Độ Ẩm Mùa Hè
Tác Giả: Xuân Phong Lựu Hoả
Editor: MioSama
Đổi full: 0
Số Chương: 5/??
Cập nhật: 4 tuần trước
Lượt đọc: 0
Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, Thanh mai trúc mã, Thiên chi kiêu tử, Chữa lành, Cứu rỗi.
Năm ấy người cha đi làm ăn xa của cô đã dắt về một thiếu niên lang thang, trầm mặc ít nói. Ông nói với Thư Dĩ rằng sau này anh chính là anh trai của cô.
Thiếu niên có đường nét góc cạnh sắc sảo, dáng người đẹp đẽ, cùng một đôi mắt đen sâu thẳm không thấy đáy.
Thư Dĩ ngây thơ lương thiện, lòng đầy thương cảm đối với thiếu niên kia, lúc nào cũng muốn bồi đắp tình cảm với anh.
Vào ngày sinh nhật của anh, cô đã tự tay làm một chiếc bánh kem nhỏ để tặng anh. Nhưng trong mắt anh lúc đó tràn đầy khó chịu: "Tôi không thích, đừng làm mấy trò ngu ngốc này nữa."
Trần Tố sống không quen ở nhà họ Thư nên đã bỏ trốn và tiếp tục công việc mưu sinh ở tầng lớp đáy xã hội như trước kia. Tất cả mọi người đều nói thằng nhóc này căn bản là một con sói vô ơn.
Cho đến sau này, cha mẹ Thư Dĩ đột ngột qua đời vì tai nạn, còn để lại cho cô một khoản nợ khổng lồ.
Chỉ trong một đêm, Thư Dĩ từ một thiên kim tiểu thư sa sút thành cô nhi dưới đáy xã hội. Cô bị đám lưu manh đòi nợ đuổi đến tận ngõ cụt, trơ mắt nhìn bọn chúng từng bước ép sát.
Giữa lúc đó bỗng có tiếng xe mô tô gầm rú lao đến, Trần Tố xông ra đánh cho đám lưu manh ôm đầu chạy thục mạng.
Anh lau vệt máu nơi khóe miệng, nhìn vị đại tiểu thư đang hoang mang luống cuống...
"Sau này, em đi theo tôi."
...
Tất cả mọi người đều chế giễu hoàn cảnh sa sút của gia đình Thư Dĩ, muốn xem cảnh nữ thần mất đi ân sủng của trời cao. Thế nhưng sau vài tháng nghỉ học, ngày Thư Dĩ quay lại trường cô vẫn mặc những chiếc váy sạch sẽ xinh đẹp, vẫn giữ được vẻ dịu dàng như trước.
Nơi cổng trường, thiếu niên mặc chiếc áo ba lỗ màu đen với cơ bắp săn chắc đang tựa vào chiếc mô tô chờ cô tan học.
Cô vẫy tay với anh, mĩm cười ngọt ngào gọi: "Anh trai."
Tất cả mọi người đều biết rằng, Thư Dĩ đã tìm được vị thần hộ mệnh của riêng mình.
Trong vô số ngày hè oi bức và ẩm thấp nơi căn nhà thuê tồi tàn, anh nhìn cô bằng ánh mắt nóng bỏng, hết lần này đến lần khác hỏi cô: "Em gọi tôi là gì?"
"Anh trai." Giọng cô mềm mại đến mức không tưởng.
Trần Tố nâng niu Thư Dĩ như báu vật, chẳng nỡ lòng làm tổn thương cô.
[Đại tiểu thư được gia đình nuông chiều từ nhỏ x Thiếu niên hoang dã có khả năng sinh tồn cực mạnh ở đáy xã hội.]
[Mèo Ragdoll bám người ngốc nghếch có kỹ năng sinh tồn bằng 0 x Mèo hoang có khả năng săn mồi hàng đầu.]
...
Thanh xuân của Thư Dĩ kết thúc vào năm 20 tuổi, kết thúc bởi câu nói cuối cùng anh dành cho cô.
"Hãy tiến về phía trước, đừng quay đầu lại.
