SONG QUY YẾN
Tác Giả: Trường An Đào Đào
Editor: Mac Vu Than
Tổng kim cương: 0
Số Chương: 4/4
Cập nhật: 6 tháng trước
Lượt đọc: 3109
Tên truyện: Song Quy Yến
Tác giả: Trường An Đào Đào
Thể loại: cổ đại, trùng sinh, báo thù, HE
—-----------------------------------------------------------------
Ngày trưởng công chúa đến Ninh Châu tìm ân nhân cứu mạng, tỷ tỷ nhờ ta đi tìm một người thầy thuốc.
Đến lúc ta trở về, tỷ ấy đã được trưởng công chúa nhận làm con gái nuôi, sắp đến kinh Phó Hoa, được phong làm quận chúa.
Tỷ ấy nói:
"Năm đó, lúc muội bị thương ở vùng nông thôn hẻo lánh này, ta đã vượt gió tuyết cõng muội ra, lần này coi như báo đáp ta đi."
Ta đồng ý với tỷ ấy.
Người đời đều tưởng nơi mà tỷ ấy đi lần này là một đường vinh quang thẳng tắp, nhưng lại không hay người mà trưởng công chúa cần chỉ là một quân cờ gả qua ngoại quốc thay cho con gái bà ta.
Lúc tỷ ấy sợ hãi, ta lại khăng khăng nói:
"Ta sẽ giúp tỷ bay cao."
1.
Phu nhân Tri phủ - người đã công khai hạ nhục ta trong bữa tiệc Bách Hoa, lại tới cửa bàn chuyện hôn sự lần nữa.
Lúc trước bà ta nói xuất thân của ta quá thấp kém, e rằng sẽ bôi nhọ con trai bà ta, vậy mà giờ lại lôi kéo tay ta, liên tục khen ta yểu điệu như đoá Phù Dung trên núi xa.
Chỉ vì tỷ tỷ ta là ân nhân cứu mạng của trưởng công chúa, đã được trưởng công chúa nhận làm con gái nuôi, còn cả bệ hạ cũng sắc phong thành quận chúa Lăng Dương.
Thuyền đã chờ sẵn ở bến đò, chẳng bao lâu nữa, tỷ ấy sẽ đến kinh Phó Hoa, trở thành con gái yêu của trưởng công chúa.
Mọi người đều nói ta được hưởng phúc của tỷ tỷ, từ giờ nước lên thì thuyền cũng lên, giá trị của bản thân nhờ đó mà tăng gấp bội, đến cả phu nhân Tri phủ trước đây luôn nhìn thiên hạ bằng nửa con mắt cũng mở miệng đồng ý để ta cưới con bà ta.
Nhưng đó thật sự là vinh quang thuộc về tỷ tỷ sao?
Nửa đêm, tỷ ấy kéo tay ta, thống khổ cầu xin:
"Từ nhỏ đến lớn, cái gì ta cũng nhường cho muội, chưa từng tranh giành, vậy lần này muội nhường ta chút đi."
Trong mắt tỷ ấy tràn ngập vẻ kiên định, tỷ ấy tuyệt đối không thể bỏ lỡ cơ hội này.
"Tỷ tỷ, nếu tỷ chọn con đường này thì sẽ không thể quay đầu nữa đâu."
Nhưng tiếc là tỷ ấy không hiểu được ẩn ý của ta.
Tỷ ấy cầm tay ta, nức nở:
"Sở Vân Trĩ, muội còn nhớ năm 10 tuổi, lúc muội bị thương trên ngọn núi đầy gió tuyết, ta đã cõng muội đi từng bước chứ?”
Tất nhiên ta nhớ rất rõ. Tỷ ấy đang nhắc nhở ta, là ta còn nợ tỷ ấy.
"Nhớ kỹ, lần này ta đã trả ơn tỷ rồi đấy."
Nói xong câu này, bóng dáng ta lập tức khuất sâu trong màn đêm mịt mờ.
Ngày trưởng công chúa đến Ninh Châu, Sở Tự bảo tim tỷ ấy đột nhiên đập nhanh, rất đau, nhờ ta ra ngoài tìm thầy thuốc tới.
Nhưng lúc ta quay về, khắp nhà đã vang vọng tiếng chúc mừng…
Vì tỷ tỷ Sở Tự của ta đã trộm tín vật ra, một bước thành ân nhân cứu mạng của trưởng công chúa.
Chiếc trâm ngọc trúc kia, mấy tháng trước ta đã cho tỷ ấy xem.
Ngay lúc đó, tỷ ấy đã dấy lên mưu tính.
Tỷ ấy bắt lấy tay ta, trước ánh mắt cầu khẩn của tỷ ấy, ta không hề vạch trần gì.
Hôm đó, người tình cờ gặp trưởng công chúa trong núi là ta, lúc đó bà ta đã sốt cao không giảm, mê man mơ màng.
Nhưng mấy nha hoàn bên cạnh lại luống cuống chẳng biết nên làm sao, vừa đúng lúc ta vào núi hái thuốc, có thể dùng tới.
Là ta đã cứu được bà ta.
Ngày đó mặt ta sưng đỏ khó chịu vì thử thuốc sai cách, phải đeo mạng che mặt, vậy nên bọn họ không thấy được dung mạo ta.
Khi biết được ta bị người khác chế nhạo vì xuất thân quá thấp, bà ta đã tiện tay rút cây trâm ngọc trúc trên đầu ra tặng ta, lúc đó, bà ta cười bảo phúc khí của ta còn ở phía trước.
Mấy ngày sau đó, Sở Tự lên thuyền, sẽ xuất phát ở Minh Thần.
Trưởng công chúa là tỷ tỷ của bệ hạ đương kim, năm đó đã nâng đỡ bệ hạ leo lên ngai vàng, có công giúp vua, nên rất được kính trọng.
Tất cả những người ở Ninh Châu đều nói lần này Sở Tự đi như Phượng Hoàng gặp gió, ắt sẽ bay cao vạn dặm.
Ta chỉ bình tĩnh nhìn ánh mắt ngưỡng mộ của đám người đó.
Lúc chuẩn bị lên đường, ta nói bên tai tỷ ấy:
"Bảy năm trước, trưởng công chúa từng ghé qua núi Ninh Châu để cầu nguyện ở chùa, bây giờ quay lại làm lễ tạ thần, tỷ cẩn thận đừng nói nhầm đấy."
…
Tỷ ấy nhìn ta bằng ánh mắt cảm kích, sau đó kiềm chế sự vui sướng trong lòng, leo lại lên thuyền.
Người hầu phía sau tỷ ấy nối thành hàng dài như mây, vừa phô trương lại vừa xa hoa.
Mọi người tụm đầy bên bờ, toàn bộ quan quyến ở Ninh Châu đều ở đó, dõi mắt nhìn tỷ ấy rời đi.
Phụ thân ta chỉ là một quan nhỏ lục phẩm, nhưng từ ngày đó, khắp Ninh Châu
đều biết nhà họ Sở có con gái Sở Tự được phong làm quận chúa.
Thật ra, bảy năm trước trưởng công chúa cầu nguyện ở Thanh Sơn tự là vì con gái ruột của bà ta, mà bây giờ lại đến làm lễ tạ thần cũng vì con gái bà ta.
Lúc trưởng công chúa gả thấp cho An Bình Hầu, chuyện tình mặn nồng truyền khắp bốn phương, dưới gối họ có một đứa con gái, mà đứa con gái đó lại là nữ nhân kiêu ngạo, tàn nhẫn ác độc có tiếng.
Sở Tự không biết, tỷ ấy vào phủ trưởng công chúa sẽ phải làm tỷ muội với vị quận chúa Phụng Hoa tiếng xấu đồn xa khắp kinh đô.
DANH SÁCH CHƯƠNG

CÙNG THỂ LOẠI