Toang Rồi! Nhiệm Vụ Sắm Vai Bị Tiết Lộ Rồi!
Tác Giả: Mộc Nam Phỉ
Editor: Nana Cuteee
Tổng kim cương: 0
Số Chương: 7/??
Cập nhật: 4 tháng trước
Lượt đọc: 1152
Editor: Nana ❤
Thể loại: Đam mỹ, nghe tiếng lòng, chủ thụ, hệ thống, đoàn sủng, thật giả thiếu gia, phản mô-típ, hào môn thế gia, 1v1, HE.
Lịch đăng: Mỗi ngày 2 chương lúc 20h.
Giới thiệu:
Thẩm Sư phải sắm vai cậu chủ thật bị vạn người ghét trong một mô-típ cũ rích.
Hệ thống: [Cậu hèn hạ, cậu phù phiếm, cậu làm đủ mọi chuyện xấu, cậu lòng lang dạ sói.]
[Cho nên cha mẹ ruột chán ghét cậu, anh cả ruột coi thường cậu, cậu chính là vật đối chứng cho sự "cao cả, vĩ đại, chính trực" của cậu chủ giả. Cuối cùng, mọi người xung quanh đều nhìn rõ bộ mặt thật của cậu, cậu sẽ có kết cục thê thảm...]
Hệ thống: [Cục cưng ơi, cậu làm được mà, phải không!]
Thẩm Sư vì phần thưởng sau khi hoàn thành nhiệm vụ, gật đầu lia lịa: “Được! Cứ giao cho tôi!”
Thế nhưng, cả hệ thống và Thẩm Sư đều không hay biết, kênh trò chuyện mã hóa của họ đã xảy ra lỗi chương trình, khiến cho người nhà họ Quan và một người qua đường xui xẻo âm thầm tham gia vào.
Hệ thống: [Cậu cho rằng cha mẹ ruột mắc nợ cậu, nên thường xuyên tìm họ đòi một món tiền cắt cổ.]
Thẩm Sư gật đầu bảo được, rồi hùng hổ đi đòi tiền.
Cậu chìa tay, giơ con số 1 về phía đối diện.
Cha mẹ Quan: "Một triệu?"
Thẩm Sư: “1... 1k (một nghìn)!”
Cha mẹ Quan: "... Sống tới giờ mới nghe một từ hiếm thế này."
Hệ thống: [Cậu cảm thấy đồ tốt trong tay anh cả đều phải thuộc về cậu, nên lúc nào cũng chìa tay ra đòi.]
Thẩm Sư ừ ừ ừ, quay người đi đòi chiếc đồng hồ mà đối phương vừa đấu giá được.
Anh cả nhà họ Quan uy nghiêm ngùn ngụt, người thường không dám hỗn xược trước mặt anh.
Thẩm Sư nhìn chằm chằm khuôn mặt nghiêm nghị của đối phương, nấn ná nửa ngày: “... Khụ.”
Anh cả Quan: “...”
Mình đáng sợ đến thế sao?
Hệ thống: [Cậu ghen tị với cậu chủ giả, lúc nào cũng muốn phá hoại tình cảm giữa cậu ta và nhân vật công chính!]
Thẩm Sư vỗ ngực bảo cứ để đó.
Cậu thỉnh thoảng lẽo đẽo bám đuôi hai người họ, không thì lại tranh thủ mọi kẽ hở để làm kỳ đà cản mũi, hệt như một con mèo lén lút, cứ khoanh tay rình rập quan sát cả hai.
Cậu chủ giả: “...”
Cậu ta vỗ một phát vào người công chính: “Chúng ta cãi nhau một trận đi.”
Công chính: “Hả?”
Hệ thống: [Cậu phải giả vờ say rượu để quyến rũ đóa hoa trên núi cao này, khiến hắn khinh thường cậu!]
Đóa hoa trên núi cao chính chủ: “...”
Thẩm Sư tu ừng ực hết một chai rượu lớn, rồi lao đầu thẳng về phía trước, đập trúng lồng ngực đóa hoa trên núi cao. Cậu dán mắt vào chiếc cúc áo trên cổ đối phương, líu ríu cái lưỡi, cố tỏ ra sỗ sàng:
“Anh... anh có thể gọi tên thân mật của em đó.”
Bùi Viêm cúi đầu, nâng cằm Thẩm Sư lên, ép tầm mắt cậu nhìn thẳng vào mình.
“Tên thân mật của em là gì?”
Kết quả là thấy Thẩm Sư chu môi về phía anh...
“Chiu... Chiu Chiu nha.”
Quan quan thư cưu, quân tử hảo cầu.
...
Chú thích:
"Quan quan thư cưu, quân tử hảo cầu" xuất phát từ bài thơ đầu tiên của Kinh Thi thuộc Tứ thư Ngũ kinh của Nho gia, nằm trong thiên Quan thư, chương thứ nhất:
Quan quan thư cưu,
Tại hà chi châu.
Yểu điệu thục nữ,
Quân tử hảo cầu.
Giải thích:
"Quan quan thư cưu, quân tử hảo cầu" nghĩa là: quân tử ngắm nhìn đôi chim hòa ca đồng điệu với nhau, người quân tử cũng ao ước tìm được bạn đời như vậy.
Tác giả chơi chữ:
Tên Thẩm Sư (沈雎), có chữ "Sư" (雎).
Tên loài chim là "Thư cưu" (雎鳩), cũng có chữ "Sư" (雎).
Biệt danh của Thẩm Sư là "Chiu Chiu" (啾啾 - jīujīu), phát âm rất giống với "Thư cưu" (雎鳩 - jūjiū).
DANH SÁCH CHƯƠNG

CÙNG THỂ LOẠI