Đọc kĩ truyện để tìm pass và câu hỏi gợi ý passs mở chương, spam liên tục bình luận vô nghĩa sẽ bị âm số sao đang có
Đợi Em Tiêu Hết Thanh Xuân Của Anh

Đợi Em Tiêu Hết Thanh Xuân Của Anh

Tác Giả: Phạm Nguyệt Đài

Editor: NiCoVoTam

Tổng kim cương: 0

Số Chương: 32/??

Cập nhật: 4 giờ trước

Lượt đọc: 152

Lưu truyện
Hãy Đăng Nhập Để Bình Chọn Cho Truyện!

🥀 VĂN ÁN 🎉


1. Từ thuở bé, Thi Cảnh đã sống trong nhung lụa, đôi bàn tay chưa từng biết đến bụi trần, tiêu tiền tựa như gió cuốn lá rụng, phóng túng chẳng chút đắn đo. Thế nhưng, giữa năm tháng đại học rực rỡ nhất, gia đình cô lâm vào cảnh sa sút, cha mẹ chẳng còn đủ sức che chở cho đóa hoa vốn quen được tưới tẩm bằng vàng bạc ấy.


"Từ giàu sang trở về nghèo khó, tựa như phượng hoàng rụng cánh chim công." Thi Cảnh chìm trong sầu muộn, mặt ủ mày ê trước thực tại tàn khốc.


May thay, bên cạnh cô vẫn luôn có Tưởng Hiến – vị thanh mai trúc mã, thiếu gia nhà giàu nguyện ý dang tay bảo bọc. Suốt bốn năm đại học, mọi chi tiêu, ăn ở của cô đều một tay anh gánh vác. Thi Cảnh cứ thế dựa dẫm vào anh, tiếp tục cuộc sống phù hoa như một giấc mộng dài chưa tỉnh.


Sau khi tốt nghiệp, cô bước chân ra đời, chợt bừng tỉnh nhận ra thói quen vung tiền như nước bấy lâu nay chính là một loại "tâm bệnh" cần phải đoạn tuyệt. Để tìm lại chính mình, cô dứt khoát cắt đứt sợi dây tơ hồng với bạn trai, chọn bước đi trên con đường tự lập độc hành.


Ba năm sau, tại một buổi tiệc rượu xa hoa. Tưởng Hiến giờ đây đã rũ bỏ vẻ ngây ngô của thiếu niên, khoác lên mình bộ âu phục chỉn chu, trầm ổn và quyền uy. Anh ép cô vào góc hành lang vắng, bóng hình cao lớn bao trùm lấy cô, đôi mắt sâu thẳm chất chứa bao nỗi niềm: "Thi Cảnh, những năm rời xa tôi, cô đã dùng tiền của ai để nuôi dưỡng sự kiêu kỳ này?"




2. Tưởng Hiến từ nhỏ đã mặc định một đạo lý: Phải nuông chiều Thi Cảnh. Anh yêu cô, khao khát được dắt tay cô bước vào lễ đường.


Từ lúc mẫu giáo, tiền mừng tuổi anh đều gom góp trao hết cho cô.


Thời trung học, anh nhường cả sinh hoạt phí cho cô, chỉ giữ lại vài đồng bạc lẻ ăn cơm qua bữa.


Lúc nhà cô phá sản, anh tìm mọi cách xoay xở tiền bạc, chỉ để cô không phải chịu một chút tủi cực nào.


Anh từng cay đắng nhận ra, dường như chính mình đã "dung túng" cô đến hư hỏng. Vào ngày sinh nhật anh, cô chẳng một lời chúc tụng, chỉ gửi vỏn vẹn hai chữ lạnh lùng: "Chuyển tiền". Lúc anh ốm đau nằm viện, cô cũng chẳng màng đến thăm, tin nhắn đến chỉ hỏi: "Tiền đâu?". Trong thế giới của Thi Cảnh lúc ấy, Tưởng Hiến chẳng khác nào một cây rụng tiền, ngoài tiền ra, cô chẳng mảy may để tâm đến tâm tư của anh.


Thế nhưng, sau ngày tốt nghiệp, cô lại tuyệt tình dứt áo ra đi, thề rằng từ nay sẽ tự thân vận động.


Ba năm gặp lại, anh đã là một Tưởng tổng khiến người người kiêng dè. Nhìn cô, anh khàn giọng: "Bây giờ tôi càng giàu có hơn xưa, cô muốn tiêu xài thế nào cũng được." Thi Cảnh khẽ lắc đầu: "Tôi của hiện tại không còn tiêu hoang nữa, chỉ dùng những thứ rẻ tiền nhất thôi."


Đôi mắt anh bỗng chốc tối sầm lại, trong giọng nói pha chút khẩn cầu hèn mọn: "Vậy cô tiêu xài tình cảm của tôi có được không? Chân tình này của tôi... vốn dĩ cũng chẳng đáng bao nhiêu tiền."


Lưu ý gỡ mìn: 


Nam chính: Thâm tình, chung thủy từ đầu đến cuối.


Nữ chính: Từng có một đoạn tình cảm khác trong thời gian xa nhau (vui lòng cân nhắc).


Tình tiết: Giai đoạn đầu nữ chính có phần ích kỷ, hành xử chưa chuẩn mực nhưng sẽ có quá trình trưởng thành, tự lập đáng nể.


Chủ đề: Đô thị, Gương vỡ lại lành, Thanh mai trúc mã, Ngọt sủng, Nhẹ nhàng.



Thông điệp: Hãy vững vàng trên đôi chân mình, lao động chân chính mới là giá trị bền vững nhất của mỗi người.

DANH SÁCH CHƯƠNG

SỐ CHƯƠNG
NGÀY CẬP NHẬT
1 tuần trước
1 tuần trước
1 tuần trước
1 tuần trước
1 tuần trước
6 ngày trước
6 ngày trước
6 ngày trước
6 ngày trước