[Đại tiểu thư rạng rỡ x Nam sinh đại học thanh thuần]
Trên một nền tảng mạng xã hội, dưới bài đăng có chủ đề "Hãy kể về một khoản chi tiêu cao gần đây mà bạn cảm thấy rất xứng đáng", có một câu trả lời đã trở nên nổi tiếng.
Một thành viên trong đội quân momo đáp: Nuôi một nam sinh đại học, đẹp trai, giỏi chuyện ấy lại còn chu đáo. Thực ra cũng chẳng tính là chi tiêu cao gì, nhưng đúng là rất đáng đồng tiền bát gạo.
Văn Khê là viên minh châu rực rỡ nhất trong giới thượng lưu, suốt ngày cùng đám bạn bè ăn chơi nhảy múa khắp thế giới. Ngặt nỗi nhà họ Văn chỉ có duy nhất một đứa con là cô, cha mẹ già mới có con mọn nên cưng chiều cô như ngọc trong lòng bàn tay.
Vì một lần mà cô gọi là lòng tốt bộc phát khi thấy trai đẹp, cô đã cứu một nam sinh đại học.
Cậu ta chẳng cần gì cả, chỉ muốn Văn Khê mỗi tháng chuyển một khoản tiền cho một viện mồ côi.
Vài chục nghìn tệ mà thôi, đối với Văn Khê chẳng bõ bèn gì.
Văn Khê rất thích cậu ta, không chỉ vì khuôn mặt đúng gu cô mà ngay cả khi ở bên nhau, cậu ta cũng luôn đặt cô lên hàng đầu, chăm sóc tỉ mỉ từng chút một.
Văn Khê nghĩ, nam sinh đại học thanh thuần, quả nhiên là rất ngon.
Khi viện phúc lợi nơi Cố Tế Viễn lớn lên khó lòng duy trì sinh kế, cậu đã gặp được một người sẵn lòng chi tiền. Đó là một người phụ nữ rạng rỡ và chói mắt, cô ra tay hào phóng, ngay lần đầu gặp mặt đã cho cậu mười nghìn tệ tiền boa.
Yêu cầu của đối phương rất đơn giản, cậu chỉ cần gọi là có mặt, đủ ngoan ngoãn là được.
Cậu được dẫn dắt bước vào thế giới mộng ảo xa hoa của cô.
Từng bước một đi đến bên cạnh cô, chứng minh rằng cô đã không chọn nhầm người.
Người trong giới sau lưng đều cười nhạo Văn Khê tránh được kẻ đào mỏ, kết cục lại cưới một kẻ nghèo rớt mồng tơi chỉ có mỗi cái mặt.
Sau đó, tin tức người thừa kế thất lạc của nhà họ Cố cao điệu trở về đã gây chấn động cả Bắc Thành. Tại yến tiệc, anh khoác tay người vợ xinh đẹp cao quý của mình, đám đông sững sờ: Đây, đây chẳng phải là Văn Khê sao?
Kịch nhỏ:
Một ngày nọ, một người đàn ông trung niên tuấn tú và uy nghiêm tìm đến Cố Tế Viễn.
Cố Tế Viễn hoảng hốt, nếu đối phương ném ra một tấm séc bắt cậu rời xa Văn Khê, cậu phải làm sao đây?
Người đàn ông lấy ra một tờ giấy: "Ta có thể cho phép cậu kết hôn với Khê Khê, nhưng cả đời này của cậu ở Văn thị ngoài tiền lương ra thì không có gì khác, ngay cả con cái cũng phải mang họ Văn. Đây là thỏa thuận tiền hôn nhân, đồng ý thì ký đi."
Cố Tế Viễn không cần suy nghĩ lấy một giây, cậu cầm bút trịnh trọng ký tên mình lên giấy.
DANH SÁCH CHƯƠNG

CÙNG THỂ LOẠI