Giới thiệu
Phùng gia có một biểu ca từ xa đến ở nhờ. Hắn chi lan ngọc thụ, khí chất hệt như núi cao sừng sững. Dù gia tộc đã sa sút, nhưng phong hoa tuyệt đại của hắn không hề suy giảm.
Trái tim thiếu nữ của Phùng Y Y mới vào tuổi cập kê đã thầm trao gửi cho hắn, nàng e lệ cúi đầu hành lễ: “Chiêu biểu ca.”
Người cha yêu con như mạng của nàng biết được tâm sự ấy, bèn lấy ơn nghĩa ép buộc, bắt Lâu Chiêu phải ở rể Phùng gia.
Sau khi thành hôn, Lâu Chiêu chỉ một lòng đèn sách, thái độ lúc nào cũng lạnh nhạt. Dù Phùng Y Y có ân cần chăm sóc thế nào đi nữa, tấm chân tình của nàng cũng như nước đổ ra sông. Lúc này, nàng mới thấm thía cái gì gọi là dưa chín ép không ngọt.
Năm sau, Lâu Chiêu lên kinh dự thi Hội. Chẳng ngờ đúng lúc đó, Phùng gia gặp đại nạn, một trận hỏa hoạn đã thiêu rụi tất cả, không một ai sống sót.
***
Hai năm sau, Phùng Y Y đã sớm mai danh ẩn tích lại bị người ta bắt được, trói gô lại rồi ném vào phủ của Trung Thư Thị Lang.
Nam nhân ngồi ở vị trí cao, mặc quan phục thêu tinh xảo, thần thái vẫn lạnh nhạt y như ngày xưa.
Phùng Y Y cúi đầu quỳ trên nền gạch men lạnh lẽo, chuyện xưa hiện về rõ mồn một. Nàng hiểu rõ hơn ai hết, Phùng gia chính là vết nhơ trong cuộc đời Lâu Chiêu.
Nàng vận một bộ y phục vải thô màu tro, che đi cả dung mạo lẫn dáng người, giọng nói trong như suối: “Đại nhân, chuyện năm xưa đều là lỗi của nhà dân phụ, chỉ cầu xin đại nhân ban cho một tờ hưu thư.”
Ánh mắt sắc bén của Lâu Chiêu quét qua, thấy tiểu nữ tử kia sợ đến rụt cả cổ lại.
Phùng Y Y hít một hơi thật sâu: “Dân phụ trên có phụ thân, dưới có con thơ, xin đại nhân rộng lòng…”
Ngón tay Lâu Chiêu khẽ gõ lên góc bàn: “Phu nhân nói sai rồi, bản quan là kẻ có thù tất báo.
Hắn đã tìm nàng suốt hai năm trời. Nàng đã nghĩ ra ngàn vạn con đường, duy chỉ có con đường tìm đến hắn là chưa từng nghĩ tới. Con thơ của ai, mà lại bắt hắn phải rộng lòng đại lượng?
DANH SÁCH CHƯƠNG

CÙNG THỂ LOẠI