Đăng nhập trực tiếp bằng tài khoản google ở ô màu đỏ khi đăng ký tài khoản, không nên tạo tài khoản và mật khẩu ảo ở web tránh lỗi.
Hiệu Ứng Cánh Bướm

Hiệu Ứng Cánh Bướm

Tác Giả: Đang cập nhật

Editor: NiCoVoTam

Tổng kim cương: 0

Số Chương: 14/??

Cập nhật: 7 giờ trước

Lượt đọc: 0

Lưu truyện
Hãy Đăng Nhập Để Bình Chọn Cho Truyện!

Văn án:

Lần đầu tiên Lâm Vãn nhìn thấy Thẩm Nghiên là vào một ngày mưa hoa anh đào bay ngập trời. Anh che một chiếc ô trong suốt, đứng dưới hiên tòa thư viện cũ, đầu ngón tay kẹp một chiếc lá bạch quả ướt đẫm nước mưa, ánh mắt lạnh lùng sâu thẳm như mặt hồ không một gợn sóng. Cô cứ ngỡ đó chỉ là một cuộc gặp gỡ tình cờ, mãi đến sau này mới phát hiện, trên chiếc lá bạch quả ấy có khắc mã số của viên bi thủy tinh chứa đựng đầy bí mật — thứ cô đã đánh mất từ thuở ấu thơ.

Thẩm Nghiên là vị giáo sư trẻ tuổi nhất khoa Tâm lý học, chuyên nghiên cứu về mảng "Tái cấu trúc ký ức và liên kết cảm xúc". Anh đang theo đuổi một đề tài khá kén người học: Liệu những tổn thương tình cảm của con người có giống như hiệu ứng bướm đập cánh, gây ra phản ứng dây chuyền sau nhiều năm hay không? Mà Lâm Vãn lại chính là "mẫu thử" đặc biệt nhất trong đề tài của anh — năm bảy tuổi, cô gặp tai nạn rồi mất đi một phần ký ức, đồng thời cũng lạc mất tín vật duy nhất chứng minh sự tồn tại của mẹ mình.

Càng đi sâu vào điều tra, Thẩm Nghiên càng phát hiện ra việc Lâm Vãn "quên đi" không phải là ngẫu nhiên. Những mảnh vỡ ký ức bị cố tình xóa nhòa ấy hóa ra lại liên kết chặt chẽ với bóng ma tâm lý thuở nhỏ của chính anh. Cả hai bắt đầu cùng nhau lần theo manh mối: từ cuốn nhật ký ố vàng trong tiệm sách cũ cho đến chiếc chìa khóa gỉ sét ở ngọn hải đăng bên bờ biển; từ một bức thư tình chưa kịp gửi đến một đoạn video giám sát đã bị xóa. Mỗi khi một tầng sự thật được bóc tách, mối quan hệ giữa họ lại xích gần nhau thêm một bước, nhưng cũng nguy hiểm thêm một phần.

Hóa ra, cái gọi là "hiệu ứng cánh bướm" không phải là trò đùa ngẫu nhiên của số phận, mà là dấu ấn không thể phai mờ do hai linh hồn tự để lại cho nhau giữa dòng chảy thời gian. Khi Lâm Vãn cuối cùng cũng nhớ lại đêm mưa năm ấy — cô từng nhét viên bi thủy tinh vào lòng bàn tay Thẩm Nghiên và nói: "Sau này anh đến tìm em, em sẽ nhận ra anh ngay" — anh mới hiểu rằng, nghiên cứu của mình chưa bao giờ là khoa học, mà là hành trình tìm lại người con gái anh từng đánh mất.

Cuốn sách này không có những lời tỏ tình mạnh mẽ, chỉ có sự bầu bạn và cứu rỗi dịu dàng, êm đềm như dòng nước chảy xuôi. Câu chuyện muốn nhắn nhủ rằng: Có những tình yêu bắt buộc phải đi qua quãng thời gian dài của lãng quên và hiểu lầm, mới có thể nhận ra dáng vẻ của nhau một lần nữa vào khoảnh khắc hoa anh đào rơi rụng.

Thông tin tác phẩm:

  • Thể loại/Tag: Nam nữ chính đều mạnh mẽ, Tình thâm sâu sắc, Gương vỡ lại lành, Ngọt văn, Đô thị, Học Đường.

  • Một câu tóm tắt: Hành trình dùng tâm lý học để tìm lại đoạn ký ức và người con gái đã đánh mất.

  • Lập ý: Tình yêu đích thực có thể vượt qua sự lãng quên của thời gian và chữa lành mọi tổn thương trong quá khứ.

DANH SÁCH CHƯƠNG

SỐ CHƯƠNG
NGÀY CẬP NHẬT
2 ngày trước
2 ngày trước
2 ngày trước
2 ngày trước
2 ngày trước
2 ngày trước
2 ngày trước
2 ngày trước
2 ngày trước
2 ngày trước
7 giờ trước
7 giờ trước
7 giờ trước
7 giờ trước