Edit : Hà Thu 


Lý Phượng Minh lẳng lặng da vào trong ngc Tiêu Minh Triệt hồi lâu, nhưng cũng không lên tiếng thút thít.


Trong một năm bị giam Đông cung, nàng đã sm vì việc này mà phát điên đủ rồi, khóc cũng đủ rồi. Ba năm sau lại t vạch trần vết sẹo, khổ s đúng là rất khổ s, đau đn cũng thật đau đn, nhưng đều đã phải nhạt đi rất nhiều, không còn kịch liệt như trước na.


Trong lúc đó Tiêu Minh Triệt cũng không nói li nào, c ôm nàng như vậy, không biết đang suy nghĩ cái gì.


Đi đến khi tâm tình bình phục tốt rồi, Lý Phượng Minh mi được dụi hai mắt, một lần na ngồi thẳng dậy.


Nàng ôm lấy vò rượu nhỏ của mình, lại liếc nhìn vò rượu trước mặt Tiêu Minh Triệt một cách đầy ẩn ý, lặng lẽ mi.


Tiêu Minh Triệt lĩnh hội ý t của nàng, liền một tay nhấc vò rượu lên cụng vào vò trên tay nàng.


Sau khi nga cổ uống một ngụm ln, Tiêu Minh Triệt dùng tay lau đi vết rượu bên môi. Động tác tùy ý, không vội vàng cũng không nóng nảy, chẳng nhng không có vẻ thô lỗ, ngược lại còn có thêm vài phần thư thái tùy ý mà ngày thường hiếm thấy.


Hắn rũ mắt không nhìn người, chỉ nhẹ giọng m miệng: "Lý Phượng Minh."


"Hm?" Lý Phượng Minh nhướng mày nhìn hắn.


"Lần trước nàng muốn chạy trốn hành cung, ta cũng chưa tng thẳng thắn nói rõ." Đôi mi dài của hắn cụp xuống chp nhẹ hai lần, khóe môi khẽ nhếch lên: "Nàng rất s một ngày nào đó ta đột nhiên dùng chuyện này làm khó nàng. Phải không?"


"Đúng." Lý Phượng Minh đã nói hết sạch chuyện quá kh của mình ra rồi, nên lúc này cũng thẳng thắn hơn không ít.


Tiêu Minh Triệt lại nói: "Cho nên, nàng đem bí mật ln nhất của nàng nói cho ta biết, là muốn làm cho ta mềm lòng, muốn ta đảm bảo sẽ không dùng chuyện kia làm khó dễ nàng."


Đối vi việc hắn có thể phát hiện ra ý đồ thật s của người khác nhanh như vậy, Lý Phượng Minh cảm thấy hơi ngạc nhiên.


Nàng hơi nhắm mắt, gật đầu lại đáp: "Đúng vậy."


Liên tiếp hai lần đoán trúng tâm tư của Lý Phượng Minh, điều này hình như làm cho Tiêu Minh Triệt có chút thoải mái.


Hắn chậm rãi ngẩng đầu, đáy mắt có ý cười: "Đây chính là điều nàng đã dạy ta, khi cần thiết phải giả ngoan bán thảm."


"Biết là được, đng nói thẳng ra như vậy." Lý Phượng Minh không quá t nhiên khẽ liếm môi dưới, mỉm cười hỏi dò: "Vậy, chàng mềm lòng chưa?"


"Ta vốn cũng không định dùng chuyện kia để làm khó nàng. Trước không, hiện tại không, tương lai cũng sẽ không."


Tiêu Minh Triệt nghiêng người, b vai chống lên song ca sổ, cầm lấy vò rượu lên uống thêm một ngụm.


"Nàng biết rõ ta sẽ không làm thế, nhưng vẫn cảm thấy bất an. Tại sao?"


"Ta muốn tin chàng, nhưng lại không dám thật s tin hoàn toàn." Lý Phượng Minh gãi gãi hai má nóng bng, t giễu cười nhẹ.


"m, thỉnh thoảng ta lại tr nên cổ quái, mâu thuẫn như vậy đấy. Con người mà, hoặc ít hoặc nhiều đều sẽ có vài tật xấu khó ưa. Ta cũng như vậy."


"Cũng may, tật xấu của nàng không nhiều như ta." Tiêu Minh Triệt cười an ủi: "Ta cũng đang học thích ng vi s cổ quái cùng mâu thuẫn của nàng."


Ngay t đầu khi Lý Phượng Minh xuất hiện trước mặt Tiêu Minh Triệt, đã có rất nhiều hành vi cổ quái cùng mâu thuẫn. 


T nhỏ hắn đã không giỏi cảm nhận và quan sát lòng người, đoán sai liền dễ dàng nói sai, làm sai, nên dần dà cũng không muốn hao tâm tốn sc vào loại chuyện vô vị này na.


Chỉ cần không phải là người hay chuyện quan trọng, thì cho dù có cảm thấy kỳ quái, hắn cũng lười hỏi, lười suy nghĩ nhiều.


Nhưng bây gi thì khác. Lý Phượng Minh rất quan trọng đối vi hắn, cho nên rất nhiều chuyện hắn đều đang học.


Gần đây hắn đang bận rộn chuyện của Kim Ngô Vệ, nhưng cũng đang quan sát, suy nghĩ về mọi th liên quan đến Lý Phượng Minh.


Tối nay biết được bí mật thân phận của nàng, một số chuyện trước đó có chút không rõ ràng cuối cùng cũng có li giải đáp.


Rõ ràng, trong lòng Lý Phượng Minh có nỗi khổ cùng bất an riêng, không phải ngày một ngày hai là có thể bình ổn, càng không phải một hai câu ha hẹn ngọt ngào là có thể tiêu tan.


Nàng không tin vào ước hẹn hôn nhân, càng không nói đến th tình cảm trống rỗng. Ngược lại là mối quan hệ trao đổi li ích mi có thể khiến nàng cảm thấy an tâm.


Tiêu Minh Triệt không có ý định ép buộc nàng.


Hắn lại uống liên tiếp mấy ngụm rượu, ánh mắt nghiêm túc hẳn lên.


"Ngay t đầu khi nàng đưa ra ước định riêng tư, thì trong lòng đã không nghĩ ti việc chân chính tiếp nhận thân phận 'Hoài vương phi' này. Khi đó nàng thật s hy vọng chúng ta sẽ duy trì hp tác cộng sinh vì li ích, đúng không?"


"Không sai, thật ra đến nay ta vẫn hy vọng như vậy." Lý Phượng Minh dùng lòng bàn tay miết qua miết lại mép vò rượu, nói thẳng không cố kỵ.


"Mỗi nước đều có phong tục tập quán riêng, ví dụ như quý quốc, thê t chân chính cần phải phụ thuộc và ngưỡng mộ trượng phu, mọi việc đều phải để trượng phu làm chủ, ý nguyện của bản thân không quan trọng. Cái này trước mặt người khác ta còn có thể giả v được, nhưng thật s tr thành như vậy thì ta không làm được, quá mệt mỏi."


Hai bên nguyện ý kết thành đồng minh, điều này ít nhất cho thấy rằng mỗi bên đều có li thế và giá trị mà bên kia cần.


Trong mối quan hệ này, cả hai bên ít nhất đều có quyền trao đổi mong muốn của mình trên cơ s tương đối bình đẳng. 


Lý Phượng Minh vẫn luôn mong muốn điều này.


Tiêu Minh Triệt cũng không cho là ngỗ nghịch, gật đầu hỏi lại: "Gia nàng và ta không nói ba chuyện tương lai, không ha hẹn tình yêu, c gi kín chuyện liên minh hp tác, như vậy nàng mi càng an tâm, phải không?"


Lý Phượng Minh nâng trán, nghiêng đầu nhìn hắn: "Đúng. Chàng có gì phản đối không?"


"Không có gì phản đối. Nàng yên tâm, chuyện ý đồ bỏ trốn hành cung, ta tuyệt đối sẽ không để lộ, cũng không bao gi dùng nó để uy hiếp nàng."


Thấy nàng sng sốt, Tiêu Minh Triệt nhàn nhạt nhếch môi.


"Tất cả tùy theo ý nàng, nàng muốn làm đồng minh, vậy ta sẽ tiếp tục duy trì quan hệ đồng minh gia chúng ta."


"Ta giúp ngài hoàn thành chuyện Kim Ngô Vệ, sau này ta đi hay , đều do ta quyết định. Điều kiện này ngài cũng đồng ý?" Lý Phượng Minh nghi hoặc thăm dò.


Tiêu Minh Triệt mang dáng vẻ rất dễ nói chuyện: "Đồng ý. Ta đã nói, nàng muốn cái gì ta sẽ cho cái đó."


Cuộc nói chuyện tối nay, t quá trình đến kết quả đều làm cho Lý Phượng Minh rất hài lòng.


Trong suốt một năm qua, ước hẹn đồng minh vi Tiêu Minh Triệt dường như chỉ có mình nàng coi trọng, cho nên đôi khi nàng rất m mịt.


Trải qua lần nói chuyện ci m này, cuối cùng nàng mi có được một loại cảm giác thc s bình đẳng ngang hàng vi Tiêu Minh Triệt, cái này khiến nàng rất thoải mái dễ chịu.


Nàng rất thích Tiêu Minh Triệt, nhưng trước mắt nàng thật s không cách nào thuyết phục được mình hoàn toàn tin tưởng.


Cuối cùng rốt cuộc là đi hay lại, nàng muốn đem la chọn này giao cho thi gian.


"Không ng chang lại đồng ý cho ta đường sống này. Thành thật mà nói, ta hình như lại thích chàng thêm một chút rồi."


Lý Phượng Minh vươn tay về phía Tiêu Minh Triệt, đôi mắt cười cong cong.


"Đập tay một cái thì ước định mi tính là thành."


Tiêu Minh Triệt không nhúc nhích, yếu t cười dung túng nhìn nàng, cũng không quên tranh thủ li ích cho bản thân: "Mặc dù là đồng minh, nhưng vẫn phải ngủ chung, vẫn phải hp trướng. Cái này nàng đồng ý không?"


"Hp trướng à, hai bên chàng tình ta nguyện, ta đương nhiên sẽ không c tuyệt:" Lý Phượng Minh đỏ mặt cười thúc giục: "Mau đập tay đi."


Tiêu Minh Triệt hài lòng gật đầu, nghe li đưa tay.


***


M rộng lòng nói chuyện đến quá na đêm, hai người đều có chút say rượu, nên cùng tr về tẩm phòng Bắc viện ngủ.


Không làm cái gì cả, chỉ lẳng lặng ôm nhau, đắp chăn ln ngủ chung.


Tiêu Minh Triệt t phía sau ôm lấy Lý Phượng Minh, cằm chống lên mái tóc của nàng, nhìn vách tường bên trong giường.


"Lý Phượng Minh."


"Hả?" Lý Phượng Minh mơ màng trong men say, ngọ nguậy trong ngc hắn đổi sang tư thế thoải mái hơn.


"Nếu có cơ hội một lần na, nàng vẫn sẽ trốn đi sao?" Tiếng nói mơ hồ của Tiêu Minh Triệt yếu t tản ra trong phòng ngủ yên tĩnh u ám.


Lý Phượng Minh ngái ngủ lẩm bẩm: "Đng hỏi na, chuyện này cũng khó mà nói."


Tiêu Minh Triệt khẽ cúi đầu, đôi môi tươi cười ấm áp dán sát bên tai nàng, thì thầm nói.


"Ta không biết phải làm thế nào để có thể khiến nàng hoàn toàn tin tưởng. Dạy ta được không?"


"Không dạy được. Ta cũng không biết phải làm thế nào mi có thể toàn tâm toàn ý tin tưởng chàng." Lý Phượng Minh chua xót khẽ th dài, mơ hồ cười lẩm bẩm.


T ba năm trước sau khi xảy ra chuyện kia, trong lòng nàng liền tr nên rất kỳ quái, có đôi khi bản thân cũng không chịu nổi chính mình.


Nàng không biết bao gi mi có thể tốt, càng không biết làm thế nào mi có thể tốt.


Rồi một ngày nào đó Tiêu Minh Triệt cũng sẽ không chịu nổi nàng na.


"Không dạy thì thôi, ta t mình tìm hiểu." Tiêu Minh Triệt siết chặt vòng tay, vùi mặt vào gia tóc nàng, khẽ nói.


"Không bằng chàng tìm hiểu chuyện của Kim Ngô Vệ đi."


"Biết rồi. Mau ngủ đi."


***


Trong cuộc sống của một người, kiểu gì cũng sẽ gặp phải một số chuyện, đạo lý đều hiểu, nhưng không phải c nói ra là có thể nhanh chóng giải quyết tất cả các vấn đề.


Nhng ngày sau đó, Lý Phượng Minh và Tiêu Minh Triệt đều chưa tng nhắc lại đêm đó.


Mỗi ch hai người tng nói trong noãn các, phảng phất như chỉ là li nói trong mộng cảnh, sau khi tri sáng liền tr thành bí mật không ai có thể nhìn thấy.


Tất cả dường như không khác gì trước đây, nhưng thc ra vẫn có chút khác biệt. 


Đám người trong phủ chậm rãi phát hiện, kết cấu bên trong của Hoài vương phủ, lại dần dần có chút giống vi li đồn đại "v chồng cùng trị" của Nguỵ Quốc.


Hoài vương điện hạ không đi đến khi s tình không thúc đẩy được na, mi đi hỏi ý kiến vương phi, mà là để cho nàng tham d toàn bộ quá trình, t chuyện ln đến chuyện nhỏ đều không kiêng dè.


Mà vương phi cũng giống như đột nhiên được giải tr một loại phong ấn nào đó, hoạt bát thoải mái hơn rất nhiều, đồng thi cũng tích cc chủ động giải quyết các công việc ln nhỏ trong phủ hơn.


Lý Phượng Minh chẳng nhng s dụng Thuần Vu Đại cùng Tân Hồi, mà còn để cho Ngọc Phương cùng Đồ Vu mỗi ngày thay phiên nhau đến Hoài vương phủ, hỗ tr huấn luyện mật thám riêng trong phủ, đồng thi cũng đến phòng nghị s cùng Chiến Khai Dương, Sầm Gia Thụ và nhng người khác cùng nhau sàng lọc tin tc các nơi.


Hai bên nhân lc c như vậy kết hp vi nhau, lấy tha bù thiếu, học hỏi kinh nghiệm lẫn nhau, bốn phía trong Hoài vương phủ tràn đầy ý chí chiến đấu cao ngất.


Chuyện quan trọng nhất của Hoài vương phủ lúc này vẫn là chuyện của Kim Ngô Vệ.


Bi vì chuyện Thái t bị ám sát đã qua nhiều ngày, Kim Ngô Vệ lúc ấy có âm thầm m ca sau cho thích khách hay không, điều này đã khó mà tra rõ.


Nhưng muốn biết Kim Ngô Vệ có hoàn toàn trung thành vi Tề Đế hay không, có thiên vị Thái t hay Hằng vương hay không, có thể thiết lập tình huống để th một lần.


"Nhưng việc này không thể vội vàng, để tránh đánh rắn động cỏ." Lý Phượng Minh đng trước bàn dài trong phòng nghị s, một tay chống eo, tay kia cầm t giấy tin tc trên bàn: "Tháng này còn chưa trôi qua được na, mà chưởng quản Ngô Chung Lộ đã tiến cung ba lần. Là bệ hạ triệu kiến, hay là hắn t xin gặp mặt thánh?"


Điều này rất kỳ quái.


Thái t bị ám sát, ngoài mặt Tề đế đã giao cho Tiêu Minh Triệt tra xét.


Mặc kệ Chung Lộ là chột dạ, hay vẫn là đơn thuần muốn giải thích chuyện thất trách, để đạt được s thông cảm cùng tín nhiệm, thì đều nên vội vàng tìm Tiêu Minh Triệt mi đúng.


Nhưng hắn chưa tng ti Hoài vương phủ một lần, ngược lại còn rất chăm chỉ chạy vào trong cung.


Chiến Khai Dương vội vàng nói: "Trong ba lần, chỉ có một lần vào đầu tháng là bệ hạ triệu kiến ti. Nhưng mà, dạo này chng bệnh đầu của bệ hạ lại tái phát liên tục, gần đây cũng có rất nhiều đại thần đều thường xuyên vào cung thăm hỏi, nên không dễ phán đoán ý đồ của Chung Lộ."


"Thái t thì sao? Ngày hôm trước ngài ti Đông cung thăm, vết thương của hắn đã khỏi chưa?" Lý Phượng Minh quay đầu nhìn về phía Tiêu Minh Triệt: "Rốt cuộc bị thương là thật hay là giả?"


"Trên cánh tay vẫn quấn băng vải, quả thật có mùi thuốc."


Tiêu Minh Triệt đng sóng vai cùng nàng, cũng cúi đầu nhìn t giấy kia, đối đáp lưu loát.


"Chính là vị thuốc mà ngày trước nàng thường xuyên lột sạch quần áo của ta rồi đè lên giường, bôi lên lưng ta ấy.


"Thuốc tr sẹo tăng cơ?" Lý Phượng Minh dùng móng tay ngón cái khẽ gãi môi dưới, lẩm bẩm: "Vậy xem ra là bị thương thật rồi. Chiến Khai Dương, bên Hằng Vương... Hả?"


Nàng hơi ngẩng đầu lên, chỉ thấy đám Chiến Khai Dương, Sầm Gia Thụ ngồi xếp hàng hai bên bàn dài ai nấy đều ngây ngốc như gà gỗ mặt đỏ, ánh mắt cũng không biết đặt đâu.


"Bọn họ bị cái quỷ gì thế?" Lý Phượng Minh nhíu mày, bốn mắt nhìn nhau vi Tiêu Minh Triệt.


Tiêu Minh Triệt cũng có chút mơ hồ, m mịt lắc đầu.


Đám người ngồi hai bên bàn dài đều không lên tiếng, tư thế ngồi càng lúc càng cng ngắc.


Ngược lại Đồ Vu đang ngồi trong góc phân loại tin tc ngẩng đầu lên, to gan ln mật cười ra tiếng.


Đại chưởng quỹ Ngọc Phương gần đây bận rộng chuyện sổ sách Trạc Hương hành, nên gần đây toàn là tiểu chưởng quỹ Đồ Vu đến Hoài vương phủ làm việc.


Đồ Vu này có khuôn mặt non nt thanh tú nhã nhặn,  không lộ rõ tuổi tác, nhưng thc tế lại là người ln tuổi nhất trong tất cả mọi người đây.


Hắn và Lý Phượng Minh cũng coi ln lên vi nhau t nhỏ, tình cảm rất đặc biệt, riêng cũng không câu nệ. 


Hắn va cười va nói: "Còn không phải vì Hoài vương điện hạ nói một câu 'Lột sạch đè trên giường' sao?Ngồi đây đều là mấy tên tiểu t cô đơn, khí huyết sôi trào, có vài ch căn bản nghe không được, dễ suy nghĩ bậy bạ lắm."


Va rồi Tiêu Minh Triệt đang nghĩ đến chuyện của Thái t, đầu óc có chút thất thần, nên cũng không nghĩ quá nhiều về li nói của mình.


Mà Lý Phượng Minh cũng chuyên chú nhìn t giấy tin tc, nên không để ý câu nói kia của hắn có cái gì không đúng.


Lúc này bị Đồ Vu thẳng thắn trêu chọc trước mặt mọi người, lại đối mặt vi một phòng bảy tám con gà gỗ mặt đỏ, hai vị điện hạ cùng nhau đỏ mặt đến mc muốn bốc cháy.


Đồ Vu là một tên có tính ăn no rng m mỏ hỗn chính hiệu, một khi đã nói hươu nói vượn thì quả thật là chay mặn đều không kiêng kỵ.


Một mình hắn ngồi uốn éo trong góc xem tin tc gần na canh gi, đã sm buồn bc gần chết rồi.


Thấy bảo người Lý Phượng Minh và Tiêu Minh Triệt đều đỏ mặt không nói nên li, hắn càng lúc càng hăng hái: "Phượng Minh điện hạ, th cho ta nhiều li, tại sao ngài thành thân xong lại biến thành như vậy?"


"Câm cái miệng chó của ngươi lại." Lý Phượng Minh   trên giường vốn không ngượng ngùng câu nệ, còn vui thích "khám phá", nhưng điều này không có nghĩa là nàng thích nói chuyện thoải mái trước mặt mọi người.


Đồ Vu không s nàng chút nào, còn cười hắc hắc quái dị: "Trong Ung kinh thành có ai mà không biết? Hoài vương điện hạ trước đây, chính là một đóa hoa thanh khiết lạnh lùng trong sạch trên đỉnh núi tuyết. Bây gi rơi vào tay ngài, thế mà lại bị thủ đoạn ác độc tàn phá. Chậc chậc, đây thật s là..."


"Ngươi làm phản rồi phải không? Có tin ta bảo Tân Hồi treo ngươi lên cây phơi khô không?!"


Mặt Lý Phượng Minh căng thẳng đến mc sắp nhỏ máu, tiện tay vo tròn một t giấy, dùng sc ném về phía đầu Đồ Vu.


"Vốn đang nói chuyện bôi thuốc cơ mà! Ta cũng không có ra tay tàn độc, cũng chưa tng tàn phá, hắn vẫn trong sạch như trước!"


Mỗi lần bôi thuốc, rõ ràng nàng chỉ bảo Tiêu Minh Triệt ci bỏ quần áo, hơn na cũng là chính hắn chủ động nằm sấp, nào có chuyện "lột sạch đè lên giường"?!


Cái gì mà "ra tay tàn phá ác độc", nàng thật s là gánh hư danh trong oan c mà.


Lý Phượng Minh va bc va buồn cười trng về phía Tiêu Minh Triệt, đè ép cuống họng lẩm bẩm: "Hắn là tên điên chỉ biết nói nhăng nói cuội, về sau ngài có nói chuyện vi hắn thì nh phải cẩn thận."


Nói xong, nàng h mạnh một tiếng, gõ bàn nhìn về phía Chiến Khai Dương, d định nói về vấn đề chính, nghiêm túc hỏi về động tĩnh gần đây của Hằng vương phủ.


Nhưng Tiêu Minh Triệt lại bị câu nói giống như phủi sạch quan hệ của nàng làm cho giận dỗi, tạm thi còn không muốn tr về vấn đề chính.


Hắn chậm rãi quay đầu, mặt không chút thay đổi nhìn về phía góc tường, giải thích cho Đồ Vu đang hết sc vui vẻ: "Đng nói bậy, Phượng Minh điện hạ nhà ngươi chưa tng ra tay phá hoa. Nhưng mà..."


Nói xong, ánh mắt hắn sâu kín nhìn về phía bàn tay đang chống eo của Lý Phượng Minh, nhỏ giọng h lạnh:


"Ta làm gì còn trong sạch na? Đêm qua còn không biết bị vấy bẩn bao nhiêu lần."


Li còn chưa dt, Lý Phượng Minh còn chưa tỏ vẻ gì, mà mấy con gà gỗ đỏ mặt hai bên bàn dài đã xấu hổ che miệng.


Giọng nói của Tiêu Minh Triệt rất nhỏ, cũng không phải các vị ngồi đây cố ý dng thẳng lỗ tai lên, mà thật s là trong phòng nghị s an tĩnh đến mc tiếng kim rơi xuống cũng có thể nghe thấy.


Chiến Khai Dương tuyệt vọng nhắm mắt lại, che mũi rầu rĩ gào ra tiếng lòng của mọi người: "Hai vị điện hạ, tha cho đám tiểu t cô đơn như chúng ta một con đường sống đi."


Không phải mi nãy Đồ Vu đã nói rồi sao?


Người nào cũng khí huyết sôi trào, có vài ch vốn không nên nghe, vì nghe rồi sẽ suy nghĩ bậy bạ, căn bản không khống chế được đâu.

Bạn có muốn comment đánh giá truyện, hãy đăng nhập nhé! imglogin