Đọc kĩ truyện để tìm pass và câu hỏi gợi ý passs mở chương, spam liên tục bình luận vô nghĩa sẽ bị âm số sao đang có
SỰ CHIẾM HỮU CỦA ANH TRAI

SỰ CHIẾM HỮU CỦA ANH TRAI

Tác Giả: Thắp Đèn Tìm Heo

Editor: Nha Nha

Tổng kim cương: 0

Số Chương: 2/2

Cập nhật: 4 tuần trước

Lượt đọc: 3533

Lưu truyện
Hãy Đăng Nhập Để Bình Chọn Cho Truyện!

Anh trai tôi rất kỳ lạ, không bao giờ đụng chạm phụ nữ.


Cho đến một ngày, tôi nói:


"Đàn ông có ham muốn kiểm soát quá mạnh đều là những kẻ biến thái!"


Vừa quay người.


Tôi đã thấy mặt anh trai tái mét.


Những ngón tay gân guốc siết chặt lấy nhau.


Dường như đang cố gắng hết sức để kiềm nén.


1


Bộ đồ lót bó sát tôi mặc một lần đã biến mất.


Đang lúc tôi đi tìm thì cô bạn thân gọi điện, than phiền về sự kiểm soát của bạn trai cô ấy.


Tôi gật đầu:


"Đàn ông có ham muốn chiếm hữu quá mạnh đều là biến thái!"


Cô bạn thân bỗng nhớ ra điều gì đó:


"Chi Chi, tuy cậu và Lục Tân Viễn nhận nhau là anh em, nhưng hai người chẳng có tí quan hệ huyết thống nào."


"Ở chung với anh ta lâu như vậy, hai người chưa từng xảy ra chuyện gì sao?"


Tôi xoa trán:


"Anh ấy chẳng có chút cảm giác nào với mình cả."


"Kiểu như mình có cởi sạch, ưỡn ẹo đủ kiểu, anh ấy vẫn có thể hỏi mình có phải đang lên cơn không ấy."


Bạn thân lại hỏi: "Thế còn cậu? Cậu có cảm giác gì với Lục Tân Viễn?"


Tôi bị hỏi cứng họng.


Hồi cấp ba.


Tôi đã hạ quyết tâm đến trường của Lục Tân Viễn, định thổ lộ với anh ấy.


Nhưng lại nghe thấy bạn bè anh ấy bảo anh ấy nên tìm một cô bạn gái đi.


Có người đùa cợt nhắc đến tên tôi.


Không khí lập tức trở nên lạnh ngắt.


Giọng của Lục Tân Viễn rất nghiêm túc, rất dứt khoát.


Anh ấy nói:


"Ai cũng được."


"Chỉ Nhiếp Chi Chi, là không được."


Vừa nghĩ đến câu nói đó, tôi suýt bị nhồi máu cơ tim.


Thế là tôi bắt đầu đổi chiều sang cô bạn thân:


"Lâm Tịch, cậu về nhà đi có được không, về nhà ngay!"


"Cậu hợp làm một paparazzi lắm đấy!"


"Ppaparazzi, đợi ở chỗ cũ nhé, tớ lái xe qua liền."


Cúp điện thoại.


Quay đầu lại, tôi phát hiện Lục Tân Viễn đứng ngay sau lưng, mặt mày tái nhợt.


"Anh, anh sao vậy?"


2


Lục Tân Viễn như vừa tỉnh mộng, chỉnh lại chiếc kính gọng vàng: "Không sao."


Tôi lấy lòng, dán sát vào anh ấy.


"Anh, anh cho em mượn chiếc xe trông như con gián lớn của anh lái hai hôm được không?"


"Gần đây ở Thượng Hải có rất nhiều người nước ngoài đến."


"Em và bạn thân đã hẹn nhau tranh chỗ đậu xe với họ! Cho họ mở mang tầm mắt!"


Chiếc xe được gọi là "con gián lớn" thực chất là một chiếc xe thể thao trị giá nửa tỷ nhân dân tệ.


"Em lấy gì đổi?"


"Hả?"


Lục Tân Viễn bỗng cười:


"Món đồ kia, xem như đã đổi rồi."


"Vào đây, anh đưa chìa khóa cho em."


Món đồ kia?


Món gì cơ?


Tôi gãi đầu đi theo sau anh ấy.


Vô tình phát hiện cửa tủ quần áo trong phòng ngủ của anh ấy chưa đóng chặt.


Đang định giúp anh ấy đóng lại.


Bỗng nhiên bị kéo mạnh vào một lồng ngực ấm áp.


Mùi hormone nam tính đậm đặc xộc vào khoang mũi.


"Không phải đã hẹn với bạn thân rồi sao? Còn không đi?"


Trong tay tôi bị nhét chìa khóa xe.


Tôi lập tức lấy lại vẻ mặt cười đùa hằng ngày.


"Đi đi đi, em đi ngay đây."


"Cảm ơn anh!"


Sau khi tôi rời đi.


Lục Tân Viễn, người khiến giới tài chính kinh sợ, đứng sững trước tủ quần áo.


Lục Tân Viễn biết.


Thứ trong tủ rất mỏng, rất mềm.


Trên đó còn lưu lại hương thơm thoang thoảng khiến anh phát điên.


Chỉ cần nghĩ đến, Lục Tân Viễn đã bắt đầu không thể kiềm chế được mà thở dốc.


Tự hành hạ mình.


Anh ấy ấn mạnh cẳng tay vào một góc tủ quần áo.


Dùng sức đè, miết lên vết sẹo đã đóng vảy.


Máu đỏ rỉ ra từ chiếc áo sơ mi trắng.


Đau!


Ngứa ran!


Nó chạm đến nơi bí mật nhất trong trái tim anh.


Khi run rẩy rời tay ra.


Anh ấy vô lực tựa vào bàn làm việc.


Ngước nhìn trần nhà, cười khổ.


Thật đê tiện, Lục Tân Viễn à.



DANH SÁCH CHƯƠNG

SỐ CHƯƠNG
NGÀY CẬP NHẬT
4 tuần trước
4 tuần trước