Đọc kĩ truyện để tìm pass và câu hỏi gợi ý passs mở chương, spam liên tục bình luận vô nghĩa sẽ bị âm số sao đang có
Sau Khi Bị Quyền Thần Bắt Về Độc Chiếm Làm Thiếp

Sau Khi Bị Quyền Thần Bắt Về Độc Chiếm Làm Thiếp

Tác Giả: Thảo Đăng Đại Nhân

Editor: NiCoVoTam

Tổng kim cương: 0

Số Chương: 72/??

Cập nhật: 4 giờ trước

Lượt đọc: 2978

Lưu truyện
Hãy Đăng Nhập Để Bình Chọn Cho Truyện!

🥀 VĂN ÁN 🎉

Lâm Dung vốn là đóa hoa dại lạc bước vào chốn lầu hồng máy mắt. Từ thuở tóc còn để chỏm, nàng đã bị bán vào Bùi phủ, sớm hôm lam lũ với phận nha hoàn quét tước nơi ngoại viện.

Trong phủ đại gia tộc ấy, lòng người như con nước chảy xuôi, ai nấy đều cố bám lấy cành cao để mong ngày đổi đời. Kẻ thì khéo léo lấy lòng làm thư đồng bên cạnh thiếu gia, người thì dốc sức cầu một vị trí bồi phòng cho tiểu thư, hay tham vọng hơn là mong được các bậc nam nhân trong phủ để mắt, khai mặt gả làm di nương để hưởng vinh hoa.

Nhưng Lâm Dung thì khác. Nàng như cánh chim nhỏ chỉ khao khát bầu trời tự do phía sau bức tường thành cao ngất. Tâm ý nàng thanh cao, chẳng màng gấm vóc, chỉ lẳng lặng chắt chiu từng đồng tiền lẻ, gom góp cho đủ bạc chuộc thân. Nàng mơ về một mái nhà tranh, làm một người vợ hiền chính chuyên, sống một cuộc đời bình dị mà tự tại nơi phố thị xa xôi.

Thế nhưng, con tạo khéo trêu ngươi. Một đêm định mệnh, Đại gia Bùi phủ - Bùi Toản - trong một buổi quan yến đã bị kẻ tiểu nhân hãm hại, lầm uống phải chén rượu nồng mang dược độc hợp hoan. Thứ độc ấy như ngọn lửa thiêu đốt tâm can, cần gấp một "liều thuốc" để giải vây.

Lâm Dung, khi ấy chỉ là nàng thiếu nữ dâng trà nhỏ bé, vô tình lạc bước vào phòng giữa lúc tăm tối nhất. Và thế là, như một định mệnh nghiệt ngã, nàng trở thành "phương thuốc" duy nhất hóa giải cơn mê. Trong sự ngây thơ đến tội nghiệp, Lâm Dung bị đôi tay rắn rỏi của Bùi Toản kéo tuột vào sau tấm rèm lụa đỏ thắm, cuốn nàng vào một giấc mộng vừa nồng nàn, vừa đau đớn.

Giang Châu Bùi Toản, danh tiếng lẫy lừng, phong thái tựa ngọc, vừa cương trực vừa kiêu hãnh. Chưa đầy ba mươi, chàng đã đứng đầu hàng cực phẩm nhân thần, uy quyền tột đỉnh. Vốn tính cách thanh lãnh, xưa nay Bùi Toản chẳng màng nữ sắc, hậu viện lạnh lẽo không bóng dáng thiếp hầu.

Đêm ấy, dưới sức ép của tình độc, chàng buộc phải chấp nhận sự sắp xếp của thuộc hạ mà thu nhận nàng nha hoàn nhỏ bé. Thấy nàng nhu mì, ngoan ngoãn, không chút nũng nịu khó ưa, chàng đã thuận ý kề cận. Với Bùi Toản, nàng chỉ là một liều thuốc giải tạm thời, nhưng vì lòng trắc ẩn và tôn nghiêm của bậc đại trượng phu, chàng định bụng sáng mai sẽ ban cho nàng một danh phận di nương để bù đắp.

Nhưng khi ánh bình minh vừa ló dạng, tiểu nha hoàn ấy đã biến mất không dấu vết, như một hạt sương tan giữa nắng mai. Cả phủ tìm kiếm khắp nơi nhưng bóng chim tăm cá.

Đôi mắt phượng của Bùi Toản bỗng chốc trở nên thâm trầm, lạnh lẽo như băng tuyết. Chàng khẽ nhếch môi, lòng đầy nộ khí lẫn hiếu kỳ: “Từ chối ân sủng của ta sao? Hóa ra cũng là một kẻ tâm cao khí ngạo.”

Lâm Dung không muốn bị giam cầm trong chiếc lồng son dù là bằng vàng ròng. Đêm hôm ấy, nhờ bóng tối che chở, nàng may mắn thoát được vì Bùi Toản chỉ mệnh cho nàng quay lưng lại, chẳng mảy may nhìn rõ dung nhan hay có những cử chỉ quá đỗi thân mật để nhận diện.

Nàng cứ thế quay lại với cuộc sống âm thầm, tiếp tục quét tước, tiếp tục chắt chiu. Nàng ngỡ rằng bí mật ấy sẽ vĩnh viễn vùi lấp dưới lớp bụi thời gian, để nàng sớm ngày được tự do. Nhưng nàng không biết rằng, sau đêm xuân ấy, hình bóng một người con gái che mặt, khóc nức nở trong chiêm bao cứ ám ảnh lấy tâm trí Bùi Toản mỗi đêm.

Ngọn lửa trong lòng chàng không những không tắt mà ngày càng cháy rực hơn. Chàng hạ quyết tâm, dù có phải đào sâu ba thước đất, cũng phải bắt bằng được nàng nô tỳ gan trời ấy về bên mình!

Ngày lành cuối cùng cũng đến, Lâm Dung cầm tờ văn tự bán thân trên tay, nước mắt lưng tròng vì hạnh phúc. Nàng đeo chiếc tay nải nhỏ, bước chân sáo ra khỏi cổng phủ, mơ về một chân trời mới.

Thế nhưng, chưa kịp bước quá ba bước, một chiếc xe ngựa sang trọng với lọng che vàng rực đã lừng lững chắn ngang đường. Màn xe vén lên, lộ ra khuôn mặt tuấn tú nhưng âm trầm, lạnh lẽo của Bùi Toản.

Chàng chậm rãi bước xuống, tiến lại gần rồi dùng ngón tay bóp chặt lấy cằm nàng, lực đạo mỗi lúc một nặng thêm như muốn khắc ghi hơi ấm này vào máu thịt. Giọng chàng trầm thấp, mang theo sự chiếm hữu đến nghẹt thở:

“Đã chuộc thân rồi sao? Vậy thì… ta phong cho nàng làm thiếp, có được không?”

Trong khoảnh khắc ấy, đôi mắt đẹp của Lâm Dung ngập tràn lệ nóng. Sự tự do mà nàng khao khát bấy lâu, bỗng chốc tan vỡ dưới cái bóng cao lớn của người đàn ông điên cuồng và đầy quyền lực này.

DANH SÁCH CHƯƠNG

SỐ CHƯƠNG
NGÀY CẬP NHẬT
1 tuần trước
1 tuần trước
1 tuần trước
1 tuần trước
1 tuần trước
1 tuần trước
1 tuần trước
1 tuần trước
1 tuần trước