Edit : Hà Thu 


Kế hoạch chạy trốn lần trước hành cung không bệnh mà chết, Lý Phượng Minh ít nhiều có chút chột dạ.


Tiêu Minh Triệt cũng không làm rõ hay gây khó dễ, đây là đang bảo vệ nàng, nàng hiểu, cũng rất biết ơn. 


Nhưng đặt nhược điểm vào trong tay Tiêu Minh Triệt,  lòng nàng vẫn thấy không yên tâm.


Nàng có ý định thẳng thắn vi Tiêu Minh Triệt.


Trước đó mang Ngọc Phương cùng Đồ Vu ra ngoài ánh sáng đến trước mặt Tiêu Minh Triệt, chính là muốn làm đệm hơi trước, sau đó mi tìm cơ hội nói chuyện vi Tiêu Minh Triệt về thân thế cùng trải nghiệm ly kỳ của nàng.


Tóm lại, trong kế hoạch của nàng, việc này nên nói lúc nào, làm thế nào để nói và nói đến mc độ nào, quyền chủ động nên phía nàng.


Vốn định giúp đ Tiêu Minh Triệt hoàn thành đoạn hành trình quan trọng cuối cùng này, tích góp đủ ân tình, sau đó mang tình cảm ra bàn điều kiện, mi có thể thuyết phục hắn thông cảm cho nguyên nhân nàng phải ri đi.


Sau khi đạt được s thông cảm của hắn rồi, nàng mi có thể tiến thêm một bước, tiếp tục mổ xẻ nhng li ích mà cả hai bên có thể đạt được sau khi nàng giả chết ri đi. 


Như vậy, sau này nếu nàng lại tìm được cơ hội ri đi, Tiêu Minh Triệt cũng sẽ không gây khó dễ cho nàng na.


Nhưng tối nay Tiêu Minh Triệt đột nhiên dùng mỹ nam kế, làm rối loạn nhịp tim nàng, cũng làm đảo lộn kế hoạch của nàng, cái này không được tốt cho lắm.


Nàng không có tiền đồ, chịu không nổi mỹ nam kế giả ngoan bán thảm.


Nếu đối phương đã trc tiếp làm sáng tỏ, Lý Phượng Minh cũng không thể giả v ngây ngốc mãi.


Nàng cố gắng trấn định, nói li thúc giục: "Đng nói nhăng nói cuội na, c viết chng t trước đi, còn lại nói sau. Chng t đương nhiên là viết cho Lý Phượng Minh điện hạ."


ược." Tiêu Minh Triệt gật đầu, cầm bút chấm mc.


Tối nay hắn giống như có chuẩn bị mà đến, Lý Phượng Minh lo lắng hắn sẽ gi trò la bịp trên giấy t, nên vẫn một mc nhìn chằm chằm.


Nhưng mà Tiêu Minh Triệt hoàn toàn không có ý gi trò la bịp.


T na năm trước lúc đi Nam Cảnh, hắn đã mơ hồ cảm giác được Lý Phượng Minh không thích hp lắm, giống như bất c lúc nào cũng có thể vt bỏ hắn.


Đáng tiếc hắn biết quá ít về quá kh trước đây của Lý Phượng Minh, mà Lý Phượng Minh lại bi vì bất an mà đề phòng rất nặng, rất nhiều chuyện không dám tùy tiện nói rõ ngọn ngành vi hắn. Cho nên hắn căn bản không biết nên làm như thế nào mi có thể gi được người lại.


Hắn không giỏi phỏng đoán tâm tư người khác, s biến khéo thành vụng, nên mi thỉnh giáo đệ đệ cùng cha khác mẹ của hắn, Phúc quận vương Tiêu Minh Tấn.


Tiêu Minh Tấn nói cho hắn biết, có chuyện yêu cầu, chính là có điều kỳ vọng. Có điều kỳ vọng, sẽ không dễ dàng vt bỏ.


Cho nên hắn một mc ch đi Lý Phượng Minh đưa ra yêu cầu đối vi hắn.


Tối nay Lý Phượng Minh đề xuất "viết chng t", thật ra là nói thuận miệng nói chơi, nhưng đối vi Tiêu Minh Triệt mà nói, không thể nghi ng chính là cơn mưa sau hạn hán kéo dài. 


Hắn thành kính giống y như lúc v lòng tập viết, nghiêm túc đem li ha va rồi của mình viết rõ ràng thành văn.


***


Khế ước do bên ký kết Tiêu Minh Triệt lập ra, nguyện đem tất cả nhng th dưới quyền s hu của mình cho Lý Phượng Minh. Tất cả nhng gì ta có trong cuộc đi này, chỉ cần nàng muốn, ta sẽ cho.


Điều kiện này quá mc khó tin, lại quá mc kinh người.


Nếu Lý Phượng Minh thật s là một tên khốn kiếp tham lam vô độ, có được th đồ chơi này, cuỗm sạch gia sản của hắn rồi cao chạy xa bay, trốn đi nơi khác nuôi một đám tiểu lang quân, hắn cũng không có chỗ kêu oan!


Nhìn vết mc chưa khô, Lý Phượng Minh không biết nên tin hay không nghiêng đầu đánh giá hắn: "Chàng có biết li ha này nặng bao nhiêu không?"


Tiêu Minh Triệt trầm mặc không trả li, cũng nghiêng đầu nhìn lại nàng.


Một lát sau, hắn vươn tay phải ra, dùng ngón tay cái chạm vào vết son đỏ trên môi nàng, rồi hạ xuống khế ước dấu ngón tay đỏ tươi.


Động tác này đến không hề báo trước, Lý Phượng Minh vô cùng sng sốt.


Nhìn bộ dáng ngây ngốc tại chỗ của nàng, Tiêu Minh Triệt khẽ mím môi cười, kéo tay nàng điểm một cái giống y hệt.


"Biết, cho nên nàng phải cất thật kỹ." Tiêu Minh Triệt mỉm cười t đáy mắt, giọng nói lại rất nghiêm túc: "Nàng gi nó, t nay về sau liền có thể đem ta nắm trong lòng bàn tay. Nhưng nh đau lòng cho ta một chút, đng bóp chết là được."


Bên trên t khế ước kì dị, hai dấu tay đỏ tươi một ln một nhỏ thân mật da sát vào nhau, ta như một quả mật đào chín.


Cổ họng Lý Phượng Minh siết chặt hết lần này ti lần khác: "Chàng... học được nhng mánh khóe này đâu?"


"Tiêu Minh Tấn dạy. Bây gi, nàng có thể yên tâm nói cho ta chuyện của nàng chưa?"


Tiêu Minh Triệt rất hiếm khi cười đến mc mặt mày cong cong, nhìn qua nhu thuận đến mc Lý Phượng Minh kinh hồn bạt vía.


Trước kia nàng thường âm thầm hy vọng Tiêu Minh Triệt có thể cười nhiều hơn chút, nhưng hiện gi lại cảm thấy Tiêu Minh Triệt vẫn nên mang theo khuôn mặt lạnh lùng như khúc gỗ thì tốt hơn.


Mang theo gương mặt đẹp trai như vậy, lại còn cười đến ngoan ngoãn vô hại như vậy...


Quá mc mê người, trái tim nàng sắp nhảy lên cổ họng ti nơi rồi!


***


Để nói một cách triệt để thấu đáo về quá kh, Lý Phượng Minh phải xé toạc nhng vết thương ẩn còn chưa lành lặn trong lòng.


Chuyện này cần một chút dũng khí.


Nàng lệnh cho Thuần Vu Đại lấy hai vò rượu xuân, lại lệnh cho Tân Hồi bên ngoài canh gi, lúc này mi cùng Tiêu Minh Triệt tiến vào noãn các của Bắc viện.


Sau khi uống bốn năm ngụm rượu ngon, hai gò má Lý Phượng Minh dần dần nóng lên.


Tiêu Minh Triệt dùng đầu ngón tay khẽ vuốt ve bên ngoài vò rượu, nhìn nàng không chp mắt.


Bên trong noãn các trải dài cả dãy nến, mỗi một ngọn nến đều được thắp sáng, ánh sáng nhu hòa tràn ngập căn phòng.


Nàng được bao phủ trong chùm ánh sáng này, thoạt nhìn mông lung huyền ảo, mềm mại lại yếu t.


"Ngài muốn nghe gì?" Nàng ôm lấy bình rượu nhỏ, khoanh chân ngồi xếp bằng trên giường, trán nhẹ nhàng chạm vào ánh trăng chiếu vào song ca sổ.


"Tất cả về nàng." Tiêu Minh Triệt trầm giọng nhẹ nhàng, đi thẳng vào vấn đề: "Thái t của một nước, vì sao lại phải giả chết thay đổi thân phận, tr thành công chúa hòa thân?"


"Toàn bộ chuyện này thật s rất nhảm nhí, ta s chàng nghe xong lại cho rằng ta đang la gạt chàng." Nàng nhìn đêm đông thăm thẳm bên ngoài, cũng không biết là nên khóc hay nên cười.


Thái t Đại Ngụy Lý Nghênh, êm đẹp sống mười bảy năm, lại đột nhiên biết được, s ra đi của mình chỉ giống như một câu chuyện cười bịa đặt vụng về.


Cho dù mọi chuyện đã qua hơn ba năm, nhưng Lý Phượng Minh vẫn có thể nh rõ ràng cảm giác hoảng hốt cùng hoang đường giống như sét đánh ngang tai ngày ấy.


Tiêu Minh Triệt nheo mắt nhìn gò má của nàng, trong lòng có chút đau xót: "Chuyện gì đã xảy ra?"


Lý Phượng Minh lại uống một ngụm rượu, ánh mắt vẫn dng ngoài ca sổ: "Chuyện gia đương kim đế hậu Đại Ngụy, chàng biết bao nhiêu?"


Đối vi chuyện hoàng thất Ngụy Quốc, nhng th Tiêu Minh Triệt có thể biết, đơn giản cũng chỉ là nhng th mà thiên hạ đều biết.


"Hai người nên duyên v chồng t lúc còn trẻ, một đường đồng cam cộng khổ. Sau khi Ngụy Đế đăng cơ, chính kiến của bọn họ không hp nhau, đế đảng hậu đảng địa vị ngang nhau."


Lý Phượng Minh chậm rãi nhắm mắt lại, cười nhạt lẩm bẩm: "Nên duyên v chồng t khi còn trẻ không sai, cùng khổ cũng không sai. Còn đồng cam lại chưa chắc..."


Khi Ngụy Đế còn trẻ, cũng là một hoàng t không được coi trọng.


Ông ấy còn thảm hơn so vi Tiêu Minh Triệt, sau khi trưởng thành đại hôn xong liền bị tiên đế đuổi đi thái ấp phong* Yến Dương Châu.


* Thái ấp (tiếng Trung giản thể: 領地), còn gọi là phong ấp, thc ấp, lãnh địa, phong địa hay đất phong, là nhng thuật ng tương đương dùng để chỉ nhng vùng đất được quân chủ ban phong cho các lãnh chúa chư hầu nhằm đổi lấy cam kết trung thành và phục vụ. Quyền cai quản thái ấp có thể được tha kế hoặc m rộng thông qua ban thưởng, hôn nhân. Các li ích t thái ấp có thể là quyền cai trị trc tiếp lãnh địa, thu thuế, các li tc t các quyền khai thác như săn bắn hoặc đánh cá, độc quyền trong thương mại và các trang trại cho thuê.


"Yến Dương Châu xa xôi hẻo lánh, nếu không phải mang theo cái danh vương tước, nói ông ấy bị lưu đày cũng có người tin."


Còn Nguỵ hoàng hậu vốn là con gái của một gia đình quý tộc, mặc dù xuất thân là th n, nhưng cũng không bị đối x lạnh nhạt, t nhỏ cũng coi như được nuôi dưỡng trong lồng kính. 


Nhưng hoàn cảnh Yến Dương Châu quá khắc nghiệt, cho dù là vương phi cũng khó hoàn toàn được sống an nhàn sung sướng. Về lâu về dài, sc khỏe dần sa sút.


Trong năm năm, bà t một thiếu n mười sáu tuổi tr thành thành vương phi hai mươi mốt tuổi. Trong khoảng thi gian này, bà tng mang thai hai lần, nhưng đáng tiếc đều không may bị sảy thai, điều này càng làm tổn hại đến thân thể.


Sau đó, trong triều Ngụy xảy ra chuyện.


Lúc ấy Thái t cùng Tam công chúa tranh quyền tha kế, cuối cùng huynh muội tương tàn, hai bên đều bị thiệt hại, còn liên lụy đến mấy đệ đệ muội muội không tham gia vào.


Dù sao cuối cùng chết vẫn là chết, mà hỏi tội vẫn là hỏi tội, ngay cả hoàng hậu lúc đó cũng bị cuốn vào.


Sau khi tiên đế bình ổn được cục diện xong, liền tc giận đến mc bệnh không dậy nổi. Trước khi lâm chung không biết nghĩ như thế nào, lại hạ chỉ đem đương kim Ngụy Đế đón về Lạc Đô kế vị.


Vốn tưởng rằng bản thân sẽ chết già nơi biên ải, vậy mà lại ngoài ý muốn nhặt được ngôi vị hoàng đế, Ngụy Đế ít nhiều có chút sung sướng quên mình.


Năm đầu tiên sau khi đăng cơ, ông nghênh đón hai vị quý phi vào làm phong phú hậu cung theo quy chế, sau đó liền đem quốc chính triều vụ ném cho người v đang nắm gi na phần ngọc tỉ của quốc gia, còn mình thì đắm chìm vào nhục dục. 


Mặc dù Ngụy Hậu có vài phần thiên phú cùng thủ đoạn trong quốc chính triều s, nhưng bi vì thành hôn nhiều năm rồi vẫn chưa có con, nên chung quy vẫn thiếu một chút t tin. 


Lại thấy hai vị quý phi càng ngày càng được vinh sủng, bà không thể không lo lắng tương lai của mình.


Bà cố gắng điều dưỡng thân thể nhưng lại chậm chạp không thấy chuyển biến tốt, dưới tình thế cấp bách liền dùng chút thủ đoạn.


"Thủ đoạn cũ ti không thể cũ hơn. Đơn giản chính là động tay động chân trong rượu một chút, lại an bài một n quan trung cung có thân hình tương t vi mình... Ngài hiểu không?" Hai gò má Lý Phượng Minh đã hiện lên sắc hồng, mắt say l đ mông lung.


"Sau đó, liền có... Thái t Lý Nghênh?" Tiêu Minh Triệt nhấp một ngụm rượu xuân, không nói nên li trong lòng là tư vị gì.


Lý Phượng Minh khẽ cười ra tiếng, chua xót t giễu nói: "Đúng vậy. Ngài nói xem có khéo hay không ch? Bà ấy mạo hiểm đánh cược một phen, lại có Thái t Lý Nghênh."


Sau đó Ngụy Hậu ti Lưu Đô, lấy lý nơi đó có khí hậu tốt, thích hp cho việc dưỡng thai. Còn n quan trung cung kia sau khi sinh con xong liền buông tay khỏi nhân thế.


Ngụy hậu làm lễ chôn cất, lấy lý do "bệnh nặng đột ngột qua đi" mà thưởng ln cho gia tộc của nàng, sau đó mang theo nhi n hồi cung.


Trong một năm Ngụy hậu lại Lưu Đô, Ngụy Đế chưởng quản quốc chính, đế đảng t nhiên thành hình. Trong hậu cung Như quý phi cũng sắp lâm bồn, tình hình triều đình trước đó và cả hậu cung đối vi bà đều bất li.


Cũng may nàng cược thắng, có được lá bùa hộ thân Lý Nghênh trước Như quý phi.


Dù sao cũng là đa con đầu lòng của Ngụy Đế, s xuất hiện của Lý Nghênh khiến tình cảm đã sm lạnh nhạt gia đế hậu lại nóng lên.


Đúng lúc Ngụy Quốc đã lâu không xuất hiện n đế, thần dân ai ai cũng đều kỳ vọng. Cho nên dưới ánh mắt trông mong của mọi người, Lý Nghênh ngay t khi còn trong tã lót đã được phá lệ lập làm thái t.


Ngụy Hậu cũng vì thế mà thuận li tr về triều đình.


Đáng tiếc cặp đế hậu này không hòa thuận được bao nhiêu năm.


T khi Lý Nghênh bắt đầu hiểu chuyện, đã thấy bọn họ tranh chấp chỉ vì chính kiến không hp.


Sau đó đổi thành Ngụy Đế gi thủ đoạn, cố ý để Nguỵ Hậu mang thai khi tuổi đã cao.


Ngụy Hậu khi còn trẻ Yến Dương Châu trải qua năm năm khổ s, lại sinh non hai lần nên thân thể bị tổn thương, sau khi hồi kinh vội vàng cố gắng thụ thai mà không được. Nhưng nhng năm này sau khi có Lý Nghênh, địa vị của bà ngày càng vng chắc, chắc là cũng điều trị nghỉ ngơi tốt, nên sau đó thc s có thai.


Nhưng Ngụy Đế vẫn chưa thể hoàn toàn toại nguyện ——


Vào lúc Nguỵ hậu hơn ba mươi tuổi, thuận li sinh ra Chân Định công chúa Lý Diêu, mẹ con bình an.


Tuy nói gia hai v chồng Thiên gia này có rất nhiều vấn đề, nhưng đa nhỏ Lý Nghênh này đã cho bọn họ nếm th tư vị lần đầu làm cha mẹ, ý nghĩa rất khác biệt, cho nên dù hai người bọn họ không hp, nhưng mỗi người đối vi Lý Nghênh đều là thật lòng thật dạ yêu thương.


"Lý Nghênh được hai người bọn họ che ch cẩn thận mà ln lên, cũng không biết s thật về thân thế của mình. Cha mẹ đối vi nàng đều không tệ, nàng bị kẹp gia cũng rất khó x, cho nên vọng tưởng muốn hòa giải quan hệ của bọn họ."


Lý Phượng Minh nhắm chặt hai mắt, giống như đang kể chuyện của người khác.


***


Năm Lý Nghênh mười bảy tuổi chuẩn bị xây dng Huy Chính viện, mắt thấy mâu thuẫn gia đế hậu càng lúc càng gay gắt, liền d định gia khuyên giải đôi bên.


Nàng trịnh trọng chọn ngày lành tháng tốt, m tiệc rượu trong Đông cung, còn đặc biệt cho tất cả người hầu lui ra ngoài, còn tưởng một nhà ba người sẽ giống như nhà bình thường, ngồi xuống nói chuyện tâm s.


Ngụy Đế bên kia phái người ti báo trước nói mình có việc không đến, Ngụy Hậu tc giận rót rượu uống đến say mèm.


Sau một phen khóc rống phát tiết, men say lên đến đỉnh điểm, bà bất ng kéo tay Lý Nghênh, nói ra bí mật giấu trong lòng mười bảy năm.


Đang lúc Lý Nghênh giống như bị sét đánh ngang tai, thì Ngụy Đế na chng đổi ý chạy ti cũng ngoài ca nghe toàn bộ quá trình.


"Lúc đó mọi người đều trn tròn mắt, ba người ai nhìn ai cũng thấy xấu hổ." Lý Phượng Minh lấy mu bàn tay che mắt lại, "Thật ra. Lúc ấy ta không cảm thấy khổ s, cũng không cảm thấy kinh hoảng, chỉ cảm thấy xấu hổ. Xấu hổ đến mc chỉ hận không thể đập đầu chết ngay tại chỗ."


Khi đó tình hình Ngụy Hậu trên triều đã ổn định, thế lc của hậu đảng và đế đảng triều cục là ngang tài ngang sc, mỗi người chiếm na giang sơn.


Trong tình cảnh này, Ngụy Đế đã không thể bi vì vui buồn của bản thân mà mà dễ dàng động vào nàng na, nếu không Ngụy Quốc tất sẽ loạn.


Đế hậu trải qua một phen đánh c, cuối cùng đạt được s đồng thuận. Ngụy Hậu giao ra một bộ phận quyền li, mà về vấn đề xuất thân của thái t, hai bên đều nhất trí không lên tiếng vi bên ngoài.


Da vào việc này, Ngụy Đế hùng hổ dọa người, Ngụy hậu la chọn nhượng bộ, cuối cùng cũng một lần na hoàn thành việc phân phối quyền lc gia hai người.


Nhưng "Thái t Lý Nghênh" nên đi đâu, điều này lại tr thành vấn đề nan giải khiến người ta đau đầu hơn  cả cuộc tranh giành quyền lc.


Đối vi Ngụy Đế mà nói, Lý Nghênh đúng thật là con của ông, ông cũng tng dành tất cả tình yêu thương thuần túy nhất của một người cha cho đa nhỏ này. Nhưng đa nhỏ này lại là "kết quả" của việc ông bị Ngụy Hậu tính kế, ông không có cách nào coi như  không có chuyện gì xảy ra.


Còn đối vi Lý Nghênh, Hoàng đế đúng là cha ruột của nàng, nhưng Hoàng hậu lại không phải mẹ đẻ của nàng, mà nguyên nhân cái chết của mẹ đẻ nàng còn có phần ý vị sâu xa. 


Thế nhưng mười bảy năm qua hoàng hậu luôn dốc hết tâm sc vì nàng, ân dưỡng dục tuyệt đối không có giả dối.


Cho dù là Hoàng đế, Hoàng hậu, hay là người mẹ thân sinh bạc mệnh mà nàng chưa bao gi gặp mặt, nàng đều không biết nên đối mặt như thế nào.


Ngụy Hậu đối mặt vi Lý Nghênh sau khi biết được thân thế của mình cũng cảm thấy vô cùng khó giải quyết.


Chuyện năm đó cc kỳ bí ẩn, bà nói mẹ đẻ Lý Nghênh là vì sinh con mà chết, nhưng không có chng c, Lý Nghênh chưa chắc đã tin.


Cho nên bà đương nhiên cũng s đa nhỏ này t nay về sau sẽ tr nên xa cách vi bà, lúc đó bà cũng không thể dốc toàn lc bảo vệ giúp nó thoát chết được.


Lý Nghênh phải hoàn toàn biến mất khỏi Ngụy Quốc. Nếu không nàng không biết nên t x như thế nào, đế hậu cũng đều như mắc nghẹn cổ họng.


"Nhưng bọn họ cũng không n làm chuyện tuyệt tình. Trong lúc do d, liền tuyên bố vi bên ngoài rằng thái t bệnh nặng, nói Lý Nghênh bị giam cầm Đông cung phát điên hơn một năm. Sau đó, quý quốc đưa ti quốc thư ý muốn kết hôn liên minh, trong tông thất nhất thi không chọn ra được người thích hp cho vị trí công chúa hòa thân. Cuối cùng mi có 'Con gái riêng của Dụ vương Lý Điển Lý Phượng Minh, phong làm Cẩm Bình công chúa, phụng chỉ đi hòa thân'."


Lý Phượng Minh ôm lấy bình rượu, uống một ngụm ln.


"Đây chính là toàn bộ chuyện cũ của ta. Tiêu Minh Triệt, bây gi chàng đã hiểu tại sao ta muốn trốn đi rồi ch?"


Lòng người sẽ thay đổi.


Ba năm trước Ngụy Đế Ngụy Hậu có lẽ không muốn nàng chết, vì dù sao cũng tng thật lòng thật dạ nuôi nấng mười bảy năm, huống hồ khi đó nàng còn đúng lúc có tác dụng.


Nhưng ba năm sau thì sao? Còn 5 năm na thì sao? Có tri mi biết. Nàng không dám, cũng không muốn đánh cược.


Toàn bộ chuyện này rất hoang đường. Nhưng t sau khi "Thái t Lý Nghênh qua đi", thì quá kh đối vi nàng đều như mây khói.


Nàng không muốn cái gì cả, cũng không muốn lật lại món n cũ không có đối chng kia, chỉ muốn sống thật tốt cho đến cuối đi.


Dù sao nàng cũng không làm gì sai, nàng không đáng chết.


"Ta có hiểu lý do vì sao nàng muốn chạy trốn hay không, bây gi cũng không quan trọng." Tiêu Minh Triệt giang rộng hai tay, ôm nàng vào trong ngc: "Quan trọng là, ta biết rõ bây gi nàng muốn khóc."


Lý Phượng Minh điện hạ muốn gi thể diện.


Vậy hãy giấu tất cả nhng bí mật, nước mắt, đau khổ và chua xót trong lòng nàng vào vòng tay ta đi, như vậy thì ngay cả mặt trăng cũng đng nghĩ sẽ nhìn thấy bộ dạng yếu t của nàng.


Ta sẽ bảo vệ bí mật của nàng, cũng sẽ bảo vệ nàng thật tốt.


Giống như ngày tuyết rơi đầy tri hôm đó, màu áo đỏ rc của nàng đng chắn trước mặt ta.

Bạn có muốn comment đánh giá truyện, hãy đăng nhập nhé! imglogin