến tột cùng là cái gì, cho dù trong lòng Lý Phượng Minh có chút suy đoán, nhưng cũng không dám tùy tiện nói ra.


Triều đình đánh bạc, có khi cũng chẳng khác bao nhiêu so vi bài binh bố trận. Trước khi đưa ra quyết định cuối cùng, việc duy trì nguyên tắc "tình báo đi trước" sẽ không bao gi sai.


Mấy ngày liên tiếp, trong phòng nghị s của Hoài vương phủ luôn có một đám người ngồi vây quanh, đối mặt vi đống hồ sơ, ghi chép, giấy tin tc chất thành núi nhỏ, tng câu tng ch tìm kiếm đầu mối.


Nhưng nguồn gốc phát ra của nhng hồ sơ, ghi chép và tin tc này quá mc phc tạp.


Có cái là của Hoài vương phủ thu thập và tích lũy trong nhiều năm qua, cũng có nhng tin tc gần đây Tiêu Minh Triệt liên tục nhận được t gia đình Liêm Trinh, Phúc quận vương phủ, Bình Thành công chúa phủ và các nơi khác đến.


Muốn sàng lọc nhng tin tc này sau đó phân loại, lần theo dấu vết để lại tìm ra manh mối, để phán đoán chính xác tâm tư Tề Đế, việc này nói thì rất đơn giản, giống như chỉ cần có thêm mấy người biết ch cùng nhau làm là được.


Nhưng trên thc tế, ai cũng có chuyên môn riêng của mình, mà loại công việc lặt vặt này giống như một bài kiểm tra nhãn lc, tâm trí cùng vi kinh nghiệm và s mẫn cảm trong chính vụ triều đình.


Tất cả chế độ xây dng mi của Hoài vương phủ mi hoàn thiện hình thc ban đầu, mặc dù có nguồn tin tình báo, nhưng không có nhân tài chuyên môn để xác định, phân tích tin tc.


Giống như Chiến Khai Dương, mặc dù đã đi theo Tiêu Minh Triệt mấy năm, nhưng trước kia ngay cả bản thân Tiêu Minh Triệt cũng rất ít có cơ hội đối mặt vi thánh ý, Chiến Khai Dương lại càng khó có cơ hội tốt để rèn luyện.


Mà Sầm Gia Thụ và các gia thần phụ tá mi vào vương phủ, mặc dù có học thc uyên bác, tuổi trẻ nhạy bén, nhưng phần ln nhng gì họ học được trong quá kh đều đến t sách v, đến cùng vẫn chưa luyện được hỏa nhãn kim tinh.


Thấy đám người này loanh quanh mấy ngày cũng không có tiến triển gì quá ln, mà Tiêu Minh Triệt lại bận rộn t phía, một cây chẳng chống vng nổi cột nhà. Lý Phượng Minh trải qua một phen suy nghĩ kỹ càng, quyết định đem lá bài tẩy cuối cùng của mình cho hắn xem.


Nếu có thể giúp Tiêu Minh Triệt giải quyết xong chuyện này, nàng mi có đủ t tin cùng hắn đàm phán chuyện chạy trốn.


"Phụ hoàng chàng sẽ không đi chàng quá lâu, trước mắt chàng cần mau chóng quyết định, hành động một chút. Nhưng theo như ta thấy vi tình cảnh hiện nay, ch đến khi đám người Chiến Khai Dương phân loại rõ ràng mạch lạc nhng tin tc kia xong, chỉ s chàng phải đi đến tận năm sau na." Lý Phượng Minh hít sâu một hơi, bất chấp tất cả.


ưa đống đồ đó giao cho ta, ba ngày sau, ta sẽ đưa ra câu trả li cho chàng. Đương nhiên, nếu chàng cảm thấy..."


Tiêu Minh Triệt cắt ngang li nàng: "Chỉ một mình nàng?" 


ương nhiên không phải, ta cũng đâu có ba đầu sáu tay. Ta sẽ mang theo Thuần Vu cùng Tân Hồi, còn có các chưởng quầy ln nhỏ của Trạc Hương Hành na." Lý Phượng Minh đã quyết định vén lá bài tẩy này lên, cũng không giấu diếm.


ược."


*****


Ngày hôm sau, Tiêu Minh Triệt không ra khỏi phủ.


Hắn ngồi bên ca sổ thư phòng Bắc viện, trầm mặc nhưng chuyên chú nhìn chằm chằm vào năm người ngồi vây quanh bàn.


Lý Phượng Minh, vương phi của hắn, thân phận lúc trước có thể là cu Thái t Ngụy Quốc Lý Nghênh.


Thuần Vu Đại, thị n gả theo của Lý Phượng Minh, thân phận trước kia có thể là Túc Uyển – Chủ tư Huy Chính viện của Thái t Nguỵ Quốc trước đây. 


Tân Hồi, võ hầu gả theo của Lý Phượng Minh, không rõ thân phận lúc trước.


Ngọc Phương, Đại chưởng quỹ của Trạc Hương Hành, thân phận trước kia, không biết.


Đồ Vu, tiểu chưởng quỹ của Trạc Hương Hành, thân phận trước kia, không biết.


Đến gi khắc này, Tiêu Minh Triệt mi muộn màng phát hiện ra, hắn chưa tng thc s hiểu rõ quá kh của Lý Phượng Minh.


Không biết, cho nên mi không biết nên làm cái gì mi có thể gi nàng lại.


Lý Phượng Minh quay đầu liếc hắn một cái: "Liên quan ti thân phận của bọn họ, hoặc là ngài có nghi vấn gì đối vi ta, thì ch ngài thuận li hoàn thành việc này xong, chúng ta sẽ nói chuyện t đầu cho rõ ràng."


ược." Tiêu Minh Triệt ngồi ngay ngắn bên ca sổ, ánh mắt không ri khỏi nàng.


Lý Phượng Minh không để ý ti hắn na, nhìn một vòng bốn người có mặt còn lại: "Đồ Vu, đng nhìn ta như vậy. C mỗi khi ngươi giả v ngoan ngoãn là ta lại không nhịn được muốn cho ngươi nghỉ ngơi."


"Điện hạ vẫn như vậy, t nhỏ đến ln đều mềm lòng." Đồ Vu cười ha ha, bị Ngọc Phương gõ trán một cái.


"Bộ dạng đẹp thì ta mi mềm lòng." Lý Phượng Minh thuận miệng đáp một câu, lại nhìn về phía mọi người: "Mấy năm rồi không làm việc gì nghiêm túc, tay vẫn còn hoạt động tốt ch?"


"Điện hạ xem thường ai?" Thuần Vu Đại cười chia đống hồ sơ, giấy chép cùng tin tc ra thành năm phần: "Bắt đầu đi."


Tân Hồi, Ngọc Phương, Đồ Vu mỉm cười nhìn nhau, lập tc cúi đầu tập trung.


Lúc này Tiêu Minh Triệt có thể còn chưa hoàn toàn hiểu rõ, năm người này xuất hiện trước một đống tin tc cùng một lúc là một đội hình đáng kinh ngạc như thế nào.


Có lẽ ngay cả người Ngụy Quốc bình thường cũng sẽ không hiểu.


Bi vì thân phận và tên tuổi của năm người bọn họ trước kia được người Ngụy biết rõ đều không phải như bây gi.


Đầu tiên chính là cu Thái t Ngụy Quốc Lý Nghênh, tiếp theo là Túc Uyển – Chủ tư của Huy chính viện lúc trước, người th ba là Hộ vệ đại thống lĩnh của Huy chính viện trước đây – Hình Miểu, tiếp na là Phương Nh Ngọc – Tổng đô úy viện trinh sát của Huy chính viện lúc trước, cuối cùng là Thân Đồ Vô – Phó đô úy viện trinh sát. 


Đây gần như là đội ngũ nòng cốt nhất của cu Thái t Ngụy Quốc khi chuẩn bị xây dng chế độ cho Huy chính viện.


T nhỏ bọn họ đã được dạy dỗ, trải qua huấn luyện trong thi gian dài, tng hào hng tràn đầy hoài bão muốn cùng nhau cống hiến lập nghiệp, nhưng đáng tiếc tạo hóa lại trêu ngươi.


Cũng may tất cả nhng gì đã được học qua đều không uổng phí, năm người bọn họ hiện gi đang sống như nhng người rất bình thường, nhưng vẫn có tư thái riêng của mình.


***


Chiều mùng bảy tháng mười hai, Lý Phượng Minh quấn áo khoác, cùng Tiêu Minh Triệt ngồi sau bàn đọc sách trong thư phòng Bắc viện.


Nàng chỉ vào trọng điểm mình viết ra, nghiêm túc nói vi Tiêu Minh Triệt bên cạnh: "Chàng nhìn xem, Kim Ngô Vệ của Tề Quốc này tương t như cấm quân của Đại Ngụy ta, nhưng quyền lc thc tế còn ln hơn so vi cấm quân Đại Ngụy."


Đại Nguỵ có năm vạn cấm quân, chỉ chịu trách nhiệm đảm bảo an ninh nội thành kinh thành.


Mà Kim Ngô Vệ của Tề Quốc có khoảng chng tám vạn người, năm vạn bảo vệ cung điện trong hoàng cung, ba vạn còn lại thì phối hp vi thị vệ hoàng thành tuần tra toàn bộ Ung kinh.


Chưởng quản tối cao của Kim Ngô Vệ là Ngô Chung Lộ chỉ nghe hiệu lệnh của Hoàng đế, không chịu s quản lý của bất kỳ quan viên hoặc cơ quan nào, ngay cả li nói của Thái t cũng vô dụng.


"Nói cách khác, Kim Ngô Vệ này là một thanh trường kiếm hộ thân mà Hoàng đế nắm trong tay."


Lý Phượng Minh th đem mình đặt vị trí Tề Đế suy nghĩ một chút, gia hai đầu lông mày nhíu thành một ngọn núi nhỏ.


Tiêu Minh Triệt tiếp li nàng, ngón tay thon dài đặt gia hàng lông mày của nàng, nhẹ nhàng xoa xoa: "Đng nhíu mày."


Lý Phượng Minh theo bản năng nga người ra sau muốn trốn, nhưng nhìn thấy tay hắn cng đ gia không trung, liền ngượng ngùng dng lại.


"Ta đang muốn nói, chàng trước mặt ông ấy bị đối x lạnh nhạt khắt khe nhiều năm, bây gi t dưng ông ấy lại đem Kim Ngô Vệ giao cho chàng tạm thi điều động, chẳng khác nào đánh cược tính mạng của bản thân. Điều này là không hp lý."


Tiêu Minh Triệt thu tay về, mí mắt rũ xuống: "m."


Tiêu Minh Triệt bây gi không thể so sánh vi trước đây.


Đầu tiên là trong vòng mấy năm gần đây, nhiều lần chiến trường vào sinh ra t, thành lập uy tín trong quân đội; Na năm trước lại da vào công lao của đại thắng Loa Sơn mà đảm nhiệm vị trí Đô tư biên quân đầu tiên, m ra tiền đề tuyển dụng n binh, sc ảnh hưởng trong dân chúng cũng không thể khinh thường.


Tề Đế lúc trước không hề coi trong hắn, càng không nói đến tín nhiệm. Bây gi đột nhiên đem lá bài hộ thân là Kim Ngô Vệ giao cho hắn, cũng không chút lo lắng về khả năng lòng hắn mang oán hận, giết ngược tr lại.


"...Tr phi." Lý Phượng Minh lại cắn môi, tròng mắt xoay chuyển không ngng: " trong lòng ông ấy, Kim Ngô Vệ bây gi so vi chàng càng khó khống chế hơn."


Tiêu Minh Triệt không ngốc, chỉ là va tr về kinh liền tiếp quản Kim Ngô Vệ, mà Tề Đế lại không nói bất c cái gì. Hắn đang trong tình thế rối rắm, hơn na cũng chưa bao gi t tiện phỏng đoán thánh tâm, cho nên rất khó để giải quyết bí ẩn ngay lập tc. 


Đến khi Lý Phượng Minh đẩy sương mù ra cho hắn, hắn hơi trầm ngâm, ngẫm nghĩ một hồi liền hiểu ra. 


Thái t bị ám sát trên đường đi ti Thần Nông đàn chủ trì tế t, an ninh dọc đường của chuyến đi này nên do Kim Ngô Vệ phụ trách.


Một đội thích khách mười hai người gia ban ngày ban mặt, hoàn mỹ tránh được bố cục phòng bị của Kim Ngô Vệ, khiến Thái t bị thương nhẹ ——


"Cho dù là ám sát hay khổ nhục kế của Thái t, hay là do Hằng vương gây ra, đều có nghĩa là Kim Ngô Vệ bị nghi ng phản bội phụ hoàng."


Như thế, Thái t cùng Hằng vương đối vi Tề Đế mà nói, đều tạm thi không thể tin được.


Lý Phượng Minh nặng nề gật đầu: "Đúng. T điểm này có thể suy ra, phụ hoàng chàng là đang muốn mượn tay chàng, âm thầm lặng lẽ xác định xem Kim Ngô Vệ có còn tuyệt đối trung thành đối vi ông ấy hay không."


Nếu lòng trung thành của Kim Ngô Vệ đã bị lung lay, Tề Đế cũng cần biết, Kim Ngô Vệ đến tột cùng là hướng về phía Thái t, hay là Hằng vương.


***


Mấy năm nay, cho dù Thái t vi Hằng vương có tranh đấu như thế nào, chỉ cần không gây ra họa ln, Tề Đế đều nhắm một mắt m một mắt.


Bi vì loại tranh đấu này góc độ của ông ấy mà nói, có li nhiều hơn hại.


Nếu Hằng vương hoàn toàn lật đổ Thái t, điều đó chng tỏ hắn mi là người thật s có năng lc kế tha ngai vàng. Còn nếu Thái t thành công gi vng tr vị, thậm chí thông qua tranh đấu chính trị x lý được Hằng vương, thì chng tỏ Thái t đúng thật là người mạnh nhất không thể nghi ng trong các hoàng t.


Hằng vương cùng Thái t đấu đá lẫn nhau, chân tướng này rất tàn nhẫn, nhưng lại là tình huống bình thường mà người tha kế các quốc gia đều có thể gặp phải.


Phụ trách quốc ấn khác vi phụ trách gia ấn, người địa vị tối cao không nhng phải chính trc, mà còn phải có bản lĩnh đối phó vi sóng ngầm. Nhất định phải có lòng nhân ái, nhưng cũng cần thủ đoạn lôi đình.


Cho nên, cho dù là một viên ngọc thô hiếm thấy, cũng phải trải qua đao gọt rìu đục, mài dũa cắt thành nhiều mảnh, mi có thể tr thành bảo vật trang nghiêm được mọi người tôn th.


Nhưng Kim Ngô Vệ là kiếm hộ thân của thiên t, là vảy ngược mà bọn họ không thể đụng vào.


Quyền lc này tuyệt đối không nằm trong phạm vi th thách tranh đoạt của các hoàng t, tr phi Tề Đế chủ động giao quyền quản lý Kim Ngô Vệ cho Tiêu Minh Triệt như bây gi, nếu không ai động vào đều sẽ chết.


Theo suy đoán của Lý Phượng Minh, kể cả có tra ra được ai là kẻ bí mật liên lạc Kim Ngô Vệ đi chăng na, thì đây vẫn chưa phải là kết quả mà Tề Đế muốn.


"Nếu ông ấy chỉ đơn thuần muốn sàng lọc lòng trung thành của Kim Ngô Vệ, muốn biết Kim Ngô Vệ đến tột cùng là cấu kết vi Thái t hay Hằng vương, thì nên trc tiếp điều hai mươi vạn đại quân đến Vệ thành. Làm như vậy là gọn gàng lưu loát nhất, không đánh mà thắng liền có thể khiến tám vạn Kim Ngô Vệ giao nộp vũ khí, sau đó giao cho nội vệ sàng lọc lần lượt tng người là được."


Nhưng Tề Đế lại la chọn tiết lộ ra bên ngoài, nói đem Kim Ngô Vệ giao cho Tiêu Minh Triệt là vì điều tra vụ án Thái t bị ám sát.


Sau khi được Lý Phượng Minh rút tơ bóc kén, suy nghĩ của Tiêu Minh Triệt càng tr nên rõ ràng: "Ông ấy dùng cái này để khiến các bên rối rắm, tranh thủ thi gian cho ta dàn xếp. Để "câu" ra hết tất cả các bên liên quan đến vụ việc, người và tang vật đều lấy được, mà không để lại bất kì tai họa ngầm nào."


"Đúng vậy. Li này ông ấy không thể trc tiếp nói cho chàng, nhất định phải do chính chàng t mình ngộ ra, sau đó lại t chủ hành động."


T mấy chuyện trước đó có thể thấy được, mỗi khi Tề Đế đưa ra quyết định đều quen để lại đường lui cho mình. 


Nếu cuối cùng điều tra được Kim Ngô Vệ vẫn chưa liên kết vi bên nào, Thái t bị ám sát chỉ là sơ suất chc trách bình thường, thì Tề Đế chỉ cần đẩy sang cho Tiêu Minh Triệt nói hắn đa nghi quá mc, nên t mình chủ trương. Cuối cùng để hắn giải thích vài câu là có thể bình ổn được sóng gió.


Dù sao thiên hạ cũng không có bc tường nào mà gió không lọt qua được. 


Nếu Kim Ngô Vệ thật s không có vấn đề, mà lại do chính miệng Tề Đế hạ lệnh thăm dò, tiếng gió va lọt qua sẽ làm lạnh lòng tám vạn tướng sĩ, x lý không tốt có khi còn biến khéo thành vụng, thật s đẩy thanh hộ thân kiếm này ra xa.


Lý Phượng Minh trăm mối cảm xúc đan xen nhìn qua Tiêu Minh Triệt: "Nếu chuyện này xảy ra sai sót, chắc chắn phụ hoàng chàng sẽ không bảo vệ chàng."


Chỉ cần Tề Đế có một tia mềm lòng đối vi Tiêu Minh Triệt, cũng sẽ không đem việc này giao cho hắn.


T khi liên hôn vi ti nay, Tiêu Minh Triệt phất lên quá nhanh.


Mi có một năm ngắn ngủi, mà t một quận vương nghèo túng chưa bao gi được người khác coi trọng bỗng chốc tr thành thân vương danh vọng nước lên thuyền cao.


Trước đó khi hắn mi mi xuất hiện cánh chim, Thái t cùng Hằng vương đều không quá coi trọng để hắn trong mắt, luôn cảm thấy bất c lúc nào cũng tha sc đá hắn ra khỏi triều đình, cho nên không nhắm vào hắn.


Hiện gi tuyệt đối sẽ không ngồi yên nhìn hắn tiến thêm một bước phát triển an toàn na.


Nếu ván bài Kim Ngô Vệ này thành công, Tiêu Minh Triệt sẽ tr thành phụ tá đắc lc mà Tề Đế không thể không coi trọng, t nay về sau trong triều cũng không ai có thể lay động.


Nếu bại, Thái t và Hằng vương tuyệt đối sẽ không bỏ qua cơ hội giẫm chết hắn. Chưởng quản Ngô Chung Lộ cùng tám vạn Kim Ngô Vệ không dám phóng hỏa về phía Tề Đế, mũi nhọn này đương nhiên cũng sẽ chỉ về phía hắn.


Lúc đó sẽ là bc tường đổ và mọi người đẩy.


Chỉ có hai thái cc này, không có khả năng th ba.


Cha ruột thân sinh lại một lần na đẩy hắn vào con đường nguy hiểm chật hẹp, dùng tính mạng của bản thân hắn làm tiền đặt cược, chỉ vì bảo đảm điều kiện tiên quyết không chút sơ h, mượn tay hắn lặng lẽ xác minh ng vc vô căn c trong lòng.


Lý Phượng Minh nghĩ đến mình mấy năm trước, không khỏi sinh ra cảm giác chua xót đồng cảm.


Nàng nhìn vào đáy mắt Tiêu Minh Triệt, nhưng không nhìn ra gi phút này tâm tình của hắn là như thế nào.


"Thành công thì dưới một người, thất bại thì thịt nát xương tan. À, ông ấy là đang muốn độ kiếp cho ta sao?" Tiêu Minh Triệt khẽ mỉm cười t giễu.


Trong mắt hắn không có mất mát cùng thống khổ sau khi biết được chân tướng, cũng không có s thấp thỏm cùng s hãi khi sắp dấn thân vào một con đường khó lường.


Không s hãi không kinh ngạc, không buồn không vui, chỉ có cô độc và bình tĩnh.


***


Lúc mặt trăng treo trên cành liễu, hai người mi bước ra khỏi thư phòng, sóng vai chậm rãi đi cạnh nhau không mục đích.


Đèn lồng trong hành lang đều đã được thắp sáng, đèn đỏ dưới mái hiên và ánh trăng trên mái vòm hòa lẫn vào nhau, ánh sáng rc r chiếu rọi rất nhiều tâm s không thể che giấu.


Trầm mặc thật lâu, Tiêu Minh Triệt ghé mắt liếc nhìn về phía Lý Phượng Minh bên cạnh: "Nàng muốn cùng ta đánh trận này sao?"


Lý Phượng Minh không t chủ được nuốt một ngụm nước bọt: "Ý chàng là sao?"


"Nếu lúc này nàng nói muốn đi, ta sẽ thả." Hắn mím môi dng lại, hô hấp rối loạn, giống như đang cố gắng đè nén cái gì đó.


Lý Phượng Minh chậm rãi nháy mắt mấy cái: "Thật sao?"


"Giả." Tiêu Minh Triệt quay đầu nhìn về phía trong viện, đuôi mắt bị ánh đèn lồng nhuộm một chút ng đỏ, giận dỗi nói mát.


Lý Phượng Minh nhìn chằm chằm sườn mặt của hắn một lát, khẽ cười ra tiếng: "Nếu ta cùng chàng đánh một trận này, cuối cùng ngài thắng, ta được li ích gì?" 


Hắn kinh ngạc quay đầu nhìn lại, khóe môi chậm rãi cong lên thành hình vòng cung, đáy mắt mông lung dần dần sáng lên vài ngôi sao yếu t.


Giống như một đa trẻ yếu đuối không nơi nương ta, dùng tất cả dũng khí và s can đảm để m rộng trái tim, cố gắng nói chuyện vi ai đó về một điều kiện gần như không có khả năng tr thành s thật.


"Chỉ cần ta có, nàng muốn cái gì, ta sẽ cho cái đó." 


Tay trái Lý Phượng Minh giấu dưới áo choàng, lặng lẽ đè lại trái tim đột nhiên đập thình thịch: Bình tĩnh, đng x trí theo cảm tính, Đào Kim Nương chết cũng chính vì thế này.


Gặp chuyện, tốt nhất vẫn nên đặt ch "li" phía trước.


Nghe mà xem, điều kiện "Muốn cái gì, cho cái đó" hấp dẫn biết bao nhiêu, suy nghĩ về nó một cách cẩn thận mi là đúng đắn. 


Nàng nhất thi cũng không nghĩ ra chính mình rốt cuộc hy vọng lấy được gì t chỗ Tiêu Minh Triệt.


Nhưng cơ hội không thể bỏ qua, bây gi phải lưu lại bằng chng trước rồi lại nói sau.


ược rồi, vậy ta sẽ cùng chàng hoàn thành chuyện này. Nhưng mà nói miệng nói không có bằng chng, chàng có dám viết chng t hay không?"


"Dám." Tiêu Minh Triệt nắm lấy tay nàng, trong li nói mang theo vẻ đắc ý không chút che giấu: "Nhưng ta phải hỏi trước một câu, chng t là viết cho Lý Phượng Minh điện hạ, hay là, Lý Nghênh điện hạ?"


Bốn ch cuối cùng giống như đang xoắn vài vòng kẹo mạch nha, cuối câu hơi ngân lên, cách khoảng không làm nóng đỏ lỗ tai Lý Phượng Minh, khiến lồng ngc nàng chấn động thình thịch.


Mặc dù sm biết hắn có thể đoán được thân phận của mình, nhưng hắn đột nhiên c như vậy chọc thủng ca sổ giấy, Lý Phượng Minh vẫn không t chủ được mà đng ngây ngốc.


Nàng sng s tại chỗ, nga đầu nhìn lên bầu tri đêm có trăng không sao, lại nhìn nhng vì sao lấp lánh trong mắt Tiêu Minh Triệt...


Va rồi vẫn còn là "Nhóc đáng thương tìm đồng minh" yếu t bất lc, quay đầu thần thái đã sáng láng rạng ngi, như thể tất cả các vì sao trên tri đều rơi vào mắt hắn. 


Chuyện gì đang xảy ra vậy? Ta nghiêm túc đàng hoàng bảo vệ li ích đồng minh, chàng lại cùng ta chơi mỹ nam kế?!

Bạn có muốn comment đánh giá truyện, hãy đăng nhập nhé! imglogin