Edit : Hà Thu 


Lý Phượng Minh dùng chăn che kín mặt, giọng nói cũng không ln, cho nên Tiêu Minh Triệt không nghe rõ nàng đang nói thầm cái gì.


Tiêu Minh Triệt cho rằng nàng khó chịu vì vết bỏng trên tay, nên cũng nằm vào trong chăn, ôm nàng vào lòng, vỗ nhẹ lưng nàng như dỗ dành trẻ nhỏ, tỏ vẻ trấn an.


"Nàng va mi nói gì?"


Lúc hắn cúi đầu hỏi, hơi th ấm áp phả vào tai Lý Phượng Minh, khiến nàng không khỏi vì đó mà co rúm lại một chút.


Nàng nhắm mắt giấu đi cõi lòng tràn đầy phiền não, cười cười: "Cũng không có gì. Ch lúc nào ta nghĩ kỹ lại nói vi chàng."


Chuyện gia hai người bọn họ dường như càng ngày càng phc tạp, nàng nhất thi thật s không biết nên bắt đầu t đâu, chỉ cảm thấy trong lòng nặng trịch, ồn ào rối loạn.


Tiêu Minh Triệt hình như cũng cảm nhận được, không tng bước ép sát, chỉ vng vàng ôm nàng vào lòng.


Hai người đều có tâm s, cũng có điều kiêng kỵ riêng, cho nên sau đó không ai nói gì na.


Đêm dài đầu tiên gặp lại sau na năm sau, lặng lẽ trôi qua trong cái ôm ấm áp này.


Đêm này Lý Phượng Minh ngủ cũng không yên ổn, na tỉnh na mê, trong đầu hiện lên rất nhiều chuyện quá kh hỗn loạn.


Thân thể bị cơn ác mộng trói buộc không thể nhúc nhích, nhưng đầu óc lại sáng suốt chưa tng thấy. 


Vốn tưởng rằng bản thân đã sm rộng lượng buông bỏ tâm ma, nhưng thc ra nó vẫn luôn tồn tại.


***


T khi sinh ra, địa vị của Lý Phượng Minh đã định trước kinh nghiệm của nàng sẽ khác vi người bình thường.


Tất cả mọi th nàng nhận được và mất đi, phần ln thi gian chỉ là li nói trong miệng người khác, rất khó có ai có thể thc s đồng cảm.


Vì vậy, rất khó có người có thể cùng nàng vui buồn tương thông. 


Kể t khi gặp phải nhng biến đổi ln năm mười bảy tuổi, nhiều người và rất nhiều th mà nàng tng tin tưởng t nhỏ ti ln đã chậm rãi thay đổi.


Vốn là con cưng của tri, chỉ cách vị trí tối cao có một bước na thôi, vậy mà chỉ trong một sm một chiều đã thành hai bàn tay trắng.


T trên mây rơi xuống vc sâu vạn trượng, trước không có lối thoát, sau cũng không có đường lui.


Loại dày vò cùng tra tấn này không thua gì vạn tiễn xuyên tim, nhưng người đi lăn lộn trong bể khổ của cõi phàm, có mấy ai có thể cả đi thuận li, vui vẻ sống hết quãng đi còn lại.


So vi vô số gian nan khổ hận mà chúng sinh phải đối mặt, thì nỗi đau của nàng chỉ là vô hình, s không được, ngay cả khóc lóc kể lể vi người khác cũng có vẻ vô cùng giả bộ.


Năm đầu tiên bị giam cầm Đông cung, nàng khi thì bình tĩnh trầm mặc, khi thì cc đoan nóng nảy.


Giống như một tên điên yếu t, trong thân thể cất giấu hai chính mình khác nhau, nhiều lần xé rách ba hồn bảy vía theo các hướng khác nhau.


Không biết vì sao mà sống, lại không cam lòng c như vậy chết đi.


Về sau mỗi lần nh ti đoạn thi gian đó, Lý Phượng Minh lại không thể không tha nhận. Cho dù không có phát sinh bất kỳ biến cố gì, cuối cùng nàng có thể thuận li đăng cơ, thì cùng lắm cũng chỉ là một vị hoàng đế tầm thường, không có công trạng gì mà thôi. 


Bi vì lý Phượng Minh trong năm đó, thật s làm cho người ta quá thất vọng.


Mê mang, cuồng loạn, chật vật, hành x thiếu lý trí, hoàn toàn không có s bình tĩnh điềm đạm mà Thái t của một nước khi gặp chuyện nên có. 


Gần như phải mất cả năm để thoát khỏi kết gii ma quỷ, dần dần tỉnh táo bình tĩnh, bắt đầu tính toán li thế còn sót lại trong tay, bắt đầu tưởng tượng phần còn lại của cuộc đi có thể sống thành một bộ dạng khác.


Sau đó, nàng thậm chí còn hiểu được phần nào lý do vì sao cha khi đó mẹ nàng lại nhất trí cùng la chọn t bỏ nàng sau khi chuyện xảy ra.


Có lẽ là đã sm nhìn thấu thc chất bên trong nàng cùng lắm chỉ là một người bình thường, khi thc s gặp chuyện sẽ dễ dàng bị tình cảm chi phối, không tàn nhẫn nổi, cũng không buông xuống được.


Vi tính tình như vậy, thật s rất khó để đạt được nhng thành tu đáng kinh ngạc trong s nghiệp.


Nàng nghĩ, Tiêu Minh Triệt cuối cùng cũng sẽ nhìn thấu điểm này.


Con người của nàng, chỉ có chút thông minh như vậy, có chút kỹ xảo nhỏ như vậy, vào lúc Tiêu Minh Triệt bước đi gian nan có thể tr giúp một tay.


Nhưng nếu hắn có cơ hội tiến thêm một bước, vậy chút thông minh khéo léo kia sẽ không có tác dụng thc tế gì na.


Chỉ là một Lý Phượng Minh bình thường mà thôi, rất dễ dàng thay thế. Đến thi khắc mấu chốt phải cân nhắc li hại, buông bỏ cũng phải buông bỏ thôi.


Thế nhưng, nàng thật s không muốn lại bị người khác la chọn xem lấy hay bỏ.


Chiều hôm sau, Lý Phượng Minh cùng Tân Hồi trốn sau hòn non bộ hậu hoa viên Hoài vương phủ đọc truyện giải trí.


Nàng ngồi trên mặt đất da lưng vào núi giả, cà lơ phất phơ vắt chân, th ơ đem quyển "Đào Kim Nương truyện" trên đầu gối kia lật đến trang cuối cùng.


Tân Hồi ngồi xổm bên cạnh nàng, khó hiểu gãi đầu: "Quyển sách này, không phải điện hạ đã sm đọc xong rồi sao? Hôm nay làm sao lại muốn ta tìm nó ti?"


Quyển sách này là Tân Hồi mang t Ngụy quốc đến, chỉ là một quyển thoại bản cấp thấp lưu truyền thịnh hành trong phố phường ch búa mà thôi.


Trong sách kể về một gốc đào kim nương tu luyện ngàn năm hóa thành hình người, cùng một thư sinh nghèo túng kết duyên nảy sinh tình cảm.


Chẳng qua, kết cục của câu chuyện có hơi vô lý. Thư sinh vào kinh đi thi trạng nguyên liền đng đầu bảng, lúc vào cung diện thánh thì bị đám người phát hiện, bộ dạng của hắn thế mà giống y như đúc vi lão hoàng đế khi còn trẻ.


Cuối cùng lão hoàng đế sai người đi điều tra, biết được thư sinh chính là một vị hoàng t nhiều năm trước bị một nội thị xấu xa ném ra khỏi cung, thay thế bằng một bé gái.


Lão hoàng đế liền tính toán đem ngôi vị hoàng đế truyền cho hắn, còn muốn hắn cưới cô công chúa giả đã thay hắn ln lên trong cung.


"Ta chính là đột nhiên nh ti Đào Kim Nương này."


Lý Phượng Minh dùng đầu ngón tay khẽ chạm vào đoạn kết cục, vui sướng khi thấy người gặp họa, cười đến híp cả mắt.


"Tân Hồi ngươi xem, Đào Kim Nương này đã tu luyện được ngàn năm rồi, thế mà mi nghe thư sinh kia nói một câu 'Mi vào Ngọc Lâu Kim Ốc', lại hồn phi phách tán ngay tại chỗ. Chuyện gì đang xảy ra vậy?"


Tân Hồi kỳ quái liếc nàng một cái: "Bi vì thư sinh quyết định cưới người khác, trèo lên ngôi vị hoàng đế, người v do yêu tinh hóa thành này lập tc tr thành chướng ngại, hắn muốn dùng Ngọc Lâu Kim Ốc để phong ấn Đào Kim Nương đó."


"Nàng có tu vi ngàn năm, lại phát hiện thư sinh muốn dụ nàng vào Ngọc Lâu Kim Ốc để phong ấn, tại sao không biết đường chạy? Tại sao vẫn đng nguyên tại chỗ mặc cho hồn phi phách tán?" Lý Phượng Minh hng thú dào dạt thảo luận cùng Tân Hồi.


"Bi vì bị vt bỏ bị phụ bạc, là thương tâm mà chết."


"Vậy tại sao nàng lại thương tâm? Đào Kim Nương tu thành hình người, nhưng bản chất vẫn là yêu quái, ban đầu rõ ràng không có trái tim mà."


"Trong năm mươi hay sáu mươi chương gia, Đào Kim Nương cùng thư sinh dưới trăng định tình, thẳng thắn tha nhận vi thư sinh rằng mình là một yêu quái vô tâm, thư sinh nói: "Quãng đi còn lại nàng trong lòng ta, ta chính là trái tim của nàng."


Tân Hồi càng cảm thấy điện hạ nhà mình kỳ quái, truyện đã đọc qua cũng không nh rõ.


"Cuối cùng thư sinh la chọn lên ngôi vị hoàng đế, rồi cưới người khác, cái này cũng giống như khoét mất trái tim của Đào Kim Nương vậy. Bị vt bỏ bị phụ bạc, thương tâm đến chết nên mi hồn phi phách tán ch sao."


Lý Phượng Minh gật gật đầu, lật đến trang sách có nhng câu mà Tân Hồi nói, tỉ mỉ nhìn kỹ đoạn định tình dưới ánh trăng.


Trong nháy mắt khi thư sinh nói: "Quãng đi còn lại nàng trong lòng ta, ta chính là trái tim của nàng." Cũng không phải hư tình giả ý.


Cho nên hồn phách của Đào Kim Nương mi có cảm giác mà rung động, t nay về sau người nọ liền tr thành trái tim của nàng.


Khi đó thư sinh cũng không biết thân thế ly kỳ của mình, càng không biết sau này sẽ có cuộc gặp g hoang đường vô lý như thế.


Nhưng Đào Kim Nương đã da vào tu vi ngàn năm nhìn trộm được thiên cơ. Rõ ràng cái gì nàng cũng biết, nhưng vẫn muốn đánh cược vận rủi.


Lý Phượng Minh khép trang sách lại, ngẩng đầu nhìn mặt tri mùa đông, tâm thần trôi nổi suốt cả một đêm cuối cùng cũng bình tĩnh tr lại.


Nàng quyết định, đi lần sau cơ hội xuất hiện, vẫn phải chạy.


Tuy nhiên, việc lên kế hoạch trước phải cẩn thận và chu đáo hơn mi được.


"Lúc định tình dưới trăng, Đào Kim Nương đã chọn sai. Lúc nói ra li ha là thật lòng thật dạ, cũng không có nghĩa là người này về sau sẽ không thay đổi." Lý Phượng Minh mỉm cười than th.


"Tuy là tu hành ngàn năm, nhưng mạng lại chỉ có một cái, cần gì phải vậy ch?"


***


Tề Đế để Tiêu Minh Triệt bí mật điều tra chuyện Thái t bị ám sát, Tiêu Minh Triệt bận rộn hết hai ngày, hoàn tất việc kết nối vi phía Kim Ngô Vệ, làm xong bố trí bên ngoài, lúc này mi có thi gian rảnh rỗi để giải quyết cục diện bên trong.


Bây gi Chiến Khai Dương đã dần dần phát huy sc mạnh, Sầm Gia Thụ và nhng người khác cũng không phải ăn chay, Tiêu Minh Triệt không còn đơn độc chiến đấu, so vi trước kia có thể nói là thoải mái hơn nhiều.


Cho nên Lý Phượng Minh vốn không có ý định quản chuyện này.


Nhưng Tiêu Minh Triệt lại dây dưa quấn quýt đến chết đi sống lại, mỗi ngày đi đâu cũng phải mang theo nàng, không định kiêng dè nàng chuyện gì hết, ý t giống như nhất định muốn nàng phải quản lý.


T nhỏ nàng đã hình thành thói quen rốt cuộc không thể hoàn toàn vt bỏ, có một số việc sau khi nghe vào lỗ tai, liền không nhịn được sẽ suy nghĩ, suy nghĩ ra vấn đề gì đó, lại nhịn không được muốn nói hai câu.


Cho nên cuối cùng vẫn là làm theo tâm ý của Tiêu Minh Triệt, đi theo hắn đến phòng nghị s đối mặt vi một đám phụ tá gia thần.


Lý Phượng Minh va m miệng liền xua tan tất cả sương mù ra, chỉ thẳng vào trọng tâm: "Thái t bị ám sát, Hằng vương dính hiền nghi ln nhất, việc này trong lòng bệ hạ tất nhiên hiểu rõ. Nhưng ông ấy cũng không thật s có ý định đả thương gân cốt của Hằng vương, ch nếu không việc này nên giao cho Đông cung t mình đi điều tra."


"Không để Đông cung t mình điều tra, có phải bệ hạ cố ý để Đông Cung tránh hiềm nghi hay không?" Chiến Khai Dương đặt câu hỏi.


Kỳ thật không riêng gì Chiến Khai Dương, mà phần ln bộ phận mưu thần trong Hoài vương phủ đều gi quan điểm này.


Dù sao hiện gi Đông cung vi Hằng vương phủ như nước vi la không đội tri chung, mọi người đều biết.


Nếu do Đông Cung t mình điều tra vụ án ám sát này, cuối cùng phát hiện ra chính là Hằng vương, rất dễ khiến người ta hoài nghi đây là Thái t dùng khổ nhục kế đả kích Hằng vương.


Lấy tình yêu của Tề Đế dành cho Thái t, vì bảo vệ danh d cho Đông cung, để hắn tránh hiềm nghi không dính líu đến vụ án này, về tình về lý đều hp lý.


Nhưng Lý Phượng Minh lại có quan điểm khác họ: "Vậy vì sao không giao cho Kinh Triệu phủ hoặc nội vệ đi điều tra? Nếu vẫn không yên tâm, thì Đại Lý t cũng không phải vật trang trí. Nói về kinh nghiệm và năng lc phá án, Hoài vương phủ còn có thể mạnh hơn Kinh Triệu phủ, nội vệ, Đại Lý t hay sao?"


"Vương phi nói rất đúng." Suy nghĩ của Sầm Gia Thụ trùng khp vi nàng: "Thần cho rằng, bệ hạ lệnh cho điện hạ chủ trì điều tra việc này, mục đích thc s cũng không phải muốn biết 'Ai là chủ mưu đng sau vụ ám sát Thái t'."


Nhưng Tề Đế thật s muốn điều tra cái gì, chính hắn lại không nói rõ, người bình thường thật s là đoán không ra.


Cho nên mi cần tiếp thu ý kiến quần chúng, cẩn thận thăm dò, để tránh Tiêu Minh Triệt điều tra sai phương hướng, cuối cùng phí sc không có kết quả tốt, còn t rước họa vào thân.


Lý Phượng Minh dùng đốt ngón tay khẽ gõ mặt bàn: "Theo các ngươi thấy, trước đây Thái t làm chuyện gì khiến Hằng vương cảm thấy bị chèn ép?"


"Vào cuối tháng mười, hơn mười phủ đệ trong kinh liên tục bị trộm, sau khi Kinh Triệu phủ nhận được báo án, đã bắt được một băng nhóm phi tặc."


Chiến Khai Dương đng dậy đi ti, đem một phần hồ sơ đặt trước mặt Lý Phượng Minh.


"Vốn dĩ chỉ là xét x vụ án trộm cắp theo trình t thông thường, nhưng lại ngoài ý muốn t trong miệng bọn phi tặc biết được, vào ngày mùng năm tháng năm, có quý nhân trong triều đã thông qua xướng hội ký gi của Đàn Đà t, dùng giá trên tri mua bán cơ hội vào vòng đối đáp trước điện của Hạ vọng thủ sĩ."


Việc này ảnh hưởng rất ln, Kinh Triệu phủ không dám manh động, lập tc bản báo cho Thiên thượng nghe.


Hạ vọng thủ sĩ gian lận, việc này chắc chắn là một s bất công rất ln đối vi đại đa số sĩ t khổ học mười mấy năm.


Trong thiên hạ, không có bc tường nào là gió không lọt qua được. 


Mười mấy ngày sau liền lần lượt có sĩ t t khắp các nơi, thậm chí có cả các học giả uyên bác đc cao vọng trọng chạy ti Ung Kinh, đi xuyên qua đủ các con đường để trần tình lên Tề Đế, gay gắt yêu cầu điều tra kỹ lưỡng.


Vì thế Tề đế đem vụ án này giao cho Thái t.


Lý Phượng Minh nhíu mày, liếc nhìn hồ sơ: "Thái t tra được cái gì rồi?"


Ngày mùng năm tháng năm. Đàn Đà t. Xướng hội ký gi.


Nàng nh rõ, ngày đó nàng theo Văn Âm đi ti xướng hội ký gi xem náo nhiệt, gặp được Tiêu Minh Triệt, Liêm Trinh còn có v chồng Phúc quận vương.


Lúc ấy quả thật có người thần bí bán "Vé vào vòng ng tiền đối đáp", sau đó Văn Âm còn vì thế mà đau lòng vô cùng.


Tiêu Minh Triệt ho khan hai tiếng, trầm giọng nói: "Tra được buổi ký hát kia, có một vị sư gia của Hằng vương phủ, còn có ta, đều đó."


Lý Phượng Minh nghe vậy bỗng nhiên quay đầu, kinh ngạc nhìn về phía hắn.


***


Tất cả mọi người đều lui hết ra ngoài, trong phòng nghị s chỉ còn lại hai người Lý Phượng Minh và Tiêu Minh Triệt.


Lý Phượng Minh lười biếng da vào lưng ghế, rũ mắt gảy lp sơn mỏng trên móng tay, giống như cười mà không phải cười.


Cho dù tra được Tiêu Minh Triệt tng xuất hiện trong buổi ký hát kia, nhưng chỉ cần Tề Đế có chút đầu óc, cũng tuyệt đối sẽ không hoài nghi hắn là người thần bí la bán cơ hội đối đáp trước điện.


Bi vì Hạ vọng thủ sĩ do Lại bộ cùng Hàn lâm viện đại học sĩ đồng chủ trì, Thái t dẫn chúng thân vương giám sát đốc thúc toàn bộ quá trình.


Chưa nói Lại bộ thuộc phạm vi thế lc của Thái t, mà Hàn lâm viện đại học sĩ thì chủ yếu do Hằng vương khống chế, Tiêu Minh Triệt căn bản không có khả năng nhúng tay vào bước "Ng tiền đối đáp".


Trước mắt Tề Đế đã đem vụ án Thái t bị ám sát giao cho Tiêu Minh Triệt, liền chng minh Tề Đế có đầu óc, không hoài nghi Tiêu Minh Triệt.


Lý Phượng Minh cũng không mảy may lo lắng chuyện này, cái nàng muốn biết nhất chính là: "Chàng giải thích vi phụ hoàng như thế nào?"


Trong phòng nghị s yên tĩnh, giọng nói của nàng có vẻ nhẹ nhàng m mịt, chậm rãi t t rơi xuống đất, tạo ra tiếng vang.


Tiêu Minh Triệt cố hết sc làm ra vẻ vô tội, rũ mắt nhìn nàng, lại rõ ràng có chút khẩn trương.


Giống như một cậu bé nghịch ngm không may đập v bình hoa, nhưng vẫn không bị phát hiện. Sau một hồi bị lương tâm cắn rt, rốt cục không nhịn được na, muốn chủ động thẳng thắn giải thích vi người nhà.


"Ngày đó, ta bỏ ra ngàn vàng mua một hộp trân châu, còn nh không?"


Liên quan đến việc xướng hội ký gi của Đàn Đà t, hôm nay Tiêu Minh Triệt phải lấy hết dũng khí mi thẳng thắn nói ra.


Hắn nghĩ, để cho Lý Phượng Minh biết được chân tướng t trong miệng hắn, vẫn tốt hơn một chút so vi sau này cũng không biết là thốt ra t miệng người nào.


"Thì ra là như thế." Lý Phượng Minh cười gật gật đầu, khoanh tay ôm lấy trước người, ánh mắt tùy ý dng trên đống hồ sơ.


"Hằng vương gian lận trong Hạ vọng thủ sĩ, các ngài đã sm nhìn ra manh mối. Ngày mùng năm tháng năm, kỳ thật là đi theo sư gia của Hằng vương phủ ti xướng hội ký gi phải không?"


Tiêu Minh Triệt nắm tay để lên môi, không được t nhiên ho nhẹ hai tiếng: "m."


"Kinh Triệu phủ t trong miệng đám phi tặc tra ra được trong buổi ký gi có người bán cơ hội đối đáp trước điện. Việc này, cũng là bút tích của chàng?"


Lý Phượng Minh vẫn nhìn hồ sơ như cũ, mặc dù là câu hỏi, nhưng trong lòng đã có đáp án.


"m." Tiêu Minh Triệt vẫn trả li một ch đơn điệu.


"Ra giá trên tri để mua trân châu, chắc chắn cũng là cố ý." Lý Phượng Minh thản nhiên nhếch môi.


Tiêu Minh Triệt liếc mắt nhìn nàng một cái: "Kế hoạch ban đầu, là để Tiêu Minh Tấn tùy ý ra giá cao mua một món đồ cho thê t hắn."


"Phúc quận vương?" Lý Phượng Minh gật đầu: "Sau đó chàng nhìn thấy hộp trân châu kia, phát hiện là món đồ lúc trước tng đưa cho ta, nên nhất thi đổi thành chàng để tạo ra danh tiếng này."


Nàng sm nên nghĩ ra, Tiêu Minh Triệt chỉ là có đôi khi mạch suy nghĩ hơi trì trệ, ch cũng không phải đần độn tối dạ. 


Hắn có thể da vào sc mình, t một quận vương không được Tề Đế coi trọng, không có hậu thuẫn da vào, bị chèn ép khinh thường. Vậy mà có thể che giấu tài năng nhảy một phát lên thân vương tước, đây làm sao có thể là vật trong ao được?


Trên đi này không có nhiều chuyện tình c như vậy.


Mùng năm tháng năm, hắn trùng hp tham gia buổi xướng hội ký gi kia, va vặn ra giá trên tri mua một hộp trân châu, làm cho người ta ấn tượng sâu sắc.


Càng trùng hp hơn là khi thi gian trôi qua được na năm, trong kinh xuất hiện tin đồn "Nghi ng có người gian lận trong Hạ vọng thủ sĩ", hắn lập tc có ngay một lý do hoàn mỹ để giải thích vì sao hôm đó bản thân xuất hiện nơi đó ——


Vì muốn thê t n nụ cười, mà vung tiền như rác.


Chỉ cần một câu giải thích này, đơn giản rõ ràng, hp tình hp lý, Hoài Vương điện hạ liền có thể dễ dàng g mình ra khỏi nghi án gian lận của Hạ vọng thủ sĩ.


"Chàng bố trí trận này mất nhiều thi gian như vậy, thế mà ngay t đầu vẫn tính chu toàn được tất cả mọi chuyện." Lý Phượng Minh chắp tay ôm quyền: "Quá li hại, bội phục."


Nàng chắc là bị m heo mê hoặc tâm trí, mi thật s đi tin tên gia hỏa này là một đa nhỏ đáng thương không đủ sc t bảo vệ mình. 


Tiêu Minh Triệt có khuyết điểm và thiếu sót, nhưng cũng có suy nghĩ và phương pháp riêng của hắn. Có Lý Phượng Minh xuất hiện hay không, kỳ thật đối vi hắn mà nói cũng chẳng ảnh hưởng quá nhiều. Cùng lắm là có thêm vài biện pháp va ngu ngốc va đần độn, mc độ rủi ro ln hơn một chút, lại phải đi thêm vài bước đường vòng, như thế mà thôi.


Như vậy xem ra, giao ước cộng sinh gia hai người, th nàng có thể báo đáp cho Tiêu Minh Triệt, còn lâu mi đủ trọng lượng như nàng nghĩ trước kia.


Hắn căn bản là không có cần nàng như vậy.


Tính ti tính lui, vẫn là Tiêu Minh Triệt phải chịu thiệt một chút.


Lý Phượng Minh nắm tay đặt mép bàn, t giễu cười lắc đầu: "Cũng may là chàng không thật s muốn tính kế ta, bằng không ta s là mảnh xương vụn cũng sm không còn rồi."


Tiêu Minh Triệt vội vàng nắm lấy tay nàng, dùng bàn tay to đem bàn tay đang nắm chặt của nàng nắm trong lòng bàn tay mình: "Đng nghĩ lung tung, ta tính toán nàng làm cái gì? Lúc trước chỉ là phòng nga vạn nhất, cho nên mi không nhiều li."


Nếu vụ án "Hạ vọng thủ sĩ gian lận" cuối cùng không thể gây ra sóng gió, vậy sẽ lãng phí thi gian, nói trước cho Lý Phượng Minh nghe lại không tránh khỏi bị chê cười. 


Hắn cũng muốn gi thể diện.


Lý Phượng Minh cười nhìn hắn, nói đúng trọng tâm: "Chàng không nói trước cho ta biết, điểm này cũng không có gì sai."


Khi đó hai người bọn họ còn chưa viên phòng, quan hệ kì quặc cổ quái, về tình về lý đều không cần thiết nói thẳng ra. 


Nếu nàng can thiệp quá sâu vào tranh đấu gia các hoàng t Tề Quốc, đối vi chính nàng mà nói cũng không phải chuyện tốt gì.


Bây gi như thế này cũng rất thỏa đáng.


Tiêu Minh Triệt chăm chú theo dõi vẻ mặt của nàng, s bỏ sót cảm xúc gì đó: "Hộp trân châu kia tuy là một mắt xích của ván này, nhưng cũng thật s là mua vì nàng."


"Ta tin." Ý cười của Lý Phượng Minh không thay đổi, bình tĩnh nhìn lại hắn.


Đối vi s bình tĩnh của nàng, Tiêu Minh Triệt rất bất an: "Tiêu Minh Tấn nói cho ta biết, nếu nàng biết lý do thật s khi mua hộp trân châu kia, nhất định sẽ thất vọng, sẽ tc giận."


Lễ vật trượng phu tặng cho mình, lại là bi vì muốn đạt được một mục đích nào đó nên mi thuận tay mua.


Quan trọng nhất chính là, thê t trước đó cũng không cảm kích. Đến lúc chân tướng được phơi bày, ít nhiều sẽ có vài phần mất mát cùng khó x.


Không có thê t nhà ai sau khi biết được s thật vẫn còn vui vẻ. 


Đây là kinh nghiệm thc tế mà Tiêu Minh Tấn chia sẻ.


Nhưng Lý Phượng Minh không phải là Phúc quận vương phi.


Lúc trước nàng nhận được hộp trân châu "Nàng bán đồ vi giá thấp lại bị Tiêu Minh Triệt mua về vi giá cao", suýt chút na là tc điên lên rồi.


Cũng chưa tng có ý vui mng khi được "trượng phu sủng ái." 


Vì không có phần vui vẻ kia, nên bây gi khi biết được s thật cũng không cảm thấy xấu hổ vì mất mát.


ược rồi, cũng không phải là chuyện gì to tát, ta thật s không tc giận." Nàng cười tủm tỉm nghiêng người, hôn nhẹ lên môi Tiêu Minh Triệt một cái.


"Đa tạ chàng khi đó làm chính s còn có thể nghĩ đến ta."


Nhìn xem, người không có trái tim quả nhiên sẽ không biết đau lòng.


Cho nên, là người hay yêu đều nên nh một đạo lý: Đng để trái tim đánh la tâm hồn mình.


Khi hai người vui vẻ, có thể thoải mái nhưng không được giao trái tim ra. Như vậy, cho dù cuối cùng bị vt bỏ, bị phụ lòng, cũng không đến mc thương tâm đến chết.


Càng không đến mc giống như Đào Kim Nương, đáng thương đến mc hồn phi phách tán.


🐍🐍🐍 - Trích Tinh Lâu

Bạn có muốn comment đánh giá truyện, hãy đăng nhập nhé! imglogin