MẶT TRĂNG CỦA CẬU ẤY
Tác Giả: Hoa Chưa Ngủ
Editor: Mạc Vũ Thần
Tổng kim cương: 0
Số Chương: 5/5
Cập nhật: 10 tháng trước
Lượt đọc: 3591
Truyện: Mặt trăng của anh ấy
Tác giả: Hoa Chưa Ngủ
Thể Loại: Xuyên sách, hệ thống, chữa lành, hài hước, HE, ngọt sủng ====================================================================
1.
Tôi xuyên sách rồi, nhưng điều đặc biệt là nhân vật mà tôi xuyên vào vốn không có trong bản truyện gốc.
Tôi thong thả làm cô gái nhà giàu vừa có tiền vừa có sắc trong sách suốt 17 năm. Ngay lúc tôi suýt quên mất mình là người xuyên sách, hệ thống quản lý cốt truyện cuối cùng cũng giao nhiệm vụ cho tôi.
Đây là một cuốn truyện thanh xuân vườn trường, nam chính Lục Diệc Từ là một cậu thiếu niên nhà giàu ngang ngược nhưng học giỏi, còn nữ chính Tống Khinh Khinh là một học sinh chuyển trường dịu dàng dễ mến, luôn chăm chỉ học tập.
Đây vốn chỉ là một cuốn truyện thanh xuân vườn trường bình thường, nhưng lại xuất hiện một nhân vật khiến người ta thấy day dứt…
Đó là nam phụ Dịch Triêu, một thiếu niên lạnh lùng, cô đơn, cố chấp.
Hắn sống dưới khe cống ngầm tối tăm không có lấy một ánh mặt trời từ nhỏ, bố thì đi vay nặng lãi khắp chốn, nhậu nhẹt bê tha rồi gặp tai nạn, chết trên đường cái, còn mẹ thì rời xa thế gian sau khi chống chọi với căn bệnh hiểm nghèo.
Hắn thích nữ chính nhưng mãi không dám nói ra, chỉ có thể lùi về phía sau, âm thầm bảo vệ cô ấy, cuối cùng nhìn nữ chính tay trong tay cùng người khác.
Cuộc đời mà hắn phải trải qua quá khổ sở, đến mức cả hệ thống quản lý cốt truyện cũng không nhịn nổi:
[Hệ thống quản lý cốt truyện đã giao nhiệm vụ, xin hãy chú ý kiểm tra và tiếp nhận. Nhiệm vụ lần này là: Để nam phụ lên ngôi. Hệ thống quản lý cốt truyện đã gửi cuốn sách: “Cục cưng bé nhỏ của anh ấy” tới, xin người xuyên sách hãy mau tìm đọc. Xin lưu ý: Nếu nhiệm vụ thất bại, người xuyên sách sẽ bị mắc kẹt mãi mãi trong thế giới này.].
Sau khi kiểm tra thư được gửi đến trong email, tôi vẫn còn thấy hơi hoảng, hoá ra tôi vẫn là người xuyên sách, vẫn phải làm nhiệm vụ.
Tôi đã xuyên đến đây quá lâu rồi, đã sớm quên đi mọi thứ.
Cuối thư được đính kèm kịch bản của cuốn truyện này, tôi lập tức đọc hết một lần ngay trong đêm.
Tóm lại, cuốn truyện ngọt ngào này cũng chỉ xoay quanh việc anh ấy thích cô ấy, rồi chăm chỉ học tập để thi đỗ vào một ngôi trường danh giá cùng với cô ấy.
Trong ba người này, tôi chỉ biết mỗi Lục Diệc Từ, mà cũng rất ít khi gặp mặt. Dù mối quan hệ giữa hai nhà chúng tôi cũng khá tốt đẹp, nhưng tôi với anh ấy lại như hai người xa lạ.
Còn về nam phụ Dịch Triêu thì tôi hoàn toàn không có ấn tượng gì, sau khi tìm hiểu đôi chút, tôi mới biết hắn là học sinh giỏi nhất khối.
Hai người họ đều cùng một ban.
Để tiếp cận mục tiêu nhiệm vụ, tôi phải lập tức chuyển ban.
2.
Tôi mới chuyển ban được ba ngày thì nữ chính Tống Khinh Khinh cũng chuyển trường đến đây.
Cô ấy buộc tóc đuôi ngựa, đôi mắt hạnh mềm mại không một gợn sóng, làn da trắng muốt như tuyết.
Vào lúc nghỉ giữa giờ, chủ nhiệm dẫn cô ấy đến lớp.
Khi cô ấy tự giới thiệu về mình trên bục giảng, giọng điệu phát ra vừa mềm mại vừa nhẹ nhàng.
Có lẽ vì thấy cô ấy quá dịu dàng, dễ ức hiếp, nên mấy bạn nam ngồi hàng sau cũng nhao nhao: "Chào em gái xinh đẹp!"
Mặt mũi cậu bạn Tạ Dương ngồi bàn trước lập tức trở nên phấn khích, hắn quay người: "Anh Từ, anh Từ, mau nhìn đi, có em gái xinh đẹp chuyển đến kìa."
Khi chạm mắt với tôi, hắn lại đổi giọng: "Tất nhiên là nếu xét về vẻ đẹp thì vẫn phải nói tới chị Nhan của chúng ta! Hoa nhường nguyệt thẹn, chim sa cá lặn, đúng là không ai vượt mặt được chị Nhan mà!"
Vừa khen tôi không tiếc lời xong, hắn còn không quên dơ một ngón tay cái lên.
Công ty nhà hắn được nhà tôi nâng đỡ nên mới lớn mạnh như hôm nay, cũng xem như tôi và hắn có quen biết nhau.
Bình thường, Lục Diệc Từ sẽ không đáp lại, khi bị làm phiền cũng chỉ bảo người khác tránh ra thôi.
Nhưng lần này, Lục Diệc Từ đang ngủ gục trên mặt bàn bỗng động đậy, nhấc mí mắt lên, lười biếng liếc lên phía bục giảng.
Cùng lúc đó, Tống Khinh Khinh cũng nhìn về phía này.
Trước khi hai ánh mắt kịp chạm nhau, tôi đã nhanh tay trùm một xấp bài thi lên mặt Lục Diệc Từ.
Ánh mắt Tống Khinh Khinh chậm rãi lướt qua chúng tôi.
Lần gặp mặt đầu tiên của họ đã bị tôi bóp chết từ trong trứng nước.
Người bên cạnh mất kiên nhẫn, giật bài thi ra, một tiếng “xoạch” vang lên, cậu ấy nhíu mày, khó chịu hỏi tôi: "Nhan Khinh Nguyệt, rốt cuộc cậu định làm gì thế?"
Mặt tôi vẫn không đổi sắc, tôi thu xấp bài thi lại: "Trượt tay thôi."
"Thật chứ?"
Cậu ấy kéo dài giọng điệu, dựa vào ghế rồi nhìn chằm chằm vào tôi: "Không phải có ý đồ khác đấy chứ?"
Tôi dừng lại, nghiêng đầu nhìn cậu ấy.
Mái tóc đen nhánh của cậu ấy rũ xuống một nửa, mặt mày mang vẻ kiêu căng, xương hàm thon gọn mềm mại, ở gò má còn lộ rõ một vết sẹo.
Cậu ấy cũng là học sinh giỏi trong trường, nhưng lúc đánh nhau thì vô cùng hung hăng tàn độc.
Lúc này, trong đáy mắt ranh mãnh của cậu ấy chứa đầy ý cười xen lẫn với vẻ đùa cợt.
Trong một tuần nay, tôi không những chuyển ban đến đây mà còn ngồi cùng bàn với Lục Diệc Từ.
Đúng là mấy hành động này dễ khiến người ta hiểu lầm thật.
Thấy tôi không nói lời nào, cậu ấy lập tức nhếch nửa mày lên, cất giọng với vẻ suy tư: "Sao thế, mới có vài ngày thôi mà?"
Tôi có thể nghe ra cậu ấy đang châm chọc mình.
Có lẽ vì lúc trước, khi hai nhà nói đùa sẽ để tôi và cậu ấy đính hôn, còn chưa để cậu ấy lên tiếng, tôi đã lạnh nhạt liếc mắt nhìn qua, rồi kiêu ngạo nói: "Tạm biệt, tôi thấy chướng mắt quá."
Lúc đó, sắc mặt của cậu ấy cũng không tốt lắm, cậu ấy lạnh lùng đáp lại: "Vừa hay, tôi cũng thấy chướng mắt."
Thấy bầu không khí dần trở nên ngượng nghịu, bố mẹ hai nhà đành phải cười trừ để hoà giải.
Lúc ấy, nếu tôi biết cậu ấy là nam chính, chắc chắn tôi sẽ đồng ý ngay, thẳng tay chấm dứt nỗi lo về sau.
Đây vốn chỉ là chuyện bé cỏn con như hạt vừng, nên tôi không quan tâm đến phản ứng của cậu ấy lắm.
Cách đó không xa, ở phía bên trái, Tống Khinh Khinh lễ phép chào hỏi bạn cùng bàn mới của mình.
Lúc đầu vốn là Tống Khinh Khinh ngồi cùng bàn với Lục Diệc Từ, nhưng bây giờ đã bị tôi nhanh tay chia cắt.
Dịch Triêu ngồi thẳng lưng, đồng phục xanh trắng làm tôn lên đường cong trên cổ vai người thiếu niên ấy.
Hắn cứ nghiêng đầu nhìn cô gái ngồi cạnh mình như thể thấy hơi thân quen.
Theo kịch bản, vì hắn có thành tích tốt nên mỗi lần đổi chỗ, nên giáo viên đều cho hắn ngồi một mình.
Có lẽ Tống Khinh Khinh là người đầu tiên ngồi cùng bàn với hắn.
DANH SÁCH CHƯƠNG

CÙNG THỂ LOẠI