Đăng nhập trực tiếp bằng tài khoản google ở ô màu đỏ khi đăng ký tài khoản, không nên tạo tài khoản và mật khẩu ảo ở web tránh lỗi.
Trữ Mị Sắc

Trữ Mị Sắc

Tác Giả: Vọng Yên

Editor: HTT

Tổng kim cương: 0

Số Chương: 16/??

Cập nhật: 3 tuần trước

Lượt đọc: 1070

Lưu truyện
Hãy Đăng Nhập Để Bình Chọn Cho Truyện!

Văn Án

Vô Song mười lăm tuổi đã theo Cung Thác, hầu hạ hắn từ khi còn là thiếu niên non nớt cho đến nay trở thành một vị công tử phong nhã.

Người ngoài đều nói nàng được thế tử bá phủ sủng ái, ngày tháng sống rất thoải mái, không cần phải dậy sớm thức khuya làm lụng vất vả.

Chỉ có Vô Song mới hiểu rõ sự cẩn thận dè dặt đó, chỉ sợ đi sai một bước. Cái gọi là sự sủng ái ấy cũng chỉ nhàn nhạt, hời hợt mà thôi, trong mắt Cung Thác, nàng từ đầu đến cuối vẫn chỉ là một nha hoàn hầu hạ.

Tuổi xuân trôi qua rất nhanh, nàng không muốn cứ thế nhẫn nhịn đến bạc đầu, liền tính toán tích góp chút tiền, rời khỏi phủ, sống một cuộc đời bình thường, tìm một người nam nhân thật thà có thể chấp nhận thân phận của nàng.

Nàng khéo léo bày tỏ ý định này với Cung Thác, hắn chỉ nhàn nhạt mỉm cười, không đáp lại.

Trong suy nghĩ của hắn, Vô Song xưa nay vẫn luôn ngoan ngoãn dịu dàng, sự cẩn thận lo lắng lúc này chẳng qua là vì trong nhà đang bàn chuyện hôn sự cho hắn, nàng sinh ra chút tâm tư bất an, quá để tâm đến hắn mà thôi. Ăn ngon mặc đẹp như vậy, hắn không tin nàng sẽ rời đi.

Trước khi đi sứ phiên bang, hắn sai người mang đến phòng nàng rất nhiều đồ, coi như để trấn an.

Nửa năm sau, Cung Thác trở về, lại phát hiện căn phòng đã trống không. Gia nhân bẩm báo, Vô Song đã bị người khác chuộc thân mang đi.

Ngày thành thân, Vô Song khoác một thân giá y đỏ rực, đứng trong đại sảnh hỷ sự trống trải, không có khách khứa, cũng không có vị hôn phu tương lai của nàng.

Trên ghế chủ tọa, nam nhân bưng một chén trà, phong thần tuấn tú vẫn như trước, nhàn nhạt nhìn nàng.

Hai chân nàng không nhịn được lùi về sau, vì tức giận mà hai mắt đỏ hoe:

“Thế tử, nô tỳ đã là người tự do.”

Cung Thác nhìn chằm chằm gương mặt kiều diễm kia, trong đầu vẫn còn nhớ rõ xúc cảm khi bóp chặt vòng eo mảnh khảnh ấy, nghe vậy liền bật cười vì tức:

“Vậy sao?”

Hắn nuôi nàng bao nhiêu năm như vậy, nuôi thành bộ dạng ngày hôm nay, đâu phải để cho người khác chiếm lợi.

Nhân vật chính: Vô Song - Cung Thác

Giới thiệu một câu: Có một ngày, hắn hối hận rồi.

Lập ý: Thời gian xuôi dòng, cuộc sống thì phải ngược dòng mà đi.

DANH SÁCH CHƯƠNG