★ Mở đầu mất trí nhớ | Có thai trước yêu sau | Giằng co kịch liệt | Từ kẻ thù hóa người yêu
● Mẹ bỉm"Thiên nga đen" nổi loạn × Cặn bã âm u giả vờ cấm dục
Tên khác: “Sau Khi Mất Trí Nhớ, Tôi Mang Thai Con Của Kẻ Thù Không Đội Trời Chung…”
Thể loại: Hào môn thế gia, Oan gia ngõ hẹp, Hôn nhân và tình yêu, Điềm văn
Nhân vật chính: Bối Thiến, Tống Ngôn Trinh.
Văn án:
Bối Thiến là cô chiêu độc nhất của của gia tộc quyền thế họ Bối, từ nhỏ đã nổi tiếng kiêu căng khó bảo, bản tính ngang ngạnh, hư hỏng lại bất trị.
Kẻ thù không đội trời chung trong đời này của cô chính là vị thái tử gia của giới thượng lưu Thượng Hải sống ở đối diện nhà cô, Tống Ngôn Trinh.
Thế hệ cha chú của nhà họ Tống và họ Bối vốn đã có hiềm khích, nước sông không phạm nước giếng.
Bối Thiến luôn biết rõ Tống Ngôn Trinh ghét mình, từ tiểu học đến đại học, đâu đâu anh cũng đối đầu với cô, mặt nào cũng đè đầu cưỡi cổ cô.
Bối Thiến cũng ghét cay ghét đắng cái vẻ lạnh lùng cao quý của anh. Trông thì quang minh lỗi lạc, tuấn tú vô song, thực chất lại là kẻ khắc nghiệt bạc tình, vừa thanh cao vừa lập dị, kiêu ngạo đã ngấm vào tận xương tủy.
Nhưng giới thượng lưu nói lớn không lớn, hai người vẫn thường xuyên chạm mặt trong các buổi tụ tập của bạn chung. Lần nào cũng là oan gia ngõ hẹp, như nước với lửa.
1.
Nào ngờ một vụ tai nạn xe bất ngờ ập đến, khiến Bối Thiến mất đi ký ức của 5 năm.
Vừa tỉnh dậy, cô nhìn Tống Ngôn Trinh đang ngồi bên giường bệnh, giọng người đàn ông khàn đặc: "Bối Bối, anh sẽ chịu trách nhiệm."
Bối Thiến bật dậy ngay lập tức, chỉ vào mặt anh mà mắng: "Tôi biết ngay là tên khốn nhà anh tông tôi mà…"
"Anh đang nói đến đứa bé trong bụng em."
Người đàn ông giữ chặt tay cô: "Con của chúng ta."
Bối Thiến: ?
Giọng anh lạnh lùng mà bình tĩnh: "Chúng ta sẽ không ly hôn nữa."
Bối Thiến: …?
2.
Bối Thiến cảm thấy chắc chắn mình đã phát điên trong 5 năm qua mới đi kết hôn và có con với Tống Ngôn Trinh.
Để làm rõ ngọn ngành, Bối Thiến ép buộc anh phải phối hợp "tái hiện hiện trường" để kích thích não bộ khôi phục trí nhớ.
"Bình thường em thích nhất là thư phòng của anh." Anh nói.
Bối Thiến khinh miệt kiêu căng, ngồi lên chiếc bàn gỗ lạnh lẽo của anh rồi nhìn xung quanh: “Tôi làm việc và học tập ở đây à?”
Người đàn ông khẽ nhướng mày nhìn cô với vẻ kỳ lạ, im lặng một lúc rồi phủ nhận: “Không phải.”
"Là ở chỗ này, với tư thế này, em đã mang thai Tiểu Bối Bối."
Bối Thiến: "..."
3.
Sau khi đứa trẻ chào đời, Tống Ngôn Trinh chăm sóc hai mẹ con cô vô cùng tỉ mỉ và kiên nhẫn, ngày qua ngày chu toàn mọi mặt, chẳng ai bới ra được lỗi sai nào.
Bối Thiến nghĩ, có lẽ trong 5 năm qua họ thực sự đã từ hận hóa yêu, trong cuộc sống êm đềm, tình cảm vợ chồng ngày càng sâu sắc.
Cho đến khi Bối Thiến vô tình tìm thấy một bức ảnh trong tủ sách của anh, là ảnh chụp chung giữa cô và một chàng trai khác.
Trong ảnh nụ cười cô rạng rỡ, còn khuôn mặt chàng trai kia… đã bị vô số vết dao rạch đến mức không thể nhận ra, chất lỏng màu đỏ sẫm khô khốc trông như máu chảy ra từ khuôn mặt nát bấy của anh ta.
Khoảnh khắc nhớ lại tất cả, Bối Thiến sởn gai ốc, lập tức quyết định ôm con bỏ chồng.
Nhưng dù thế nào cô cũng không thể thoát khỏi tầm kiểm soát của Tống Ngôn Trinh. Lại một lần nữa bỏ trốn và bị anh bắt lại một cách chính xác, cuối cùng Bối Thiến không chịu nổi nữa, bùng nổ trong tuyệt vọng:
"Anh lừa tôi! Chồng của tôi vốn dĩ không phải là anh!"
Tên điên này vẫn ăn mặc chỉnh tề, mỉm cười tao nhã, nhưng ánh mắt nhìn cô lại âm u, nhớp nháp đầy dã tính: "Em nhớ ra rồi sao, Bối Bối."
"Em và con đều là do anh cướp về."
Là chiến lợi phẩm mà anh yêu thích nhất.
■■Hướng dẫn gỡ mìn■■
1. Phần văn án có sử dụng bút pháp đánh lừa dưới góc nhìn đơn của nữ chính, sự thật còn có uẩn khúc, sẽ giải thích trong chính văn.
2. Đứa bé là con ruột của nam chính.
3. Truyện 1vs1, song khiết.
Tóm tắt trong một câu: Sau khi mất trí nhớ, tôi mang thai con của kẻ thù không đội trời chung…
Chủ đề: Tình yêu phải cân tài cân sức thì mới đậm vị.
DANH SÁCH CHƯƠNG

CÙNG THỂ LOẠI