1. Trước khi quen biết Hiểu Sân Tinh, có người từng nhận xét về cô thế này: "Cứ như con trai ấy, ai mà thèm thích cô ta?"
Ai ngờ sau khi tìm hiểu cô rồi...
Người nào đó lập tức thay đổi thái độ, mất hết lý trí, tình cảm không thể tự chủ.
"Không ngờ em lại giống như một..." Anh một tay chống bên cạnh cô, hơi cúi người xuống, khóe miệng nở nụ cười nhạt: "Viên kẹo dẻo nhỏ."
Ngọt đến mức khiến anh nghiện không thể cai.
2. Một buổi tối nọ, Lộ Phong Phồn kéo Hiểu Sân Tinh đến một góc khuất trong trường học. Anh chỉ tay vào bức tường, ánh mắt lạnh lùng: "Tự giác đứng vào đó đi."
Hiểu Sân Tinh: "..." Em chẳng qua chỉ nói vài câu với nam sinh kia thôi mà, có đến mức phải đứng hối lỗi không?"
Lộ Phong Phồn một tay bóp cằm cô, tay kia ôm lấy eo cô, ép nhẹ cô vào tường, nhàn nhạt thốt ra hai chữ: "Đến mức."
Hiểu Sân Tinh: "..."
—
Duy chỉ có em, mới có thể khiến anh trút bỏ lớp giáp sắt, dịu dàng đối đãi.
Tips:
Truyện lấy bối cảnh thanh xuân vườn trường.
Văn phong ấm áp, chữa lành.
Tác giả không chịu trách nhiệm nếu bạn bị "sâu răng" vì quá ngọt ~~~
DANH SÁCH CHƯƠNG

CÙNG THỂ LOẠI