Đăng nhập trực tiếp bằng tài khoản google ở ô màu đỏ khi đăng ký tài khoản, không nên tạo tài khoản và mật khẩu ảo ở web tránh lỗi.
Nuôi Dưỡng Vai Ác Điên Cuồng

Nuôi Dưỡng Vai Ác Điên Cuồng

Tác Giả: Vân Cửu

Editor: Ly Khanh

Tổng kim cương: 0

Số Chương: 11/??

Cập nhật: 1 ngày trước

Lượt đọc: 70

Lưu truyện
Hãy Đăng Nhập Để Bình Chọn Cho Truyện!

[Mặt trời nhỏ đáng yêu x Phản diện bệnh kiều, cố chấp]

Ngày nọ, trên đường theo mẫu thân trở về kinh thành, khi đi ngang qua phố thị sầm uất, Cơ Thời Ngữ chợt nghe thấy tiếng khóc nức nở đang cố kìm nén phát ra từ bên ngoài xe ngựa.

Một thiếu niên gầy gò, tiều tụy đang cuộn tròn ở góc tường, lặng lẽ chịu đựng những trận đấm đá tàn nhẫn của đám ăn mày.

Hắn đơn độc đáng thương, đôi mắt không chút tức giận, trống rỗng tựa như một con rối gỗ vô hồn.

Cơ Thời Ngữ chỉ cần nhìn một cái đã nhận ra ngay đó chính là Giang Diệu.

Thân là ngũ tiểu thư nhận được muôn vàn sủng ái của Cơ phủ, từ nhỏ nàng đã sống trong tình yêu thương của phụ mẫu và tỷ tỷ. Vốn là người vô ưu vô lo, chẳng thiếu thứ gì, thế nhưng trong lòng nàng lại mang một tâm bệnh.

Kiếp trước nàng chết trong u uất. Trước khi chết mới biết được Giang Diệu vốn là một kẻ bị ruồng bỏ ở nơi hoang dã, cuối cùng chết thảm giữa trời tuyết lạnh.

Mà Cơ phủ và cả nàng đều chính là những kẻ đã đẩy hắn vào con đường cùng ấy.

Kiếp này tận mắt chứng kiến Giang Diệu đang vùng vẫy trong khổ cực, tâm bệnh của Cơ Thời Ngữ càng thêm nhức nhối, nàng nhất định phải cứu hắn.

Cơ Thời Ngữ mang Giang Diệu về phủ. Đời này, nàng chỉ hy vọng hắn có thể sống một đời bình an, tốt đẹp.

Năm Giang Diệu mười chín tuổi, hắn đã trở thành thiếu niên tài hoa rực rỡ nhất kinh thành, ai nấy đều truyền tai nhau rằng người đáng để gả nhất chính là Sở tiểu vương gia.

Cơ Thời Ngữ thấy vậy thì vô cùng vui mừng, với tâm thế của một "người mẹ", nàng bắt đầu lo lắng cho hôn sự của hắn, bèn hỏi: "Huynh có vừa ý với tiểu thư Tằng gia không?"

Gương mặt Giang Diệu lập tức trầm xuống, hắn bóp nát chén sứ trong tay, mặc kệ máu tươi chảy ròng ròng xuống lòng bàn tay cũng chẳng hề bận tâm.

Hắn kéo mạnh nàng vào lòng, cắn nhẹ lên vành tai trắng ngần của nàng, thốt ra những lời tình tứ độc địa như rắn rết:

"Ta cần nàng ta làm gì?"

"Ta đã có nàng rồi mà."

Cơ Thời Ngữ chưa từng nghĩ tới, từ bao giờ mà chấp niệm của Giang Diệu đối với nàng đã lớn mạnh như cây cổ thụ chọc trời.

Để rồi khi nàng tỉnh lại, nhận ra mình đang ở trong địa cung tối tăm, tay chân đều bị xiềng xích trói chặt không thể cử động, nàng mới thực sự cảm thấy hoảng loạn.

...

Từ nhỏ Giang Diệu đã biết mình là một đứa trẻ mồ côi, không có nhà để về, chỉ có thể lang thang khắp nơi, sống bằng nghề ăn xin.

Hắn đã quá quen với những ngày bữa đói bữa no, lại còn thường xuyên bị đánh đập dã man. Cho đến một ngày, hắn ngẩng đầu lên...

Xuyên qua mớ tóc rối bù, Giang Diệu nhìn thấy một đôi mắt mèo trong veo và sạch sẽ.

Khi ấy Cơ Thời Ngữ mới mười tuổi, trên mặt nàng không hề có chút ghét bỏ nào. Vị tiểu thư xinh đẹp được nuông chiều từ nhỏ ấy đã nắm lấy bàn tay đầy bùn đất của hắn, kiên quyết nói: "Đi theo ta."

Nàng nhỏ bé và yếu ớt như thế, nhưng lại có một tia sáng đậu trên mái tóc đen nhánh của nàng.

Cuối cùng Giang Diệu cũng tìm thấy vầng trăng sáng của riêng mình.

Lưu ý:

- Nam nữ chính là thanh mai trúc mã, cùng nhau trưởng thành và cứu rỗi lẫn nhau.

- Nam chính chỉ yêu mình nữ chính, giỏi ngụy trang, vừa điên vừa biến thái, chỉ bị nữ chính thuần hóa và chỉ dịu dàng với mình nàng.

DANH SÁCH CHƯƠNG

SỐ CHƯƠNG
NGÀY CẬP NHẬT