Văn án:
Năm Tống Thư Miên 19 tuổi, cô mất đi tất cả.
Cha mất tích không rõ tung tích, căn biệt thự của gia đình cũng bị niêm phong.
Cô kéo chiếc vali cùng 2000 tệ tiền mặt ít ỏi lang thang trên đường phố.
Trong đêm tuyết mùa đông lạnh đến run rẩy, trong lúc mơ màng, cô nghe thấy có người gọi mình:
"Tống tiểu thư?"
Nhìn theo tiếng gọi, hóa ra lại là anh chàng bảo vệ thỉnh thoảng vẫn gặp trong khu biệt thự.
Đám người đòi nợ sớm tìm được chỗ ở của cô, nói nếu không có tiền thì có thể dùng thân xác để trả.
Từ Phóng vừa tan ca sáng về đến nhà, đã phế luôn của quý của gã cặn bã kia.
Anh đưa hết tiền tiết kiệm cho Tống Thư Miên, bảo cô cứ việc chạy đi.
Tống Thư Miên chạy qua ba con phố, khi quay trở lại thì Từ Phóng đã bị bắt.
Cô học cách tự chăm sóc bản thân như cách Từ Phóng từng chăm sóc cô.
Mới phát hiện ra bình hoa và hoa hướng dương anh mua cho cô đều không hề rẻ.
Anh còn an ủi cô rằng đời người có lúc thăng lúc trầm, bước qua được cái ngưỡng này là sẽ ổn thôi.
Hai năm sau, Tống Thư Miên mới nhận ra thứ người đàn ông này dành cho mình.
Dường như không chỉ là tiền bạc, mà còn là sự quan tâm, là kính trọng và yêu thương.
Sự chờ đợi của cô bắt đầu trở nên có ý nghĩa.
Tống Thư Miên học được cách độc lập, cũng học được cách nhớ nhung.
Gương mặt của Từ Phóng cứ luẩn quẩn trong tâm trí cô không sao xua đi được.
Đợi đến khi gặp lại, cô nhất định phải hỏi cho ra lẽ:
"Rõ ràng là thích em, tại sao lúc nào cũng từ chối?"
——
Từ Phóng ngồi tù 5 năm, Tống Thư Miên đợi anh suốt 5 năm.
Cô không biết mình có thể làm gì, bèn đến tiệm cắt tóc làm nhân viên gội đầu.
Tống Thư Miên có vẻ ngoài xinh đẹp, việc bị khách hàng sàm sỡ là chuyện thường tình.
Lúc đầu cô còn phản kháng quyết liệt, sau này nếu không quá đáng, cô đều nhắm mắt cho qua.
Chủ tiệm luôn khuyên cô đừng vương vấn gã nghèo khổ hung dữ đó nữa.
Đi theo đại gia nào mà chẳng được, cô lần nào cũng chỉ cười mà không nói gì.
Từ Phóng mãn hạn tù trở về.
Thấy Tống Thư Miên bận rộn như một bà cô già giúp việc, lập tức bảo cô cút đi.
Ngày hôm đó là lần đầu tiên Tống Thư Miên rơi nước mắt trong suốt 5 năm qua.
Chủ tiệm mắng gã đàn ông tồi không có lương tâm, Từ Phóng mắng ngược lại: "Chị thì hiểu cái rắm gì!"
Tống Thư Miên đi thật, cô thuê một căn phòng nhỏ gần nhà anh.
Hàng xóm nói người đàn ông của cô không cần cô nữa rồi, cô đau khổ đến mức mặt mũi cũng chẳng cần.
Đêm đêm đều có những tên du côn khác nhau tìm đến cửa, trò chuyện qua lại rôm rả.
Một đêm nọ, Từ Phóng không ngồi yên được nữa bèn đến tìm cô.
Tống Thư Miên mở hé cửa nhưng nhất quyết không cho anh vào.
Người đàn ông thô lỗ tay chân nặng nề, đẩy cả cửa lẫn người vào trong.
Căn phòng sạch sẽ, chẳng có gì cả.
Cô cởi áo khoác, để lộ chiếc váy ngủ hai dây màu trắng bên trong.
Rơm rớm nước mắt gào lên: "Chạm vào em anh cũng không dám, anh đúng là đồ hèn!"
Từ Phóng một phát đẩy ngã cô xuống giường, ôm cô suốt một đêm.
Sáng sớm, người đàn ông vùi đầu sau lưng cô, vỗ về thì thầm:
"Anh là con chuột dưới cống rãnh, em phải là cánh chim nhạn bay cao."
[Hướng dẫn đọc]
- 1V1, Sạch, HE. Chênh lệch 6 tuổi. Tiểu thư sa sút x Tháo hán thâm tình.
- Anh dốc lòng nâng đỡ, cô lấy thân báo đáp.
- Vẻ ngoài chua xót, bên trong ngọt ngào vượt mức.
- Câu chuyện về hai kẻ đáng thương sưởi ấm cho nhau. Kết thúc chắc chắn là tốt đẹp, nếu cảm thấy chưa tốt, nghĩa là vẫn chưa đến hồi kết.
- Dẫu cho anh chẳng có gì trong tay, cũng sẽ vì em mà dốc hết sức mình.
Nhân vật chính: Tống Thư Miên, Từ Phóng.
Tóm tắt một câu: Tiểu thư sa sút x Tháo hán thâm tình.
Lập ý: Tâm đã hướng về phía trước, ngại gì đường còn dài.
DANH SÁCH CHƯƠNG

CÙNG THỂ LOẠI