Nghê Tư Duẫn là minh tinh hạng A danh giá bậc nhất Quảng Đông, sở hữu lượng fan lên đến hàng triệu người. Nhan sắc của cô được ví như Hằng Nga giáng trần, kiêu kỳ đến mức từng thẳng thừng từ chối sự theo đuổi của các tỷ phú giàu có nhất Quảng Đông.
Điểm duy nhất không hoàn hảo ở cô chính là: Cô không nói được tiếng phổ thông.
Ở Thượng Hải có một vị chủ nhân, tên là Chu Xán Vũ.
Tại Thượng Hải, là kẻ "một tay che trời", sở hữu khuôn mặt đẹp trai nhưng tính cách lại tự phụ, cẩn trọng. Người ta đồn rằng trên tay anh từng nhuốm máu, ánh mắt nhìn người của anh chẳng khác nào Diêm Vương từ địa ngục bước ra.
Nghe nói lần đầu tiên hai người chạm mặt là tại một buổi tiệc tối ở đại lục. Người đại diện truyền lời rằng: "Chu tiên sinh ở Thượng Hải muốn kết giao với Nghê tiểu thư một chút."
Cô khẽ nâng đôi mắt ướt át đầy men say, khóe môi nhếch lên độ cung kiêu ngạo, đôi môi đỏ mọng thốt ra tiếng Quảng Đông vừa mềm mại vừa đanh thép: "Kết giao với tôi? Anh tính là cái thá gì?"
Những người xung quanh nghe thấy thế liền hít hà, trong lòng thầm thương xót, tiếc cho một mỹ nhân tuổi trẻ tài cao lại đi đắc tội với người không nên đắc tội.
Đêm đó, người ta thấy Nghê Tư Duẫn bị đưa lên chiếc xe biển số Thượng Hải, không một ai dám ngăn cản.
Thuộc hạ nói rằng Chu tiên sinh muốn mời Nghê tiểu thư đi uống một chén trà. Cô được đưa đến biệt thự, và thực sự, cô chỉ ngồi uống đúng một ngụm trà.
Dáng người cao ráo, tuấn tú của người đàn ông ẩn sau bức bình phong. Anh gác chân, tựa người vào chiếc ghế cổ, những ngón tay thon dài đang mân mê chuỗi hạt trầm hương chạm khắc mặt quỷ, trên cổ tay còn quấn một chuỗi kim cương nhỏ xen lẫn men gốm đỏ thẫm.
Âm sắc của anh khàn đục, mơ hồ như mây nhạt: "Nghê tiểu thư không phải nói thích tôi sao, sao đến trước mặt rồi lại chẳng nhận người?"
Câu nói xã giao năm đó không biết làm sao lại lọt vào tai anh. Cô không chút hoảng loạn, ngồi đối diện nhấp một ngụm trà, đáp lại bằng tiếng Quảng Đông: "Chẳng có chuyện đó, Chu tiên sinh tìm lầm người rồi."
Vốn chỉ là vô tình trêu chọc chủ nhân đất Thượng Hải, nào ngờ anh lại thật sự đuổi theo cô đến tận Quảng Đông.
Vừa nhận xong giải Thị hậu, cô ngồi trên chiếc Cullinan treo biển FV, người đàn ông nhẹ nhàng lấy chiếc cúp trong tay cô, giọng nói trầm khàn như đã ngấm men rượu mạnh, khi nói tiếng Quảng Đông lại vô cùng gợi cảm: "Vậy giờ anh tính là cái gì, bảo bối?"
Đêm đó đứng trên sân khấu nhận giải, cô vẫn nói tiếng Quảng Đông, cảm tạ tất cả bạn bè.
Người đàn ông kia dường như đang ghen tị vì cô không cảm ơn anh trên sân khấu.
Thế nhưng, trên con phố dài chìm trong sương đêm ở Quảng Đông, dưới bầu trời sao phản chiếu trên mui xe đen bóng, cô gái nhỏ ôm lấy chiếc cổ ấm áp của người đàn ông, thì thầm bên tai anh bằng chất giọng phổ thông chuẩn mực, khiến giọng nói của cô càng thêm kiều mị: "Đồ nhỏ nhen."
DANH SÁCH CHƯƠNG

CÙNG THỂ LOẠI