Hoa Đăng xuyên không vào một cuốn tiểu thuyết tu chân tràn ngập những tình tiết cấm kỵ.
Với tư cách là nữ chính, nàng trớ trêu thay lại mang trong mình thể chất lô đỉnh trời sinh, Hợp Hoan Thánh Thể ngàn năm khó gặp.
Từ chương 1 cho đến chương 3000 của nguyên tác, cuộc đời nàng chỉ là một chuỗi ngày bi kịch khi liên tục thu hút đủ loại đại lão giới tu chân. Nếu không bị giam cầm thì cũng bị bắt đi làm dược liệu luyện đan.
Ngay trong ngày nhận được toàn bộ cốt truyện bi đát ấy, Hoa Đăng lập tức quay đầu bỏ chạy.
Để giữ lại mạng sống, nàng quyết định tìm đến Thẩm Trú. Hắn là nam nhân duy nhất trong số các nam chính, nam phụ của nguyên tác chưa từng mảy may động tâm trước nàng. Người này thực lực cường đại nhưng lại máu lạnh vô tình, là kẻ một lòng hướng đạo, cuồng tu luyện đến mức đáng sợ.
Trong sách từng viết khi nữ chính quần áo xộc xệch, chật vật vì bị người ta đuổi giết, hắn chỉ lạnh nhạt mà lướt qua.
Khi nữ chính ngã nhào vào lòng hắn, hắn không chút do dự nghiêng người né tránh rồi từ trên cao nhìn xuống, lạnh lùng ném lại một câu cho kẻ đang nằm dưới đất: “Quá chậm, ngươi còn không đủ tư cách làm đối thủ của ta.”
Nữ chính: “?”
Nếu nói nam nhân vô cảm này có nhược điểm gì, thì có lẽ chỉ có một chữ — Nghèo. Nghèo đến mức khiến người ta phải giận sôi máu.
Vừa vặn thay, tiền bạc của Hoa Đăng lại nhiều đến mức khiến người ta phải đố kỵ.
Nàng dứt khoát đưa ra một đề nghị: “Mỗi tháng mười vạn linh thạch, ngươi làm đạo lữ của ta!”
Nam nhân ấy đang đứng giữa biển máu tanh nồng, tay cầm trường kiếm, khói bụi chưa tan. Hắn nhìn vào đôi mắt trong veo, ngập tràn mong đợi của nàng, trầm mặc hồi lâu rồi mới ung dung gật đầu đồng ý.
---
Có Thẩm Trú ở bên, không một ai dám lại gần Hoa Đăng nửa bước. Mặc kệ là Kiếm Tôn cao lãnh như tuyết liên trên đỉnh núi, hay Yêu Vương kiêu ngạo ngông cuồng, tất cả đều phải cúi đầu khuất phục dưới lưỡi kiếm của Thẩm Trú.
Hoa Đăng cứ ngỡ mình đã hoàn toàn thoát khỏi bàn tay của số phận, rời xa cốt truyện định sẵn. Cho đến một ngày, Hợp Hoan Thánh Thể trong người nàng bất ngờ bộc phát.
Mất đi những đối tượng giải tỏa trong cốt truyện gốc, nàng rơi vào trạng thái mờ mịt luống cuống. Trong cơn hoảng loạn, nàng lảo đảo xông đến trước mặt Thẩm Trú, đôi mắt đỏ hoe ngập tràn ủy khuất mà nức nở: “Giúp ta…”
Giữa hồ nước lạnh lẽo, y phục nàng ướt đẫm dán chặt vào thân hình mảnh mai. Nàng gắt gao ôm lấy cổ Thẩm Trú, trong cơn khát khao khó nhịn mà cầu xin hắn ban cho chút hơi ấm. Mà hắn lúc ấy chỉ rũ mắt nhìn nàng, đôi mắt đen láy thâm trầm không chút gợn sóng, lạnh nhạt đến tột cùng.
Cái nhìn ấy lại một lần nữa khiến Hoa Đăng vững tin. Thẩm Trú là bậc chính nhân quân tử như vậy, nhất định có thể dùng định lực của mình để kháng cự lại sự dụ hoặc chí mạng từ thể chất Hợp Hoan!
---
Để rồi sau vô số lần trong màn trướng quay cuồng, Hoa Đăng vừa ôm cái eo đau nhức, vừa nghiến răng nghiến lợi oán hận. Nàng sớm nên biết, cái gọi là thanh tâm quả dục, tất cả đều là màn kịch giả bộ lừa người của hắn!
Kẻ đầu sỏ gây tội lúc này từ phía sau ôm lấy nàng, dịu dàng hôn đi những giọt nước mắt còn vương trên khóe mắt rồi khẽ cười trầm thấp: “Phu nhân có thích chính nhân quân tử đối xử với nàng như vậy không?
---
Huynh đệ, ngươi thật là lợi hại, thật là chính trực... Khoan đã, sao ngươi lại ở trên giường của ta?
Dẫn sói vào nhà, hối hận thì phải làm sao bây giờ?
[Tiểu thư xinh đẹp, kiêu ngạo x Trai thẳng ngụy quân tử.]
Song khiết, HE.
Truyện ngọt sủng, không phải nữ cường, tuyến tình cảm chiếm tỉ trọng lớn.
Nam chính xuất hiện đã là thực lực đỉnh cao, song tu với nữ chính chỉ giúp tu vi của nàng tăng tiến chứ không phải ngược lại.
Ý nghĩa: Tình yêu chiến thắng tất cả.
DANH SÁCH CHƯƠNG

CÙNG THỂ LOẠI