Edit : Hà Thu 


Hòa thân liên hôn, ch li luôn đng hàng đầu.


Là người đều có thể thấy rõ, "Hoài Vương Tiêu Minh Triệt Đại Tề" hiện gi chỉ cách "Thái t Tiêu Minh Triệt Đại Tề" một bước na thôi.


Tại thi điểm quan trọng này, gia "tr vị" và "Lý Phượng Minh", cho dù là đầu heo cũng biết nên chọn cái trước ch?


Nhưng Tiêu Minh Triệt lại nói, gia tr vị và nàng, ta chọn nàng.


Lý Phượng Minh cũng không phải là đầu gỗ, Tiêu Minh Triệt có vài phần tình ý đối vi nàng, việc này nàng cũng không hoài nghi.


Dù sao, nàng đối vi Tiêu Minh Triệt cũng có vài phần tình ý như vậy.


Nhưng yêu thích đến mc này, nàng thật s khó có thể tin được.


Hai người bọn họ đều là con vua sinh ra, làm sao có thể không biết gia hai th quyền lc cùng tình cảm, cái nào nặng cái nào nhẹ?


Làm sao có thể mê tín dị đoan giống mấy đôi nam n ngốc nghếch trong mấy cuốn truyện ba xu "chỉ cần có tình thì uống nước cũng no" được?


Cho nên, nếu Tiêu Minh Triệt không phải nói khùng nói điên, vậy nhất định là nói dối.


Nếu như có người thc s tin vào trái tim của mình, vậy người đó chính là đầu heo.


Lý Phượng Minh trng mắt nhìn người trước mắt. Cho dù xung quanh tối đen, nàng vẫn nhìn chằm chằm vào hắn.


Tối nay không có trăng, đèn trong phòng ngủ cũng đã tắt t lâu. Trong trướng m mịt, nàng chỉ có thể nhìn thấy đôi mắt đào hoa sáng rc xinh đẹp.


Đêm đại hôn lúc trước, cũng là trong màn giường, cũng là gần trong gang tấc bốn mắt nhìn nhau như vậy.


Khi đó, đôi mắt này ta như đầm nước lạnh bình tĩnh dưới ánh trăng u ám, không thấy một chút hơi ấm nào.


Mà chưa ti hai năm, đôi mắt này lại tr nên đầy dịu dàng lưu luyến. 


A, thật s là quá hoang đường.


Không thể tin. Thật s không thể tin được.


Trong lúc nàng im lặng trng mắt nhìn người, Tiêu Minh Triệt ôm nàng vào lòng, bàn tay ấm áp ấn nhẹ vào gáy nàng, khiến mặt nàng dán sát vào cổ hắn.


Hắn bắt đầu nói mấy li kỳ lạ.


Mỗi một câu đều không giống như li mà Tiêu Minh Triệt có thể nói ra. Nhưng hắn lại nói đi nói lại hết lần này ti lần khác.


Hắn nói: "Nhất định nàng không biết, rằng năm đó trong tuyết nắm chặt tay của nàng, ta mi biết rằng thế gian cũng có ấm áp."


Hắn còn nói: "Kể t khi nàng đến bên cạnh ta, cuối cùng ta mi sống đúng như bộ dáng của một con người nên có. Trước đó, cùng lắm chỉ coi như đang tồn tại thôi."


Hắn lại nói: "Lý Phượng Minh, là nàng dạy ta nếm th ngũ vị nhân gian, phân biệt ấm lạnh hồng trần, hiểu được vui buồn của cuộc sống."


Năm giác quan của con người luôn hỗ tr lẫn nhau.


Khi đôi mắt hoàn toàn không phát huy được tác dụng, lỗ tai sẽ tr nên đặc biệt nhạy cảm.


Lý Phượng Minh nghe rất rõ ràng mỗi một ch Tiêu Minh Triệt nói, cũng nghe thấy tiếng tim đập dồn dập khi hắn nói chuyện.


Giọng nói mềm mại êm tai, giống như rượu xuân lâu năm bị ánh mặt tri chiếu rọi, va ci m lại ấm áp.


Nàng nghi ng mình say rồi.


Trong đầu ong ong, nhịp tim hỗn loạn, t chi không còn chút sc lc nào, miệng đắng lưỡi khô?


Mỗi ch đều nghe rất rõ ràng, nhưng khi nối chúng lại vi nhau thì chỉ cảm thấy khó hiểu. 


"Ch ta t Nam Cảnh tr về." Tiêu Minh Triệt dng một chút, hít vào th ra thật sâu hai lần, giống như lấy hết can đảm: "Đến lúc đó xin nàng dạy ta một chuyện, được không?"


Trái tim nàng càng lúc càng đập vang dội như trống, cổ họng khô khốc khó khăn nặn ra nghi vấn: "Chuyện gì?"


Li còn chưa dt, liền có đôi môi ấm áp dán lên vành tai nóng bỏng của nàng.


Giọng cười trầm ấm ẩn cha khát khao vui sướng, dọc theo lỗ tai đi thẳng vào trái tim nàng.


"Dạy ta, nói chuyện yêu đương, sống chết không ri."


***


Hiện gi đang là thi điểm xuân hạ giao nhau, ánh nắng buổi chiều chiếu sáng rc r.


Tấm màn vàng óng chói chang bao phủ khắp tri đất, hoa viên phía sau của Hoài vương phủ bị nhuộm đến tươi sáng rạng ngi, lại vô cùng hư ảo.


Lý Phượng Minh ngồi trong đình hóng gió, kinh ngạc nhìn đầm sen phía trước, không biết bản thân đang mơ hay tỉnh. 


Tiêu Minh Triệt ri kinh đã hai ngày, mà nàng vẫn còn bàng hoàng đ đẫn như cũ. 


Nguyên nhân không phải do quỳ thủy.


Căn bản chính là bị li nói của Tiêu Minh Triệt làm cho choáng ngp.


Thật s là quá khó hiểu.


Li ích liên hôn đang êm đẹp, tại sao hắn lại đột nhiên nói về tình cảm chân thật?! 


Lại còn muốn nàng dạy? Nàng căn bản không hiểu cũng không tin th đồ chơi này, dạy như thế nào?


"Điện hạ."


Lý Phượng Minh cố gắng thu hồi m suy nghĩ hỗn loạn, ngơ ngác quay đầu nhìn về phía Thuần Vu Đại không biết đến t khi nào.


Thuần Vu Đại bắt gặp ánh mắt của nàng, chắc chắn nàng đã hoàn hồn, lúc này mi trịnh trọng bẩm báo: "Đại trưởng công chúa phái người ti đưa tin, mi ngài ngày mai đến phủ bà uống trà."


Đại trưởng công chúa không thích Lý Phượng Minh, điều này đã quá rõ ràng ​​vào hôm yến tiệc đầu năm khi hoàng gia tổ chc tìm chuông xuân. 


Hai người xưa nay không hề qua lại, vậy mà Tiêu Minh Triệt mi ri kinh hai ngày bà đã lập tc cho người đến mi Lý Phượng Minh ti nhà làm khách, thật s không giống bộ dáng hảo tâm tốt bụng.


Thuần Vu Đại nói: "Nếu điện hạ không muốn đi, ta sẽ ti phủ Đại trưởng công chúa tạ lỗi thỉnh tội."


"Không cần. Ta có d cảm, tội này ngươi không gánh nổi." Lý Phượng Minh cười lắc đầu: "Hình như không phải bà muốn gặp ta."


Nàng đoán, trà này của Đại trưởng công chúa, hơn phân na là mi thay Tề đế.


***


Sáng ngày hai mươi tháng tư, phòng khách phía tây phủ Đại trưởng công chúa.


Đại trưởng công chúa bước lên ngồi quỳ trước chiếc trường kỷ thấp, sau lưng là bc bình phong sơn mài khổng lồ khảm hoa văn tráng men, lộng lẫy đến hùng hổ dọa người.


Lý Phượng Minh cách khoảng không nhìn bà, trên người mặc một bộ hồng y đỏ rc như la, con phượng hoàng hai đầu Xuất Vân thêu bằng kim tuyến uy nghiêm rc r giống như va niết bàn trùng sinh. 


Đại Trưởng công chúa phất tay lướt qua cả chiếc bàn dài, tươi cười đoan nhã: "Mấy năm gần đây, Ung Kinh thịnh hành tiệc trà chung, ta rảnh rỗi không có việc gì nên t mình nghịch chơi. Đồ đạc đơn giản, để ngươi chê cười rồi."


Trên chiếc bàn dài bày đầy đủ nhng bộ trà cụ tinh xảo bắt mắt, hai chơn giản" khiêm tốn đến mc quá rõ ràng.


"Đúng vậy, rất đơn giản." Trong lúc nói chuyện, Lý Phượng Minh đã đảo khách thành chủ.


Nghiền trà thành bột, rót nước, dùng thìa khuấy đều.


Nước trà gặp nhau, sa trà nổi lên trên mặt chén lông thỏ, trắng như sao thưa trăng sáng, xanh mướt như lối viết thảo thư*.


* Thảo thư (tiếng Trung: 草書; bính âm: cǎoshū) hay ch thảo là một kiểu viết ch Hán của thư pháp Trung Hoa. So vi triện thư, lệ thư, khải thư và hành thư, thảo thư có bút pháp phóng khoáng và tốc độ viết ch nhanh hơn cả.


Nàng hạ bút thành văn, giống như một bc tranh được vẽ trên mặt nước, bên trong s phong nhã lộ ra vẻ thoải mái.


Chia trà xong, Lý Phượng Minh mi cười nhạt ngước mắt lên: "Th cho ta nói thẳng, ta tuy còn nhỏ tuổi ít kinh nghiệm, nhưng nhng th mà hiện nay Đại trưởng công chúa phấn khi hào hng làm th, đều là nhng th lúc nhỏ ta đã tng chơi qua."


Tổ chc ba tiệc trà đột ngột hôm nay, Đại trưởng công chúa là vì chuyện gì, nàng rất rõ ràng.


Đại trưởng công chúa chỉ biết Lý Phượng Minh là con gái riêng của một vương gia nhàn tản Ngụy quốc, chẳng qua là muốn dùng chút mánh khóe để chèn ép khí thế của nàng trước, làm cho nàng t ti xấu hổ, làm cho nàng t thấy mình không xng vi Tiêu Minh Triệt hiện gi. Hoặc là nói Tiêu Minh Triệt tương lai.


Sau đó lại nắm thóp nàng nói chuyện.


Đáng tiếc, Lý Phượng Minh chưa bao gi cảm thấy mình không xng vi ai.


Trong các quốc gia đương thi, thì nước Tề là quốc gia thành lập muộn nhất.


Hiện gi Tề quốc chẳng qua chỉ đang tập tễnh đi trên con đường Ngụy quốc đã đi qua t lâu.


Nếu bàn về mặt khí thế và dùng quyền lc để áp đảo người khác, thì Đại trưởng công chúa Tề quốc không thể là đối thủ của cu thái t Ngụy quốc được.


Đại trưởng công chúa là người duy nhất trong hai đi công chúa Tề Quốc hiện nay dám công khai yêu cầu công chúa vào triều bàn chuyện chính s, dũng khí và tham vọng được đánh giá là nổi bật trong số các công chúa họ Tiêu.


Nhưng trong mắt Lý Phượng Minh, bà còn chưa đáng nhắc ti.


Lý Phượng Minh đã có thể đoán được Đại trưởng công chúa d định nói như thế nào, liền hiểu lý do tại sao bà muốn nói.


"Không cần phải làm nhng mánh li rắc rối này, có chuyện thì c nói thẳng. Chỉ cần điều kiện thỏa đáng, hai bên cùng có li, ta nhất định sẽ phối hp."


Bị khí thế của nàng làm rối loạn chương trình định nói lúc đầu, sắc mặt Đại trưởng công chúa có chút tái xanh.


"Rất nhiều người trong kinh đều nói Hoài vương phi là một quả hồng mềm, hôm nay xem ra, lại không giống lắm."


"Nếu không phải là quả hồng mềm, vậy cũng không sao. Dù sao ta cũng là người va thc dụng lại tiếc mạng." Lý Phượng Minh cười cười, một tay bưng chén trà lên: "Không cần phí tâm vòng vo na, bệ hạ quý quốc bảo ngài chuyển li gì cho ta?"


Nàng đã nói thẳng, trưởng công chúa cũng ổn định tinh thần, triển khai công kích tình cảm. 


"Hình như ngươi còn chưa biết, trước khi lão Ngũ ri kinh có trước mặt bệ hạ thay ngươi cáo ốm t chối tiếp khách. Còn cng rắn quẳng xuống một câu, nói cho dù có là Hoàng hậu triệu kiến ngươi, Hoài vương phủ cũng không nhận ý chỉ, mọi chuyện đều ch sau khi hắn về kinh mi nói tiếp."


Rõ ràng, vì Lý Phượng Minh, Tiêu Minh Triệt đã làm tốt chuẩn bị lấy cng đối cng vi Tề Đế.


Hắn dám nói vậy cũng chỉ vì hiện nay Tề Đế bệnh lâu không khỏi, trước mắt lại tạm thi không có hoàng t nào khác có thể trông cậy vào, Tề quốc còn phải đối mặt vi áp lc nặng nề thù trong giặc ngoài. 


Bằng không, sau khi Tiêu Minh Triệt nói xong nhng li này trước mặt Tề Đế, chết ngay tại chỗ là điều chẳng phải nghi ng.


Lý Phượng Minh chậm rãi nhắm mắt lại, che giấu dòng nhiệt nóng nơi trong mắt, bưng chén trà lên uống một hơi cạn sạch.


Tiêu Minh Triệt, tên điên nhà chàng bị tình yêu mê hoặc đến mất trí rồi phải không, đây là có bao nhiêu điên ch?! Quá ng ngẩn?!


Đại trưởng công chúa nghiêm túc nói: "Ngươi xem, lão Ngũ đối vi ngươi tình thâm nghĩa trọng như vậy, có phải ngươi cũng nên suy nghĩ cho hắn chút không? Bệ hạ không muốn gi ngươi bên cạnh hắn, thật ra là đang khổ tâm tính kế lâu dài vì hắn."


Lý Phượng Minh cố gắng đè nén s rung động sắp mất khống chế trong lòng, ánh mắt khôi phục s bình tĩnh.


"Ta hiểu. Đng nói quý quốc bệ hạ không hài lòng, cho dù chỉ cân nhắc ý kiến của bách tính thôi, thì ta đúng là không nên tiếp tục lại bên cạnh hắn thật."


Hoài vương phi là người dị quốc thì không thành vấn đề. Nhưng nếu Thái t phi là người dị quốc, thì tất cả người Tề quốc đều sẽ rất chán ghét.


Về điểm này, bất kể dân chúng của quốc gia nào cũng giống nhau.


Thái t phi chính là quốc mẫu kế nhiệm tương lai. N t trong nước mình còn chưa chết hết, ai lại đi thích có một quốc mẫu có xuất thân dị quốc?


Có một cái gọi là số đông không thích thì không nên làm, nếu Tiêu Minh Triệt muốn an toàn leo lên đỉnh cao, thì bên người không thể gi lại một chính thất nước khác.


Nhưng Lý Phượng Minh lại là công chúa cầm quốc thư đến hòa thân, tuyệt đối không có khả năng t v cả lùi về v lẽ.


Cho nên, Tề Đế muốn loại bỏ Lý Phượng Minh khỏi người Tiêu Minh Triệt, tuy tàn nhẫn, nhưng thật s là vì tốt cho hắn.


Đại trưởng công chúa thổn thc không thôi: "Đạo lý ngươi đều hiểu, xem ra là một người thông minh. Nói thật, trước mắt lão Ngũ chỉ còn thiếu một bước, ngươi chính là chướng ngại vật cản tr cuối cùng."


"Sao lại nói vậy được? Cho dù ta có là chướng ngại vật của Tiêu Minh Triệt, thì cũng không phải là người cuối cùng."


Lý Phượng Minh lười biếng cười một tiếng, li nói không chút khách khí.


"Vị trong Đông cung kia chỉ là đang dưỡng bệnh, còn chưa chết đâu."


"Ngươi... Làm càn!" Đại trưởng công chúa nghe vậy sắc mặt chuyển trắng bệch, tc giận đập bàn.


"Như vậy đã tính là làm càn rồi sao? Vậy là ngài quá thiếu kiến thc rồi. Nếu quay tr lại bốn hoặc năm năm trước đây, ta còn có thể làm càn hơn cơ."


Lý Phượng Minh một tay nâng má, mặt mày cong cong, dáng vẻ tươi cười va xán lạn lại ngông cuồng.


"Chỉ cần ngài nắm trong tay li thế đủ trọng lượng, thì không có điều kiện nào ta không dám nhắc ti."


Hòa thân đến Tề hai năm nay, ngoại tr lúc trước gây s vi Tiền Chiêu Nghi hành cung Tích Thúy Sơn ra, thì nàng chưa tng gây thêm chuyện thị phi gì, càng chưa xuất đầu lộ diện, nhiều nhất chính là sau lưng Tiêu Minh Triệt đưa ra vài câu chủ ý.


Nhìn chung biểu hiện rất giống một người thiện lương tốt bụng. 


Nhưng t khi v lòng được dạy dỗ, đại đa số nhng gì nàng học được, cũng không phải là nhng gì trẻ con nên học.


Trên bàn đàm phán nên làm thế nào để hư thc lẫn lộn, va đấm va xoa, gan dạ lấn lướt, nàng thuần thục hơn nhiều so vi vị Đại trưởng công chúa đối diện này.


Có một số thủ đoạn nàng không thích, khinh thường, nhưng không có nghĩa là nàng không hiểu, không dám.


"Thật không dám giấu diếm, các ngài đều nhìn nhầm rồi. Có lẽ ngay cả Tiêu Minh Triệt cũng không phát hiện, ta t trong xương cốt cũng không phải th tốt lành gì." Lý Phượng Minh t giễu cười nhạo, rồi lại bình tĩnh thản nhiên.


"Lúc cần thiết, ta cũng có thể rất cặn bã."


Lúc này Thái t Tiêu Minh Tuyên đang dưỡng bệnh Đông cung mi là chướng ngại vật cuối cùng trước khi Tiêu Minh Triệt đi ti vị trí tối cao.


Cũng là chướng ngại vật ln nhất.


Tiêu Minh Triệt đã điên cuồng đến mc vì nàng mà đánh cược tất cả, nàng cũng dám quét sạch con đường phía trước vì hắn.


"Hôm nay ta đã ti, thì nhất định phải đạt được giá trị mà ta mong muốn. Mặc kệ các ngài muốn ta đi hay là muốn ta chết, chuyện này đều có thể bàn bạc. Nhưng ta là một người không thích thiệt thòi, nếu có người nghĩ muốn cướp chiếc bánh ln t chỗ ta, rồi mặc ta tay không bắt sói, vậy nằm mơ đi."


Đầu ngón tay Lý Phượng Minh khẽ chạm vào mặt bàn, nói cười t nhiên.


"Nếu như chướng ngại vật như ta không còn na, mà vị trong Đông cung kia lại khỏe lại, thì Tiêu Minh Triệt liền mất cả chì lẫn chài, ngay cả đường sống cũng không còn, ch đng nói là đường lui. Đến lúc đó ngài bảo hắn đi chỗ nào khóc đây?"


"Ý của ngươi là, muốn Thái t..."


Đại trưởng công chúa thật s rất khó lý giải s ngông cuồng của Lý Phượng Minh t đâu mà đến, lại nói ra dám yêu cầu muốn Thái t chết trước mặt bà.


"Hiện tại ta có thể giết ngươi!"


"Ngài không dám. Đng nói ngài, ngay cả Hoàng đế bệ hạ của quý quốc cũng không dám, nếu không sẽ không cuộc nói chuyện hôm nay của ngài vi ta." 


Lý Phượng Minh cười nhìn bà, không chút s hãi.


"Người ta phái về Lạc Đô báo tin, hôm qua đã lên thuyền. Ta là đại diện cho Đại Ngụy Lý thị đến Tề hòa thân, nếu vô c chết dưới tay Tiêu thị, thì Thái t Lý Diêu của Đại Ngụy hiện tại cũng sẽ không bỏ qua một trận quốc chiến có thể giúp nàng lập uy."


Ngập ngng một lát, Lý Phượng Minh lại thản nhiên cầm chén trà lên, nhấp một ngụm để làm dịu cổ họng.


"Người Ngụy vui vẻ thân thiện vi các nước, nhưng lại rất coi trọng mặt mũi. Khi ta còn sống, đối vi Ngụy quốc không quan trọng, nhưng nếu ta chết oan uổng, chỉ vì bảo vệ thể diện đất nước, trấn an xoa dịu lòng dân, thì bên kia nhất định sẽ vì cái chết của ta mà dốc sc đánh một trận vi Tề quốc. Hoàng đế quý quốc hiểu rất rõ, Tề quốc hiện tại không thể chịu nổi hai cuộc chiến tranh quốc gia cùng một lúc, nếu không làm sao có cuộc hôn nhân gia Tiêu Minh Triệt và ta được?"


Đây là t huyệt hiện tại của Tề quốc. Nàng dám ngạo mạn đề cập điều kiện, chính là lấy t tin chỗ này.


Nàng hơi nâng cằm, cười tủm tỉm chỉ chỉ hai đầu phượng Xuất Vân trên áo bào của mình.


"Phượng hoàng rụng lông, nó vẫn là phượng hoàng. Đại trưởng công chúa, tốt nhất ngài nên tin điều này."


Đại trưởng công chúa trng mắt nhìn nàng.


Mặc dù nghi ng nàng đang phô trương thanh thế*, nhưng cũng không dám không tin hoàn toàn.


* Phô bày lc lượng một cách rầm rộ mà thc ra không có gì đáng kể.


"Nếu tất cả mọi người đều là vì Tiêu Minh Triệt, vậy mọi chuyện dễ thương lượng rồi. Nếu các ngài không xuống tay được vi Thái t, vậy ta có thể lùi lại một bước."


Lý Phượng Minh dng lại một chút, cuối cùng nói ra điều kiện thc s.


"Nếu bệ hạ quý quốc thật lòng tính kế lâu dài vì Tiêu Minh Triệt, vậy hãy sai phi dịch cưỡi khoái mã tăng tốc nhanh chóng, đem binh phù của quân tiên phong Vệ Thành giao cho Tiêu Minh Triệt."


Đối vi Thái t, tha dịp hắn bệnh để lấy mạng đương nhiên là điều tuyệt đối không thể sai lầm.


Nhưng Lý Phượng Minh đâu có điên như vậy, nàng chẳng qua chỉ là đùa gin mà thôi.


Trước tiên nhắc ti "Các ngươi giết Thái t trước, ta sẽ chết như các ngươi mong muốn", sau đó lui bước lại đổi thành "Đổi lấy binh phù năm vạn quân Vệ thành vì Tiêu Mình Triệt, ta sẽ chết như các ngươi mong muốn", đối phương đương nhiên sẽ sẵn sàng chấp nhận cái sau hơn.


Nếu Tề Đế thật s hạ quyết tâm đổi Tiêu Minh Triệt làm Thái t, vậy việc giao lại binh phù quân tiên phong Vệ thành cũng không phải là quá khó.


Quân tiên phong chỉ có vẻn vẹn năm vạn người, đối vi bản thân Tề Đế cũng không phải là uy hiếp quá ln, nhưng cũng đủ để Tiêu Minh Triệt đề phòng binh lính phủ Đông cung của Thái t.


i binh phù đến tay Tiêu Minh Triệt rồi, ta sẽ 'đột nhiên phát bệnh cấp tính mà chết' trên đường về quê nhà, người của các ngài nhìn ta tắt th xong là có thể ri đi, sau đó hết thảy không còn liên quan đến Tiêu thị các người na. Người của ta t sẽ hỏa táng thi thể ta, mang tro cốt của ta về quê, cũng cam đoan Lạc Đô bên kia gió êm sóng lặng."


Lý Phượng Minh đng dậy, chậm rãi phủi nếp gấp trên áo.


"Xin chuyển nguyên văn li này đến quý quốc bệ hạ: Giao dịch này đối vi ông ấy và ta đều là đánh cược. Ông ấy cược vận mệnh đất nước, ta cược mạng. Kế hoạch của ta đã lên bàn, hỏi xem ông ấy có muốn theo hay không."


Chỉ cần có năm vạn quân Vệ thành trong tay, cho dù Thái t có may mắn vượt qua t kiếp rồi tiếp tục đông sơn tái khi*, cũng không dám động đến Tiêu Minh Triệt dù chỉ một chút.


* Về sau thành ng "Đông sơn tái khi" ngụ ý khôi phục lại lc lượng sau khi thất bại hoặc tr lại làm quan sau khi ẩn cư.


Đổi lấy lá bùa hộ mệnh này giúp Tiêu Minh Triệt, là chuyện cuối cùng Lý Phượng Minh có thể làm cho hắn.


Quãng đường còn lại, hắn phải t mình đi thôi.

Bạn có muốn comment đánh giá truyện, hãy đăng nhập nhé! imglogin