Edit : Hà Thu 


Tề Quốc, lễ hội xuân Kinh Trập là một nghi lễ quan trọng được ấn định hàng năm.


Mặc dù toàn bộ hành trình hội xuân năm nay kéo dài chỉ ngắn ngủi năm ngày, nhưng trước khi Tề Đế giá lâm đến bãi săn Vệ thành, các bộ phận liên quan của triều đình đã vì thế mà chuẩn bị, diễn luyện hơn hai tháng.


Đối vi nhng người có tâm mà nói, hơn hai tháng là đủ để sắp xếp rất nhiều chuyện.


Khu vc săn bắn Vệ thành đã tr thành một bàn c khổng lồ rắc rối phc tạp, tất cả các bên đều có quân c của mình trên bàn c này.


một mc độ nào đó, tất cả các bên đều đang đi nước c mà mình đã chuẩn bị sẵn t trước.


Thái t biết rõ Hằng vương nhất định sẽ có hành động trong lễ hội mùa xuân Kinh Trập, Hằng vương cũng biết rõ Thái t nhất định sẽ có phòng bị.


Tề Đế đang ch xem hai người họ tấn công phòng thủ như thế nào, hy vọng lần này có thể mượn cơ hội để kiểm tra xem Kim Ngô Vệ có âm thầm liên hệ vi một trong hai người hay không.


Tiêu Minh Triệt cố ý để lại kẽ h về mặt an ninh cho hai vị hoàng huynh.


Hai vị kia tranh đấu gay gắt nhiều năm, đều không phải đèn cạn dầu, không đến mc hoàn toàn không nhìn ra nhng lỗ hổng an ninh cổ quái kia.


Nhưng trong lòng bọn hắn vẫn mang may mắn, cũng đều thế bắt buộc phải làm, lại cũng đều tin tưởng bản thân mình có thể giành chiến thắng và rút lui hoàn toàn.


Đêm đầu tiên của hội xuân Kinh Trập, bắt đầu t lúc đàn rắn uốn lượn theo lọ thuốc dẫn rắn dưới đất đến lều của Thái t, các bên trên bàn c bắt đầu đồng loạt phát huy sc mạnh.


Hằng vương Tiêu Minh Tư mặc dù bị phạt trong phủ hối lỗi, cũng không đích thân đến khu săn bắn Vệ Thành, nhưng dù sao hắn cũng âm thầm chuẩn bị t hơn hai tháng trước.


Sau khi suy tính cẩn thận, d đoán trước đủ loại khả năng, hắn đã chuẩn bị kỹ lưỡng nhiều phương án để đòi mạng Thái t.


Khi Thái t và năm n quyến vì bị đàn rắn dọa s chạy ra khỏi lều, người t các lều bên cạnh lần lượt đi ra ngoài thăm dò, cảnh tượng bắt đầu rơi vào hỗn loạn, nhóm nanh vuốt của Hằng vương lập tc biết mình nên làm cái gì.


"Bảo hộ Thái t!"


Theo tiếng hô to này, có người nhanh chóng tiến lại gần bên cạnh Thái t, có người rút đao ra chém rắn.


Mùi máu tươi lan tỏa trong chốc chốc, toàn bộ khu vc lều vải đều bị kinh động hoàn toàn.


Tiếng thét chói tai của nhng người nhát gan trong số n quyến các nhà liên tiếp vang lên, thậm chí có người vì kinh hãi quá độ mà mù quáng bỏ chạy, cảnh tượng trong nháy mắt tr nên hỗn loạn.


Các đội tuần tra đêm đang gần đó cũng lần lượt chạy ti, cố gắng dập tắt s loạn lạc.


Cùng lúc đó, các đống la trong khu vc bên trong lều đều đã được dập tắt tng cái một, ngay cả đèn gió treo bên ngoài lều cũng không thể may mắn thoát khỏi.


Tất cả nhng chuyện này đều xảy ra trong nháy mắt, đồng cỏ bên ngoài lúc trước còn lấp lánh ánh la cũng lập tc chìm vào bóng tối khủng khiếp, chỉ có nhng vì sao nhấp nháy yếu t trên bầu tri. 


Tiếng thét chói tai, tiếng hỏi, tiếng kêu thảm thiết, tiếng an ủi, tiếng hiệu lệnh đi kèm vi đám đông mất kiểm soát. Khung cảnh hỗn loạn như vậy, chính là vỏ bọc tốt nhất cho hành vi ám sát.


Như người xưa đã nói, bọ nga bắt ve sầu, chim sẻ rình phía sau.


Ngay khi ba thanh chủy thủ t các phương hướng khác nhau đâm về phía Thái t, năm vị n quyến bên cạnh Thái t cũng đồng thi động thủ.


Tân Hồi mặc quần áo của Chiêu huấn duỗi chân quét ngã một thích khách, nhanh chóng ngồi xổm xuống, tay trái ấn mạnh vào cổ tay đang cầm chủy thủ của hắn, tay phải vung chiếc chủy thủ màu vàng tím giấu sau lưng, hung hăng đập nát mắt cá chân hắn.


Hai vị "Trắc phi", hai vị "Lương đệ" cũng lập tc liên thủ, xem mèo vẽ hổ* ——


*Hình dung, phỏng đoán s vật thông qua cái tương t, trên cơ s không chắc chắn, không cụ thể.


Mỗi người các nàng đều cất giấu một thanh chủy thủ màu vàng tím trong tay.


Trong tiếng kêu thảm thiết đến tan nát cõi lòng của đám thích khách, Tân Hồi thu gi chủy thủ của thích khách, cũng trói chặt hai tay hắn lại, trong miệng còn không quên giải thích: "Thấy chưa hả? Muốn để lại người sống lại phải đề phòng hắn chạy trốn, thì đánh gãy chân chính là biện pháp hiệu quả nhất. Chỉ cần đng không nổi, phạm vi công kích cũng lập tc thu nhỏ lại, cho dù giãy dụa sắp chết cũng không làm được gì.


"Khó trách ngươi lại bảo chúng ta dùng chủy thủ." Giọng nói của một vị "trắc phi" nào đó đang ngồi xổm bên cạnh nàng, chính là cháu gái của nhà chưởng quản Kim Ngô – Chung Tình.


"Cách thì tốt thật, chỉ là có chút... tàn nhẫn."


Tân Hồi nhanh chóng đng dậy da vào bên cạnh Thái t, nói vi Chung Tình: "Trong cảnh sinh t liều mạng, nếu ngươi không tàn nhẫn, thì người nằm trên mặt đất sẽ là ngươi."


Tiểu cô nương hít sâu một hơi, nắm chặt chủy thủ vàng tím trong tay: "Hiểu rồi."


Ngay sau đó, phía xa trong bụi cỏ cao na người vang lên tiếng tù và u ám, một đại đội nhân mã hiện thân, chỉnh tề nhanh chóng vây quanh bọn họ.


Trong màn đêm, giọng nói của Liêm Trinh uy nghiêm hùng hồn.


"Thánh dụ: Quân Vệ thành đã toàn diện tiếp quản khu săn bắn, nhng người không liên quan đng tại chỗ cấm di chuyển! Tất cả nhng người tùy thị có vũ khí của các nhà đều lập tc bỏ vũ khí xuống mặt đất! Bao gồm cả Kim Ngô Vệ! Lính biên phòng trấn thủ biên cương Nam Cảnh đều đang đng trên các tháp canh xung quanh, toàn bộ đội thần tiễn thủ đang nhắm chuẩn xác vào đầu các vị, bất c ai hành động liều lĩnh, bất kể địa vị hay nguyên do gì, đều sẽ bị giết ngay tại chỗ!" 


Ánh la dần dần sáng lên, trận hỗn loạn này vẫn chưa chấm dt, đêm vẫn còn dài.


***


Người xưa không chỉ nói "bọ nga bắt ve sầu, chim sẻ rình phía sau", mà còn nói, chuyện hay còn cuối cùng.


Đang lúc bên ngoài lâm vào hỗn loạn, Lý Phượng Minh cùng Tiêu Minh Triệt trong lều cũng nghênh đón vị khách không mi mà đến.


 Ngay trong nháy mắt khi kẻ bịt mặt vén lều tiến vào, Tiêu Minh Triệt đng nghiêng người bên cạnh ca lều, tay trái ôm Lý Phượng Minh sau lưng, tay phải nhanh chóng vung trường kiếm, chuẩn xác đâm vào đùi người nọ.


"Lý Phượng Minh, nhắm mắt lại." Khuôn mặt hắn không có cảm xúc, cũng không quay đầu lại.


Trong lúc nói chuyện, cổ tay cầm kiếm dùng sc xoay tròn, lưỡi kiếm khoét ra một lỗ máu ln trên đùi người nọ. 


Người kia đau đn ngã xuống đất, binh khí trên tay đã bị Tiêu Minh Triệt dùng mũi kiếm dính máu hất bay, chưa kịp ra tay đã mất hết sc lc chiến đấu trong nháy mắt.


Mấy năm nay, thanh danh của Tiêu Minh Triệt Nam Cảnh rất ln.


Rất nhiều dân chúng Nam Cảnh cùng kẻ thù cũ Tống địch đều không biết tên hắn, càng không biết thân phận hoàng t của hắn, nhưng đều biết trong biên quân Nam cảnh Tề Quốc có một tên "La sát đeo mặt nạ bạc, thủ đoạn lưu loát lại tàn nhẫn".


Trước đêm nay, trong kinh cho ti bây gi chưa tng có ai gặp qua Tiêu Minh Triệt.


Hắn cũng không dám tưởng tượng vẻ mặt của Lý Phượng Minh lúc này.


"Nhắm vào ngài sao?" Giọng nói của Lý Phượng Minh ngược lại không có gì khác thường, nhưng động tĩnh và mùi hôi của đàn rắn đi qua ca lều trại trước đó khiến nàng có chút tê dại, lúc này đầu óc vẫn còn mơ hồ.


Trong lòng Tiêu Minh Triệt hơi buông lỏng, tr tay vỗ vỗ nàng: "Không phải."


Tối nay Hằng vương chỉ cần tạo ra cái chết ngoài ý muốn của Thái t, Tiêu Minh Triệt gánh vác trách nhiệm an toàn cũng khó thoát tội.


Một mũi tên trúng hai con chim, căn bản không cần đặc biệt sắp xếp người ra tay vi hắn.


Hoài vương phủ chỉ có một n quyến là Lý Phượng Minh, lại có người tha dịp hỗn loạn tiến vào lều hành thích, không phải nhắm vào Tiêu Minh Triệt, vậy mục tiêu kia liền rất rõ ràng.


Lý Phượng Minh hít sâu một hơi để trấn tĩnh lại, xoay người s đến cây châm la, thắp sáng ngọn đèn trong góc.


Tiêu Minh Triệt đi qua kéo khăn che mặt người nọ xuống, nhưng cũng không nhận ra.


Khi Lý Phượng Minh thấy rõ diện mạo của thích khách trên mặt đất kia, không khỏi bật cười.


"Mặc dù sm đoán được một ngày nào đó sẽ có người ti giết ta, nhưng ta tuyệt đối không ng ti, người ti lại là ngươi."


Nàng nhìn đóa hoa sen gia trán thích khách, không biết nên bày ra vẻ mặt gì.


Thích khách đang cắn răng im lặng nhịn đau nghe vậy, liền híp mắt nhìn về phía nàng.


Trong nháy mắt tiếp theo, thích khách cũng ngây ngẩn cả người: "Điện hạ?!"


Sắc mặt hắn càng lúc càng trắng bệch, không biết là bi vì vết thương đau đn hay là bi vì trong lòng khiếp s.


Lý Phượng Minh chậm rãi chắp tay, mi mắt rũ xuống, cùng hắn nhìn nhau t xa: "Dương Phỉ, đã lâu không gặp."


Hắn chậm rãi nhắm mắt lại, khóe mắt mơ hồ có nước mắt chảy ra: "Không nghĩ ti..."


Lý Phượng Minh mi là người thật s không nghĩ ti: "Độ Dương Phỉ, sau khi ngươi biết 'tin ta chết', vậy mà lại chạy ti đâu quân cho Lý Vận?!"


Độ Dương Phỉ chậm rãi nghiêng người, gian nan cuộn người lại, cuối cùng che mặt khóc nc n.


"Ta đến đây đã na năm. T đầu đến cuối vẫn vô duyên không gặp được... Thật không ng ti, cái gọi là 'Con gái riêng của Dụ vương Lý Điển, Lý Phượng Minh', quả đúng là... Lý Nghênh điện hạ của chúng ta."


Tiêu Minh Triệt im lặng hồi lâu, rốt cục không nhịn được na, dùng tay đập mạnh một cái vào vết thương trên đùi Độ Dương Phỉ.


"Câm miệng! Cái gì của ngươi?!"


Tiếp theo lại lạnh lùng nói vi bên ngoài lều: "Chiến Khai Dương, đem người đi!"


Mặc kệ người này có thân phận gì, chuyện của hắn đều phải đưa về kinh rồi nói sau.


Cuộc chiến bên trong khu săn bắn Vệ thành tối nay vốn là chuyện riêng của hoàng t Tề Quốc, nếu bị bên ngoài biết có người Ngụy quốc xen vào, sẽ không có li cho Lý Phượng Minh.


***


Bi vì trước đó Tiêu Minh Triệt đã bố trí chu đáo chặt chẽ, nên cuộc phong ba trong đêm đầu tiên của lễ hội mùa xuân này cũng không gây ra sóng gió ln gì, cái gì nên diễn ra vẫn diễn ra.


Tề Đế sai người hỏa tốc truyền lệnh hồi kinh, phong tỏa Hằng vương phủ. Đồng thi lệnh cho Văn Thanh đến tham d lễ tế mùa xuân thẩm vấn tất cả nhng người có liên quan tại chỗ.


 Đại lý t chuyên điều tra giám định các vụ án nghiêm trọng, tư trc Văn Thanh tuy mi hơn hai mươi tuổi, nhưng đã có bốn năm năm kinh nghiệm thẩm án.


Đồng nghiệp đều nói hắn "miệng lưỡi độc ác tàn nhẫn", trên đi này hiếm có cái miệng nào mà hắn không cạy ra được.


Mấy ngày tiếp theo, trong lòng nhng người không liên quan có rất nhiều phỏng đoán, nhưng cũng không dám nói năng ba bãi, nghi thc lễ hội mùa xuân vẫn c hành như thường lệ.


Đến cuối lễ hội mùa xuân, Văn Thanh đã phân tích xong t đại khái đến rõ ràng mạch lạc mọi chuyện. 


Chưởng quản Ngô Chung Lộ vẫn chưa làm phản, vấn đề nằm hai gã hiệu úy dưới tay hắn.


Hiệu úy là quan vệ úy cao th hai trong Kim Ngô Vệ, tổng cộng có năm người, xưa nay tiếp xúc vi rất nhiều chuyện cơ mật.


Mấy tháng trước, Thái t bị ám sát khi đang trên đường đến tế đàn Thần Nông để tế lễ, chính là một tên hiệu úy tên Hoàng Đồng tiết lộ tuyến đường cùng bố phòng chi tiết cho Hằng vương.


Theo tin tc chính xác do Hoàng Đồng cung cấp, Hằng vương an bài mười hai thích khách trên đường phục kích Thái t, không thành.


Mà nhng chuyện xảy ra trong đêm đầu tiên của lễ hội mùa xuân, khiến cho một vị hiệu úy tên Mai Hoa khác có liên kết cc sâu vi Hằng vương cũng nổi lên mặt nước.


Đêm đó khi bầy rắn gây náo loạn khu vc lều trại, Thái t cùng nhóm n quyến hoảng s ri khỏi lều, hai đội phối hp cùng nhau dập tắt đèn.


Căn c theo s bố trí trước đó của Hằng vương, Hoàng Đồng phái ba gã tâm phúc th đến gần ám sát Thái t, Mai Hoa thì tha dịp hỗn loạn t mình dẫn người vào trong lều.


Đội người Hoàng Đồng kia không thể ra tay được, bi vì bọn họ không nghĩ ti, năm n quyến bước ra t hành cung nhỏ, lại đi theo Thái t tiến vào lều trại sau khi dạ yến kết thúc, vốn không phải là người thật na.


Đó là Tân Hồi được Lý Phượng Minh cho mượn.


Chưởng quản Ngô Chung Lộ vì muốn chng minh trong sạch của bản thân, nên cũng đặc biệt phái cháu gái Chung Tình đến.


Cùng vi ba n binh mạnh nhất mà Tiêu Minh Triệt mi chiêu mộ Nam Cảnh vào đầu năm nay.


Hằng vương không biết, nhóm n binh do Tiêu Minh Triệt chiêu mộ năm ngoái, không phải đang huấn luyện Nam Cảnh.


Bi vì đây là lần đầu tiên nước Tề tuyển chọn binh n, nên huấn luyện cũng không giống như tiền lệ trước đó. 


Vì để đảm bảo tuyệt đối không có sai sót, cũng vì để cho các nàng có thể va đánh trận đầu đã giành chiến thắng, chng minh cho triều chính mình thấy tuyển n binh là chính xác, lúc đó Tiêu Minh Triệt đã xin phép Tề Đế, âm thầm an bài các nàng đến Vệ thành.


Nơi này va có địa hình huấn luyện phong phú xung quanh khu săn bắn Vệ thành, lại có quân tinh nhuệ Vệ thành có thể dùng làm bạn tập, sc chiến đấu của các nàng bây gi đã không thể khinh thường.


Hoàng Đồng bên này thất thủ, Mai Hoa lẻn vào trong lều trại Thái t cũng không thể thành công.


"...Bọn họ định đem nhng loại bột thuốc này trộn vào trong túi nước." Văn Thanh đem một gói bột phấn đưa cho Tề đế: "Nhưng Hoài vương điện hạ đã sm sắp xếp xong, trong bụi cỏ ngoài lều của Thái t ẩn giấu một đội quân Vệ thành, dụ Mai Hoa và nhng người khác vào trong lều rồi bắt họ tại chỗ."


Tề đế nhìn lướt qua bột phấn kia, sắc mặt ta như ẩn cha sấm sét.


Văn Thanh nói tiếp: "Đã mi ng y đi theo kiểm nghiệm qua, không có độc, là một loại thuốc dạng thập toàn đại bổ*, sau khi hòa tan trong nước gần như không màu không mùi." 


*Thập toàn đại bổ là bài thuốc có công dụng bồi bổ khí huyết, còn có tác dụng tăng cường khả năng miễn dịch của cơ thể, cải thiện hệ tuần hoàn, giúp thận khỏe – sinh tinh.


Hằng vương phí sc ln như vậy, không có khả năng là vì giúp Thái t bồi bổ. Nhưng tại sao hắn lại cho rằng thuốc thập toàn đại bổ này có thể lấy mạng Thái t?


Tất cả mọi người đây không hẹn mà cùng nhìn về phía Thái t, nhưng Thái t nghe xong li này cũng mang vẻ mặt khó hiểu.


Văn Thanh nắm tay ho nhẹ: "Mạn phép hỏi Thái t điện hạ, trong thi gian gần đây, ngài liên tục dùng thuốc viên đan dược gì?"


Ba năm trước, phủ C Châu tng xảy ra một vụ án cả  gia đình chết bất đắc kỳ t rất chấn động và ly kỳ, hồ sơ kết án châu phủ trình vào kinh ghi không rõ nguyên nhân, sau đó chính là Văn Thanh phụ trách điều tra lại.


Cuối cùng điều tra ra là người nhà kia nghe theo thầy cúng, dùng loại thuốc có tên là 'trẻ mãi không già' trong thi gian dài, cuối cùng bi vì trong ba tiệc thuốc của gia đình có một món canh bồ câu bổ dưỡng, mà sáng sm hôm sau đều đồng loạt chết bất đắc kỳ t.


Ng y đi theo đng bên cạnh Tề Đế như trong mộng va tỉnh: "Phương thuốc của thầy cúng thần bí đa dạng, trước mắt mi biết có vài loại đan sa hoàn dược, nếu dùng lâu dài sẽ khiến tinh thần phấn chấn, nhưng nhịp tim đập và lưu lượng máu sẽ chảy nhanh hơn người thường, đồng thi có khả năng kèm theo rất nhiều chng bệnh cổ quái. Nếu lại uống thuốc bổ trong thi gian dài, thì trong thi gian ngắn sẽ khiến máu huyết dồn lên não, rất dễ đột t."


Sắc mặt Thái t trắng bệch.


Văn Thanh nhìn hắn một cái, không mặn không nhạt bổ sung: "Mặt khác, cho dù là Hoàng Đồng hay là Mai Hoa, còn có tất cả thủ hạ của bọn họ đều có liên quan, đều nói kế hoạch ban đầu của Hằng vương điện hạ là châm la tạo khung cảnh hỗn loạn. Tất cả bọn họ đều phủ nhận việc vt bỏ thuốc dẫn rắn đi ti trước lều của Thái t."


Tề Đế u ám đ trán, biết rõ cố hỏi: "À? Vậy thuốc dẫn rắn đến t đâu?"


Văn Thanh nghiêm túc cẩn thận: "Bệ hạ th tội. Mấy ngày nay dưới s tr giúp của quân Vệ thành cùng các n binh biên quân, đã lục soát tất cả mọi người tham gia lễ hội mùa xuân, nhưng vẫn chưa tra được chng c về thuốc dẫn rắn."


Thuốc dẫn rắn là thủ bút của ai, cũng không khó để nghĩ ra, nhưng không có chng c vật chng. Nếu c khăng khăng muốn có kết luận, vậy chỉ có thể mặc cho Tề Đế t mình kiểm chng.


Tề Đế nheo đôi mắt m mịt nhìn về phía Thái t, Thái t há miệng muốn biện hộ, nhưng li chưa thốt ra mà máu đã phun trước, ngất lịm đi trong tiếng kinh hô của mọi người.


***


Sau khi lễ hội mùa xuân kết thúc, Hằng vương hoàn toàn xong đi, cả nhà trên dưới bị giam cầm ngay tại chỗ, do Tông Chính t nhận thánh dụ, xét x theo pháp luật.


Nhưng Thái t dường như cũng không được li lộc gì nhiều, lúc tr về Tề Đế đối vi hắn không lạnh không nóng, thậm chí sau khi đến kinh thành còn bắt hắn bế cung tĩnh dưỡng.


Dưới gối Tề Đế có năm hoàng t trưởng thành, nhưng thân vương tước tr lên chỉ có ba người là Thái t, Hằng Vương và Tiêu Minh Triệt.


Hiện gi Hằng vương bị thẩm vấn, Thái t "phải dưỡng bệnh", bên ngoài nhìn vào, người thắng ln nhất trong trận phong ba lễ hội mùa xuân, không thể nghi ng chính là Tiêu Minh Triệt.


Mọi người Ung kinh thành đều đoán rằng, Hoài vương lúc này nhất định đang gió xuân đắc ý, vui mng ra mặt.


Tuy nhiên...


Bên trong Bắc viện Hoài vương phủ, Hoài vương điện hạ đang mang khuôn mặt lạnh lùng giống như mây xanh che khuất đỉnh núi, bóp lấy eo vương phi nhà mình, đặt người ta lên cột hành lang, dùng giọng hung ác đòi giải thích.


"Lý Phượng Minh, ta cảnh cáo nàng, nếu không nói rõ chuyện về tên Độ Dương Phỉ kia là như thế nào, có tin ta hay không..."


Lý Phượng Minh ngước mắt nhìn hắn, chẳng nhng không s, ngược lại có chút muốn cười: "Chàng định thế nào? Chẳng lẽ còn dám cắn ta? "


Tiêu Minh Triệt tc giận cúi đầu cắn ra một dấu răng bên cổ nàng, lấy s thật chng minh hắn dám.


Thật s cũng không còn cách nào khác.


Đêm hôm ấy, Lý Phượng Minh bỏ xuống câu nói, Độ Dương Phỉ tuyệt đối không thể chết.


Cho nên lúc ấy Chiến Khai Dương liền đút cho hắn một viên hộ tâm đan, sau khi vụng trộm mang người về, lại càng nóng nảy vội vàng triệu tập tất cả y dược trong phủ đến cấp cu.


Sau đó liền cẩn thận chăm sóc, s xảy ra na điểm sơ xuất vi người này.


Sau khi theo Thánh Giá hồi kinh, Lý Phượng Minh tng một mình nói chuyện riêng vi Độ Dương Phỉ một lần. Sau đó cũng không đi gặp hắn na, chỉ dặn dò Khương thúc Khương thẩm phái người chăm sóc tỉ mỉ.


Mấy ngày nay tâm trạng của Lý Phượng Minh rất nặng nề, không nói chuyện vi người khác, càng đng nói đến giải thích cái gì vi Tiêu Minh Triệt.


Tiêu Minh Triệt nghẹn hết ba ngày, đến hôm nay đã cạn sạch kiên nhẫn.


"Chàng muốn hỏi gì?" Lý Phượng Minh che dấu răng bên cổ, khóe môi nhếch lên một vòng cung nhỏ.


"Độ Dương Phỉ là bên nào Nguỵ Quốc phái ti? Hắn vi nàng trước đây có quan hệ gì? Đêm đó vì sao lại buột miệng nói nàng là 'Lý Nghênh điện hạ của hắn'?!"


Tiêu Minh nhìn chằm chằm nàng không chp mắt, không muốn bỏ qua bất kỳ biến hóa nhỏ nào trên vẻ mặt nàng.


Nhưng mà vẻ mặt Lý Phượng Minh không có gì thay đổi, vẫn ôn hòa cười như vậy: "Hắn là do Lý Vận... Chính là nhị đệ ta, phái ti. Lúc trước không phải chàng tìm được mười mấy thương nhân Ngụy Quốc cổ quái sao, trong đó có hắn."


Sau khi bọn họ đến Ung Kinh cũng không có cơ hội tiếp cận Hoài vương phủ, lại phát hiện người của Kim Ngô Vệ theo dõi, nên mi án binh bất động.


Đi Kim Ngô Vệ buông lỏng phòng bị, bọn họ liền lấy thân phận dân tị nạn để nương ta vào Hằng vương phủ, tr thành t sĩ không thấy ánh sáng.


Lần đầu tiên Thái t bị ám sát, bọn họ mắt thấy không thể thành công, mười người trong đó liền cắn túi thuốc độc trong miệng t sát.


Độ Dương Phỉ cùng một người khác thì chạy về nơi mà Hằng vương an trí cho bọn họ.


 Mặc dù ám sát thất bại, nhưng mười người kia thà t sát ch không để lại rắc rối gì cho Hằng vương, đây xem như là vốn để gia nhập đội vi Hằng vương.


Cho nên, dưới s an bài của Hằng vương, Độ Dương Phỉ lấy thân phận người đánh xe của "Hộ bộ thị lang Chu Thành Lương" đi theo đến khu săn bắn Vệ thành.


Bi vì thân phận chỉ là người đánh xe, nên ban ngày hắn không có cơ hội đến gần nơi tổ chc lễ, cho nên vẫn không thấy rõ diện mạo của Hoài vương phi.


Da theo kế hoạch của Hằng Vương, sau khi đốt la tạo ra hỗn loạn vào ban đêm, hai đội Hoàng Đồng và Mai Hoa đều làm theo kế hoạch, nếu cả hai đều không thành công, thì Độ Dương Phỉ chính là lần tấn công th ba.


Nhưng Độ Dương Phỉ căn bản không có ý định giúp đ giết Thái t, mục tiêu của hắn là "Vương phi đương nhiệm của Tề Quốc, Lý Phượng Minh – con gái riêng của Dụ vương Lý Điển Đại Nguỵ".


Hắn vẫn nghe nói Lý Phượng Minh không được Hoài vương sủng ái, đoán rằng đêm đó nếu xảy ra náo loạn, Tiêu Minh Triệt nhất định sẽ ra khỏi lều gấp rút viện tr cho Thái t bên kia, hoặc là ti hành cung nhỏ hộ giá.


Cho nên lúc vào lều mi sơ suất khinh thường, dẫn đến bị Tiêu Minh Triệt một kiếm bắt được.


"Về phần trước kia hắn cùng ta có quan hệ gì." Lý Phượng Minh chân thành đến cc điểm: "Ta cảm thấy, tốt nhất là chàng vẫn đng nên hỏi."


"Tại sao?" Tiêu Minh Triệt nghiến răng nghiến li.


Thấy hắn bướng bỉnh muốn truy rõ ngọn nguồn, Lý Phượng Minh rốt cục nhịn không được, cười phụt ra tiếng: "Ta s chàng nghe xong sẽ cào tường."


Tiêu Minh Triệt nhíu mày, khinh thường h lạnh: "Đng tìm c cho có lệ, ta không bao gi làm thế."


Cào tường? Hành động tc giận bất lc điên cuồng gì vậy ch? Hoài Vương điện hạ đâu phải loại người ấu trĩ như vậy.


Ánh mắt hai người giằng co một hồi lâu, Lý Phượng Minh bất đắc dĩ cười than: "Hắn tng được triều chính Ngụy Quốc mặc định tha nhận là ng c viên cho vị trí trắc lang của Thái t Lý Nghênh, là một trong số đó."


Tiêu Minh Triệt trn tròn mắt: "Trắc lang là cái quỷ gì vậy?"


Lý Phượng Minh nghiêng đầu nhìn hắn: "Thì, cũng không khác vi trắc phi bao nhiêu nhỉ?"


"ng c viên cho vị trí trắc lang? Còn là 'một trong số đó'?" Cả người Tiêu Minh Triệt t trong ra ngoài đều không ổn.


"Nàng có dám nói cho ta biết, nguyên bản tổng cộng có mấy ng c viên trắc lang? Nàng có thể chọn mấy người?"


"Ta dám nói, nhưng chàng chưa chắc dám nghe."


Lý Phượng Minh vui vẻ làm ra động tác thủ thế, ngón tay cái đang chống lên trái tim của hắn.


"Tổng cộng có sáu ng c viên. Xem ý nguyện của Thái t, thì nhiều nhất có thể chọn bốn người vào phủ."


Trong nháy mắt này, Tiêu Minh Triệt cảm thấy đầu ngón tay của nàng đang cuồn cuộn không ngng rót dấm vào lòng mình, chua đến mc nắm đấm của hắn cng lại.


"Độ Dương Phỉ kia, nàng tng ha nhất định sẽ chọn hắn?"


"Cũng chưa ha gì." Lý Phượng Minh cũng không có la gạt hắn: "Chẳng qua, năm đó ta không coi trọng cái gì khác, chỉ là thấy hắn thuận mắt. Cho nên trong lễ trưởng thành, đã tng nhận lấy một bộ trang sc hắn tặng."


"Đồ trả lại cho hắn đi. Ta sẽ mua hết trang sc trong kinh thành Ung cho nàng." Tiêu Minh Triệt nói xong, hai mắt đỏ bng, nắm tay đấm lên cột hành lang.


Lý Phượng Minh buồn cười: "Không phải chàng nói sẽ không cào tường sao?"


Tiêu Minh Triệt gạt ra mấy li ngụy biện chua loét t trong kẽ răng: "Ta đây không phải cào tường, mà là đấm!"

Bạn có muốn comment đánh giá truyện, hãy đăng nhập nhé! imglogin