Edit : Hà Thu 


Đng thấy Lý Phượng Minh trước mặt Đại trưởng công chúa nâng nặng như nhẹ, nói năng cng rắn, nhưng thật ra trong lòng nàng rất thấp thỏm lo lắng.


Nàng căn bản cũng chưa tng phái ai về Ngụy quốc báo tin.


Năm đó sau khi Ngụy Đế trải qua đấu tranh đạt được s đồng thuận, để Lý Phượng Minh đổi thân phận đi hòa thân, vốn là có ý để nàng bên ngoài t sinh t diệt.


Đại trưởng công chúa không biết chi tiết này của nàng, trước kia lại không có quyền thảo luận chính s, cho nên mi bị hù dọa.


Nếu đổi thành lão hồ ly Tề Đế kia, nhất định có thể dễ dàng phát hiện, trong một số li nói của nàng căn bản không đồng nhất vi nhau.


Trong giao thiệp gia các quốc gia, tình người được xây dng trên da li ích, làm sao có thể x trí theo cảm tính nhiều vậy được.


Tề quốc không thể mạo hiểm đánh hai trận quốc chiến cùng lúc, cho nên mi trình quốc thư kết hôn liên minh vi Ngụy quốc. Mà Ngụy quốc đồng ý thông gia, cũng là vì tránh quốc chiến.


Đế đảng Hậu đảng của Ngụy quốc xâu xé nhau nhiều năm, hiện gi địa vị của Thái t kế nhiệm Lý Diêu không ổn định, nhị hoàng t Lý Vận lại nhìn chằm chằm như hổ rình mồi, nội bộ quá nhiều lo lắng khó hiểu, làm sao có thể gây thù chuốc oán vi ngoại địch na?


Nếu Lý Phượng Minh chết oan uổng, Tề quốc chỉ cần nói là bệnh tật hoặc chết ngoài ý muốn, phái s giả đến Lạc Đô xin lỗi, tư thái hạ thấp một chút, Ngụy quốc có lẽ sẽ có chút gây khó dễ, có lẽ sẽ đưa ra điều kiện bồi thường hà khắc, nhưng sẽ không dễ dàng xé nát quan hệ động minh, m ra chiến tranh vi nước bạn.


Trước đó Lý Vận biết Ngụy quốc sẽ không dễ dàng khai chiến vi Tề quốc chỉ vì sống chết của Lý Phượng Minh, nên khi phái đám người Độ Dương Phỉ đến ám sát, mi để cho bọn họ tìm cách bị cuốn vào cuộc đấu đá nội bộ của hoàng t Tề quốc, gi lại manh mối "Người Ngụy tham gia ám sát Tề thái t", muốn để Tề quốc bên này động thủ trước.


Nhưng Độ Dương Phỉ biết dng cương trước b vc, không để lại bằng chng rõ ràng; Trong quá trình xét x, Hằng vương bị độc tố phát tác dẫn đến chết đột ngột, nên cũng chưa kịp khai báo chuyện tng sai người nước Nguỵ ám sát Thái t.


Cho nên dù Lý Phượng Minh có chết cũng chết vô ích, Ngụy quốc sẽ không dễ dàng khai chiến vì nàng. Nàng chẳng qua là phô trương thanh thế, trong tay căn bản không có li thế đủ trọng lượng.


Nàng rất rõ ràng, Đại trưởng công chúa chưa chắc có thể nhìn thấu điểm này, nhưng Tề đế lại nhất định có thể nhìn thấu.


Về phần Tề Đế có đáp ng giao dịch hay không, phải xem ông ấy cần Tiêu Minh Triệt đến mc nào. Đây mi là li thế chân thật và duy nhất của Lý Phượng Minh hiện gi.


Cũng may nàng cược thắng.


Năm ngày sau, hầu cận tâm phúc của Tề Đế âm thầm đi ti Hoài vương phủ, giao binh phù quân tiền phong Vệ thành cho Chiến Khai Dương nhận lấy ngay trước mặt nàng.


Tề Đế còn bảo hầu cận truyền khẩu dụ, mệnh Chiến Khai Dương khi hành t phi dịch trấn Mộc Lan, cưỡi khoái mã gia tăng tốc hộ tống binh phù nộp lên cho Tiêu Minh Triệt, giáo úy Phương Thành của Kim Ngô Vệ dẫn đội đi theo.


Việc này rất ln, không tiện nói nhiều trước mặt hầu cận, Chiến Khai Dương nhận khẩu dụ, chọn hai gã hộ vệ trong vương phủ, nga không ngng vó lập tc xuất phát.


Sau khi Chiến Khai Dương ri đi, hầu cận truyền li khẩu dụ th hai vi Lý Phượng Minh: Hoài vương phi lập tc khi hành về thăm nước mẹ, sẽ do Đại trưởng công chúa dẫn đội hộ vệ hộ tống đến Lam Thành.


***


Ngày mười bảy tháng năm, Tề Bắc Lam Thành.


Lam Thành da lưng vào núi Ánh Dương, bên kia núi chính là Ngụy quốc. Đối mặt vi sông Lam Thủy, c thế xuôi dòng mà đi là có thể thông qua Hạ Quốc.


Vị trí địa lý này rất vi diệu, một li không hp liền có thể tr thành tiền tuyến xung đột gia các quốc gia, không thích hp cho dân chúng bình thường định cư.


Cho nên nó gần như là một tòa thành bị cô lập phía bắc Tề quốc. Dân cư địa phương rất ít, binh lính nhiều hơn dân thường, chủ yếu đảm nhận chc trách phòng thủ. Đồng thi cũng là nơi đặt chân của nhóm thương nhân Nguỵ, Hạ ti Tề. 


Gió hoàng hôn mùa hè có chút nóng, thổi vào quần áo đến nóng hầm hập.


Lý Phượng Minh đng trên tường thành, nhìn núi Ánh Dương trong ánh nắng chiều, trong lòng có cảm giác hoảng hốt không nói nên li.


Đầu kia của núi chính là quê hương của nàng, là nơi ban đầu nàng sinh ra. Nhưng khi nàng nhìn qua ngọn núi kia, lại không thể nhìn thấy con đường tr về.


Cũng may nàng vốn không hề đau lòng như bị vạn tiễn xuyên tim, cũng không cảm thấy khổ s thương cảm, dù sao lúc trước đến nơi này, nàng cũng biết mình không thể quay đầu lại.


Thu hồi ánh mắt nhìn xuống dưới cổng thành, cuối con đường vào thành rộng ln, gần như có thể thấy được một đôi cột mốc quốc gii uy nghiêm cao vút.


Cuối mùa thu năm trước, chính là trước đôi cột mốc quốc gii kia, Lý Phượng Minh đội khăn cô dâu, ngồi vào kiệu cưới thc hiện nghi thc đón dâu về Tề quốc.


Đây xem như là lần đầu tiên nàng và Tiêu Minh Triệt gặp nhau, nhưng hai người đều không thể nhìn thấy diện mạo của đối phương.


Lúc ấy nàng cũng không tò mò diện mạo của Tiêu Minh Triệt, càng không thèm để ý tính tình của hắn sẽ như thế nào.


Khi đó, "Hoài vương Tiêu Minh Triệt Tề quốc" đối vi Lý Phượng Minh mà nói, ta như Lam Thành đối vi thương nhân trong quá kh, tác dụng chỉ là thay đổi nơi dng chân mà thôi.


Nàng cảm kích người này cùng cuộc hôn nhân này đã mang đến cơ hội sống sót cho nàng, còn nghĩ thầm nếu có chỗ nào cần thiết muốn nàng tr giúp, nàng nhất định sẽ dốc sc báo đáp.


Nhưng cũng chỉ thế mà thôi. 


Mọi th đều đi được nước nào hay bước đó, khi thi cơ ti, nàng sẽ thoát thân ri đi.


Hôm nay, chính là thi cơ thoát thân mà lúc trước nàng luôn ngày đêm nghĩ đến, chỉ cần đi dọc theo sông Lam Thủy là có thể đến Hạ quốc dưới s trị vì của n đế Cơ Bình Quân.


Nhưng Lý Phượng Minh lại phát hiện, mình cũng không tiêu sái thoải mái như trong tưởng tượng lúc trước.


Mười bảy năm trước của cuộc đi, nàng là Thái t Đại Ngụy.


T năm mười bảy đến mười chín tuổi, nàng bị giam cầm Đông cung, cũng không biết thân phận của mình được tính là gì.


Sau đó, nàng gặp Tiêu Minh Triệt.


Trong hơn một năm qua, nàng không còn là Thái t, cũng không còn là "không biết tính là cái gì" na.


Đại đa số thi điểm vui mng sầu khổ đều rất đơn giản, rất bình thường.


Thc sắc tính dã*, vui cười giận mắng; Trước mặt người khác giả v tốt bụng, sau lưng người lại không giấu được vẻ kiêu ngạo đắc ý.


*Thc sắc tính dã: Một câu nói của Mạnh T, nghĩa là chuyện ham muốn ăn uống và tình dục là bản năng của con người.


Giống như tất cả nhng người sống động có thc trên thế gian này.


Đoạn trải nghiệm này khiến nàng rất hạnh phúc.


Nàng yêu bản thân mình trong khoảng thi gian này, cũng yêu Tiêu Minh Triệt trong khoảng thi gian này.


Trước mắt là tri cao biển rộng gần trong gang tấc, nàng biết mình nhất định sẽ còn gặp được nhng người khác, trải qua chuyện khác, một lần na có được nhng kỷ niệm tốt đẹp khác.


Nàng t tin rằng nàng có thể làm cho bản thân mình hạnh phúc bất c lúc nào.


Nhưng nàng biết, sẽ không có người th hai nói vi nàng rằng: Lý Phượng Minh, gia tr vị và nàng, ta chọn nàng.


Trong lòng nàng cũng sẽ không có lại cảm giác khiếp s, rung động cùng thỏa mãn này lần th hai.


Ý tri keo kiệt, có một số việc, cả đi chỉ có thể gặp được một lần.


***


Lúc tr lại quan dịch Lam Thành, vòm tri đã đổi thành màn đêm.


Lý Phượng Minh hỏi xin người của Đại trưởng công chúa một bình rượu, rồi đi vào trong phòng mình.


Nàng t rót t uống một chén, ch Thuần Vu Đại mài nghiên mc xong, liền đi ti cầm bút viết xuống mấy dòng ch.


[Người quăng sang tặng mộc đào,


Ta thì đáp lại ngọc dao đẹp ngi.*]


Đây là một bài thơ tình cổ xưa, ngày nay ít người nhắc đến.


Bài thơ đến đây vẫn chưa kết thúc, thấy nàng dng bút, Thuần Vu Đại đng bên cạnh cảm khái không thôi, nhỏ giọng đọc tiếp câu cuối cùng: "Phải là báo đáp đâu người, mà là giao hảo vi đi dài lâu.**"


*,**Theo bản dịch của Lương Trọng Nhàn.


Giải nghĩ đôi chút về bài thơ trên: 


[ Hán Việt] 


Đầu ngã dĩ mộc qua, báo chi dĩ quỳnh cư.


Phỉ báo dã, vĩnh dĩ vi hảo dã.


-> Người tặng ta mộc qua, ta tặng người quỳnh cư.


-> Không phải vì báo đáp, vì giao hảo cả đi.


Hai câu này trích trong bài thơ Mộc Qua 1 (木瓜 1) của Khổng T trong Kinh Thi.


Mộc qua: dây mậu mộc, trái như trái dưa nhỏ, chua, ăn được.


Quỳnh: sắc đẹp của ngọc.


Cư: tên một th ngọc để đeo.


Hai câu này nói rằng người tặng ta một vật nhỏ mọn, ta phải báo đáp lại bằng một vật quý giá hơn, vậy mà chưa đủ để báo đáp, chỉ muốn giao hảo tốt đẹp và không quên nhau lâu dài.


Người quăng sang tặng ta trái mộc qua, thì ta đáp lại bằng món ngọc cư đẹp đẽ. Chẳng phải là để báo đáp, mà là để vĩnh viễn bên nhau.


Đây không phải là để cảm ơn chàng, mà là muốn một mối quan hệ tốt đẹp, mãi mãi chẳng quên nhau.


Hốc mắt Lý Phượng Minh có chút ướt át, cười lắc đầu. Vĩnh viễn bên nhau sao? Nàng không dám mong cái này.


"Thuần Vu, đ ta nằm xuống. Lấy thuốc giả chết của ta ra đây."


Trong lúc nói chuyện, nàng lại lần na vung bút, ngòi bút đi loanh quanh, dùng nét ch cẩu thả nhất để viết ra câu kết luận bình thản nhưng dịu dàng nhất. 


Chén sng t rót vơi đầy, khỏi đau thương mãi, uống say, say vùi*. Mong gió xuân thương người, quân t mãi trường tồn.


* Theo Kinh Thi Chu Nam quyển 3, Tác giả Khổng T, Người dịch Tạ Quang Phát.


***


Hiệu quả của thuốc giả chết vô cùng chân thc, sau khi uống xong sẽ kéo dài tình trạng "hơi th mong manh" suốt hai ngày hai đêm. 


Mọi chuyện trên thế gian đều là lần đầu lạ lẫm lần sau thành thục, lần th hai uống thuốc giả chết, Lý Phượng Minh thích ng rất nhanh vi cái loại cảm giác hít th không thông nhỏ nhoi này.


Linh hồn rơi vào bóng tối, thân thể tr nên cng ngắc như bị trói buộc, ngũ giác dần dần suy yếu.


Lý Phượng Minh giống như đang chìm dưới hồ cách một tầng nước, âm thanh t bên ngoài vọng vào mơ hồ đt quãng.


Nàng nghe được tiếng Đại trưởng công chúa mang theo người đẩy ca mà vào, rồi lại có người đến gần thăm dò mạch tượng cùng hơi th.


Sau khi bắt mạch xong, Đại trưởng công chúa kinh hoảng tc giận chất vấn Thuần Vu Đại.


Thuần Vu Đại thong dong ng đối, nhưng trưởng công chúa lại không hài lòng


Tiếp theo Tân Hồi cùng người của trưởng công chúa giương cung bạt kiếm...


Lý Phượng Minh cảm thấy, Đại trưởng công chúa thật s là không thể hiểu được.


Tề Đế chỉ muốn nàng biến mất khỏi người Tiêu Minh Triệt mà thôi.


Đại trưởng công chúa cùng lắm là nhận lệnh vua đến giám sát "Hoài vương phi Lý Phượng Minh chết như đã hẹn" mà thôi.


Nàng cũng không có nuốt li, nói chết liền nằm thẳng.


Đại trưởng công chúa chỉ cần đi nàng "tắt th" xong liền coi như hoàn thành công việc, quay đầu tr về Ung Kinh phục mệnh là được. Còn đây làm loạn cái quái gì không biết? 


Trong lòng nàng thầm nghĩ: Chậc, quả nhiên người nhà họ Tiêu, ai ai cũng đều có chút tật xấu.


Không biết qua bao lâu, trên mu bàn tay l m truyền đến ẩm ướt ấm áp, đánh thc ý thc của Lý Phượng Minh t trong bóng tối ngọt ngào. 


Nàng cũng không rõ lúc này mình uống thuốc giả chết được bao lâu rồi, nhưng nàng cảm giác có chút không ổn.


Thuần Vu Đại cùng Tân Hồi rất rõ ràng là chuyện gì xảy ra, không có khả năng đng nhìn nàng rồi rơi nước mắt.


Đại trưởng công chúa càng không có khả năng nhìn nàng đến rơi nước mắt.


Vậy rốt cuộc là ai đang khóc trước mặt nàng vậy?!


***


Tiêu Minh Triệt ngồi trên mặt đất, da lưng vào bên giường.


Tay trái hắn cầm một t giấy, tay phải nắm lấy đầu ngón tay càng lúc càng lạnh của Lý Phượng Minh, dùng mu bàn tay nàng mạnh mẽ ngăn chặn hai mắt của mình lại. 


Khi hắn đội sao mang trăng, giục nga ngàn dặm chạy ti nơi này, liền nhìn thấy thần sắc của tất cả mọi người đều bi thương trang nghiêm.


Thuần Vu Đại giao cho hắn một bc "thư tuyệt mệnh" do chính tay Lý Phượng Minh viết. Sau khi hắn nhận thư xong cũng không m ra, chỉ cảm thấy tri đất toàn một màu đỏ tươi.


Lúc mười mấy tuổi lần đầu giáp mặt vi kẻ thù trên chiến trường Nam Cảnh, vào thi khắc sinh t khi trông thấy mũi kiếm của kẻ thù đâm thẳng vào tim mình, Tiêu Minh Triệt vẫn vng vàng như một đầm nước đọng.


Vì vậy, trong nhiều năm qua, rất nhiều người – bao gồm cả bản thân hắn – đều cho rằng hắn sinh ra đã không có cảm xúc "s hãi".


Nhưng khi hắn đẩy ca đi vào, nhìn thấy Lý Phượng Minh nằm thẳng tắp trên giường, không hề có dấu hiệu hít vào th ra, cuối cùng hắn cũng nhận ra được, bản thân mình cũng sẽ s hãi.


Thậm chí hắn còn hiểu được cái gì gọi là "linh hồn v nát".


Ba hồn bảy vía bị xé nát thành tng mảnh vụn đẫm máu chỉ trong khoảnh khắc, cả người thoáng chốc trống rỗng không còn sót lại chút gì. 


Hơi th giống như ngưng trệ, trong đầu trống rỗng.


Mỗi bước đều khó khăn gian nan giống như giẫm lên hư không, không có bất kỳ cảm giác thc tế nào. 


Hắn ngã ngồi trước giường, sng sốt rất lâu. 


Mãi cho đến khi ngọn nến dài trong phòng cháy hết, ánh nắng ban mai trắng xanh xuyên qua giấy dán ca sổ, trong đầu hắn mi cht lóe lên một tia sáng. 


Ch đến lúc hắn mang theo nghi ng m bc "thư tuyệt mệnh" kia ra xem qua, thì dòng nước mắt không thể khinh thường của nam nhi bất ng không kịp đề phòng nhẹ rơi xuống.


Nhng mảnh linh hồn v nát đẫm máu kia cũng một lần na tr về vị trí của chúng.


Không phải s thật. Là giả chết. Nhất định là giả chết. 


"Lý Phượng Minh, nàng chính là một tên cặn bã vô tâm vô phế. Ta suýt chút na bị nàng dọa đến mc thăng thiên tại chỗ rồi, 'trường tồn' cái quỷ ấy."


Hắn giơ tay lau lung tung trên mặt hai cái, oán hận mắng, nhưng khi nói đến ch cuối cùng lại có chút run rẩy, s tiết lộ quá nhiều.


"Nàng cho rằng giúp ta tranh giành được kết quả tốt nhất, là có thể yên tâm bỏ lại ta rồi c thế mà đi?"


Lý Phượng Minh không cho hắn bất kỳ câu trả li nào.


Hắn nghiến răng nghiến li, cất giấu la giận lụa giận trong tiếng nc n nghẹn ngào, còn mang theo chút khàn khàn mệt mỏi: "Ta đã nói, gia tr vị và nàng, ta chọn nàng. Tại sao nàng không tin ta?"


Hắn lải nhải nói rất nhiều.


Sau khi Hằng vương đột ngột qua đi, hắn đã âm thầm thương lượng đủ mọi điều kiện vi gia tộc của Hoàng hậu, rất nhiều chuyện vẫn đang t t tiến triển. 


Thái t hạ độc Hằng vương, liên lụy đến đông đảo n quyến của Hằng vương phủ, một khi việc này lộ tiếng gió, chẳng nhng Thái t xong đi, mà Hoàng hậu cũng bị liên lụy, gia tộc Hoàng hậu cũng sẽ bị tổn thất nặng nề.


Bọn họ muốn mượn sc Tiêu Minh Triệt hơn ai hết, để dập tắt hoàn toàn tin tc này.


Nhưng lúc đó đối phương còn đang ôm tâm thế may mắn ch xem lần cuối, Tiêu Minh Triệt lo lắng cuối cùng sẽ không có kết quả, cho nên không nói cho Lý Phượng Minh, e s nàng vui mng vô ích.


"Tháng trước Thái t xảy ra chuyện, đầu Nam Cảnh bên kia lại thắng ngay t trận đầu, bọn họ đã hạ quyết tâm hp tác vi ta. Phúc quận vương phủ cùng phủ Bình Thành công chúa bôn ba hồi lâu, cũng đạt được s đồng thuận vi đa số tông thất. Văn gia, Liêm gia cũng tranh thủ thu phục thêm không ít gia đình văn thần, võ tướng..."


Hắn bày ra rất nhiều bố cục, nhưng cuối cùng còn phải xem tình hình chiến đấu tại Nam Cảnh.


Biến cố trên chiến trường t trước đến nay luôn khó lường. Thi điểm hắn ri đi cũng không hoàn toàn nắm chắc, cho nên mi không nói tỉ mỉ.


"Hiện tại đại cục đã định, chỉ đi chiến s Nam cảnh bình ổn, Thái t va chết, ta sẽ dẫn đầu ủng hộ lập Tiêu Bảo Trân làm Tr quân."


Dân chúng Tề quốc về mặt tình cảm có lẽ nhất thi khó có thể tiếp nhận công chúa làm Thái t, nhưng đi đến khi phong thưởng cho nhng n binh có công trong trận chiến này, hướng gió nhất định sẽ khác.


Dù sao Tiêu Bảo Trân vẫn đang còn nhỏ, nàng vẫn còn ít nhất mười năm để tăng cường giáo dục và dẫn dắt dân chúng, một giọt nước tích lâu dài cũng đủ sc để làm mòn đá.


***


Gần đây Tề Đế suýt na bị mù bi chng bệnh đau đầu triền miên, cả người suy yếu nhanh chóng, trong rất nhiều chuyện đã bắt đầu lc bất tòng tâm, cho nên mi nóng lòng giúp Tiêu Minh Triệt lên ngôi.


Tuy nhiên, cuộc tranh đấu kéo dài gia Thái t và Hằng vương đã xé nát nghiêm trọng mối quan hệ gia các tầng lp trên của nước Tề, gi các phe phái rất khó tin tưởng lẫn nhau.


Tiêu Minh Triệt được coi là một đảng của Thái t, nếu hắn lên ngôi, trước đó các vây cánh của Hằng vương sẽ lo lắng bị thanh toán, nhất định sẽ có động tác.


Nếu là trước đây, vây cánh cùng gia tộc bên Hoàng hậu, tuyệt đối sẽ không dốc hết tâm huyết vi Tiêu Minh Triệt giống như nâng đ Thái t.


Để phòng vậy cánh của Hằng Vương phản công, rất có khả năng bọn họ sẽ vòng qua Tiêu Minh Triệt, kết thành một tổ để công kích t bảo vệ mình.


Tiêu Minh Triệt không có dòng họ bên mẹ, lại không có họ hàng bên ngoại nâng đ, nếu muốn đồng thi vng vàng đè hai bên lại, thì ngoại tr tranh thủ lấy lòng một số gia đình quý tộc trước đây không có liên hệ ra, còn phải huy động tối đa s ủng hộ của dư luận na.


Chuyện "Thái t phi nước ngoài" đối vi tình cảm của dân chúng bình thường là một loại thương tổn t nhiên.


Nếu không bỏ rơi Lý Phượng Minh, Tiêu Minh Triệt trên tr vị sẽ rất khó giành được s ủng hộ của dân chúng. 


Mà các quận vương khác thậm chí là các công chúa đã trưởng thành, thc lc cùng độ nổi tiếng còn xa mi bằng Tiêu Minh Triệt, không ai có thể trong thi gian ngắn trấn áp và dung hp được các phe phái. 


Tề Quốc dồn hết binh lc vào cuộc đại chiến chống quân Tống, đang phải đối mặt vi muôn vàn rối ren bên trong và bên ngoài, lúc này không thể chịu nổi nhng xáo trộn và xích mích nội bộ dù là nhỏ nhất.


Nế cuộc đấu đá nội bộ trong triều không khống chế được, tùy tiện để một đất nước nhỏ tha dịp hư hại mà vào, đều có khả năng sẽ phá hủy Đại Tề sau chiến tranh thành đống đổ nát. 


Vì vậy, Tiêu Minh Triệt nhiều lần thương lượng, cân nhắc vi nhiều bên, cuối cùng mỗi người lùi một bước, quyết định cùng nhau ủng hộ lập công chúa nhỏ Tiêu Bảo Trân làm Thái t.


Nàng tốt xấu gì cũng được ghi dưới danh nghĩa Hoàng hậu, t nhỏ được nuôi dưỡng Đông cung, nếu xét về tên tuổi đích th tôn ti, miễn cưỡng có thể coi như cao hơn hoàng t bên cạnh một bậc, có thể đng vng về mặt nghi thc.


Nâng đ nàng, đối vi mẫu tộc Hoàng hậu và vây cánh trước kia cũng không phải chuyện xấu. Vây cánh của Hằng Vương cũng không đến mc quá kiêng kỵ đối vi một công chúa nhỏ non nt.


Nhìn chung toàn cục, chỉ có Tiêu Bảo Trân làm Thái t, mi có thể khiến cho các bên duy trì s kiềm chế trong một khoảng thi gian nhất định.


Đây được coi là duy trì s cân bằng triều đình vi chi phí tối thiểu.


Trước khi nàng có năng lc t mình chấp chính, Tiêu Minh Triệt sẽ lãnh đạo quan viên trong tộc tạm thi thi hành phương thc "thảo luận công khai các vấn đề quốc gia". Đây là la chọn tốt nhất cho Tề Quốc hiện có nhu cầu ổn định trong nước.


"... Hiểu không? Ta không nghĩ, cũng sẽ không kế vị Thái t."


***


Tiêu Minh Triệt mệt mỏi nằm sấp bên giường, gần như nói hết nhng li dịu dàng mềm mại có thể nói trong đi, nhưng Lý Phượng Minh vẫn không có bất kỳ phản ng nào.


Hắn nắm chặt cổ tay nàng, dần dần tc giận: "Nàng còn giả v? Mạch đập cũng không yếu như va rồi."


Lý Phượng Minh bị bại lộ hơi giật giật ngón tay, biên độ kia hình như rất bất đắc dĩ, lại giống như là dung túng nhượng bộ.


Chẳng qua chỉ là yếu t đáp lại một chút, nhưng một tấc vuông trong lòng Tiêu Minh Triệt lại lập tc tràn ngập vị chua ngọt đan xen điên cuồng kích động.


Điều này làm cho hắn va bất lc, lại tc giận, chỉ hận không thể đem nàng nhai nuốt vào trong lòng.


"Có phải nàng quên rồi không? Tiền của Trạc Hương Hành vẫn luôn bị ta theo dõi sát sao." Hắn trng mắt nhìn n nhân xấu xa vẫn ngoan cố chống c, kiên trì giả chết trên giường kia.


"Bây gi nàng chỉ còn lại hai la chọn. Th nhất, lại. Vậy ta chính là của nàng, còn nàng vẫn là nàng."


Cuối cùng Lý Phượng Minh cũng h h thành tiếng, hơi th mong manh: "Th hai thì sao?"


Tiêu Minh Triệt thật s là phục n nhân xấu xa này.


Uổng công hắn lúc trước móc tim móc phổi nói nhiều li như vậy, người này vẫn không hề động đậy chút nào, thế mà va nhắc ti tiền liền "hồi quang phản chiếu*"!


* Hồi quang phản chiếu được biết đến như hiện tượng người ốm nặng đột ngột hồi tỉnh, khỏe lại trước khi qua đi.


Hắn cắn chặt răng, cố gắng làm cho giọng nói của mình va hung d va lạnh lùng kiên quyết.


"Th hai, nếu nàng vẫn khăng khăng muốn 'chết', ta sẽ hạ lệnh niêm phong tất cả sản nghiệp và đồ đạc của nàng, để cho nàng na đồng cũng không mang đi được."


Li còn chưa dt, chỉ thấy Lý Phượng Minh đang "hấp hối" mạnh mẽ giãy dụa, kinh ngạc ngồi dậy.


"Nằm mộng thiên thu của chàng đi! Muốn người không có, đòi tiền..." Nàng nhắm mắt lại chậm lại, giọng nói mềm mại khàn khàn, ta như nỉ non.


"Quên đi, vẫn là nói chuyện muốn người đi."


Đuôi mắt Tiêu Minh Triệt đỏ hoe, khóe môi khẽ nhếch lên: "Không bằng nói chuyện này trước đi. "


Hắn xách "thư tuyệt mệnh" lên lắc lư trước mắt Lý Phượng Minh.


"Chỉ dám lén lút viết thơ tình tỏ tình, đây chính là lá gan của n nhi Đại Ngụy?"


Bị thuốc giả chết ảnh hưởng, lúc này tim Lý Phượng Minh đập chậm lại yếu t, nhiệt độ cơ thể thấp hơn rất nhiều so vi người bình thường, theo lý mà nói sẽ không đỏ mặt.


Nhưng nàng lại đỏ mặt.


Vành tai cũng đỏ. Ngay cả cổ cũng đỏ.


ng nói bậy. Ta không lén lút. Đó cũng không phải là tỏ tình." Giọng nói Lý Phượng Minh nhỏ như muỗi kêu.


"Không tha nhận? Được rồi. Ch tr về Ung Kinh, ta lập tc cho người điêu khắc thành ấn bản, chuyển cho sĩ t cả nước cùng thưởng thc, để mọi người bình luận đây có phải là..."


"Chàng câm miệng lại!"


Lý Phượng Minh khó khăn quay đầu, đem khuôn mặt đỏ bng giấu vào trong gối. 


"Họ Tiêu đều là người điên, li đồn đúng là không la ta." 


Tiêu Minh Triệt mỉm cười, xoay người lên giường, ôm chặt nàng vào trong ngc.


Động tác thân mật này còn chưa thể làm cho hắn tên tâm hoàn toàn, hắn suy nghĩ một chút, tay phải gi lấy gáy nàng.


Không nặng không nhẹ, cc kỳ giống như tư thế mèo ln ngậm mèo con.


"Này, ta khó có được một lần lập tc hiểu được ý của người khác. Nàng không khen ta sao?"


Lý Phượng Minh thẹn quá hóa giận, giọng nói khàn khàn, hơi th yếu t: "Khen chàng bị sắc làm cho m mắt, có được không?" 


Hắn cười khẽ ra tiếng, chậm rãi khép đôi mi đã mấy ngày không nhắm lại, ngâm khẽ như nói mê: "Chén sng t rót vơi đầy, khỏi đau thương mãi, uống say, say vùi. Ước gì gió xuân chiếu cố thương người, người quân t sẽ sống mãi mãi." 


Ta rót đầy bầu rượu vàng, để an ủi buồn đau phiền muộn. Chúc người trong lòng ta sống lâu trăm tuổi, thuận li an khang.


Hắn thỏa mãn nhắm mắt lại, dùng chóp mũi nhẹ nhàng vuốt ve cái trán hơi lạnh của người trong lòng, con mèo ln bắt đầu làm nũng vi mèo con.


"Nàng nói ta là người mà nàng yêu, ta va nhìn là hiểu rồi."


Tr vị thì tính là cái gì? Hắn đã ngồi lên ngôi vị "Người trong lòng Lý Phượng Minh" rồi, có cho ngôi vị Hoàng đế cũng không đổi.


Tác giả có li muốn nói: Còn một chương na là kết thúc chính văn, chạy trốn là không thể nào rồi. Nhưng Lý Phượng Minh sẽ có cơ hội đi du ngoạn khắp núi sông, cơ hội này là phương thc đáp lại chân thành nhất của Tiêu Minh Triệt đối vi li tỏ tình của nàng.

Bạn có muốn comment đánh giá truyện, hãy đăng nhập nhé! imglogin