THỨ TRƯỞNG NỮ – CHƯƠNG 98


LƯU Ý :

LƯU Ý: Những trường hợp sẽ bị trừ SAO khi cmt trên web:
1. Truyện đã HOÀN nhưng ở mỗi chương truyện vẫn cmt ''hóng''
2. Chương nào cũng cmt: ''hay quá'', hoặc spam icon mà không có nội dung.
3. Spam các kí tự: . , '' Đại khái web sẽ không nhận những bình luận không có nội dung để nhận những cmt chất lượng hơn, ai spam chỉ để lấy SAO sẽ bị trừ 50 sao mỗi 1 cmt.

(Trích Tinh Lâu 10/08/2021)


CHƯƠNG 98:

Edit: Khả Khả

Sau khi trở về phủ Quốc Công, cuộc sống Thiệu Tình từ từ thích nghi lại, ngoài mặt trông nàng rất bình thường, nhưng chỉ có nàng biết, Lận Chước kia đã trộm đi không ít đồ của nàng, đêm khuya tĩnh lặng ngực nàng trở nên trống rỗng hụt hẫng.

Thiệu Tình về phủ 5 ngày, tinh thần hồi phục một chút liền đi luyện võ, sau đó đến phòng Tần Vô Song để nói chuyện hoặc chơi cờ giết thời gian, đến giờ Ngọ thì ăn cơm cùng Tần Vô Song. Nếu Ngôn Dạ Đình đến thì nàng về phòng của mình, hoặc là tự luyện tập, hoặc là đọc sách. Nàng ở lì trong phủ suốt 5 ngày không gặp ai, hôm nay mới đi ra cửa.

Trong kinh mọi người đều chú ý hướng đi của nàng, trong 5 ngày nàng về phủ đã nhận vô số thiệp mời chất cao như núi, đại khái bằng số thiệp những năm nàng trở về phủ Quốc Công, gì mà ngắm hoa, hội thơ, đánh cầu, du ngoạn ngoại thành, yến hội sinh thần….tiệc lớn tiệc nhỏ nào nàng cũng không muốn đi. Thiệu Tình đến phủ Mục đại tướng quân tìm Mục Nùng Nùng cưỡi ngựa. Mục phủ cũng là một phủ đệ lớn ở kinh thành, bên trong phủ có trại nuôi ngựa, Thiệu Tình đến đây cưỡi ngựa nhưng thật ra mang theo tâm tình khác.

Hôm nay Tân An cũng ở đây, lúc trước Thiệu Tình chưa trải sự đời, Tân An còn e dè nhưng  sau khi nàng vào Đông Cung thì chẳng còn là tiểu cô nương thuần khiết như lúc trước rồi.

Tân An không kiêng kỵ, nàng đem theo mấy mỹ nam để hầu hạ thì không nói, nàng còn hào phóng chia sẻ cho tỷ muội. Mục Nùng Nùng không biết làm cho ai nhìn, nàng cũng mang theo một tiểu bạch kiểm ngồi chung con ngựa, cầm tay chỉ cho tiểu bạch kiểm kia cưỡi ngựa.

Nhìn đám tỷ muội mình hưởng thụ bừa bãi thế này, Thiệu Tình cảm thấy thật đau mắt. Cuối cùng nàng chịu không nổi, nhét bầu ngực của Tân An vào trong áo, tiếp đó nàng nhảy lên một con ngựa, thúc chạy như bay giống như trốn chạy, câu mắng: “Chết tiệt!” Của Tân An tan trong không khí.

Thiệu Tình tận hưởng cảm giác vui sướng khi cưỡi ngựa, nhưng cảm giác hôm nay không còn rung động như xưa. Trước kia từng cưỡi Hoàng Kim Thành của Lận Chước, cho nên dù là giống ngựa tốt thế nào cũng vẫn thấy thiếu thiếu. Thiệu Tình cưỡi ngựa chạy trốn không xong lại còn sinh ra tương tư, nàng cảm thấy trong lòng trống rỗng. Nàng có cảm giác dường như Lận Chước đang ở bên cạnh mình, chỉ cần quay đầu lại là có thể nhìn thấy hắn có thể nghe giọng nói của hắn nhưng khi nàng quay đầu lại, làm gì có hình bóng của hắn?

Thiệu Tình không thoải mái, nàng chạy khoảng 10 vòng rồi ghìm cương ngựa, giao con ngựa cho mã phu, về đình nghỉ chân. Lúc này, Tân An đã đi cưỡi ngựa cùng với hai tên tiểu mỹ nam thân thể cường tráng, còn bên kia Mục Nùng Nùng đã dạy được tên tiểu bạch kiểm kia tự cưỡi ngựa một mình, hai người một trắng một đen thả chậm vó ngựa, thỉnh thoảng con ngựa của Mục Nùng Nùng dừng lại, chờ tiểu bạch kiểm kia đi cùng.

Thiệu Tình cảm thấy Mục Nùng Nùng hôm nay rất lạ, tiếp đó nàng nhìn về phía hành lang, quả nhiên nhìn thấy vẻ mặt đầy bi thương của Thám Hoa Lang, hắn bị cánh cửa chặn lại, cửa của Mục gia có thủ vệ canh giữ, không cho hắn tiến vào nửa bước.

Đột nhiên nàng đối mắt với Thám Hoa Lang, Thiệu Tình thở dài rồi đi qua.

“Lam Hà, sao ngươi phải khổ vậy chứ? Ngươi biết tính của Nùng Nùng, bát nước đổ đi không thể hốt lại, chi bằng buông bỏ đi, sẽ khiến hai người tốt hơn, Nùng Nùng cũng không vì ngươi mà làm vài chuyện trái tính nết!” Mục Nùng Nùng kỳ thật cũng không phải người cố chấp, ở phương diện tình cảm đơn thuần nàng rất kiên trì, cũng bởi vì Lam Hà này là bức tường nam, nàng đụng đầu chảy máu, đau quá nên ngoan ngoãn thu tay.

Hai mắt Lam Hà đỏ ửng, hắn đợi nhiều tháng ròng, cuối cùng cũng bước vào được Mục phủ, nhưng chỉ có thể đừng từ xa để chờ Mục Nùng Nùng liếc mắt một cái, hắn không được đến gần còn phải nhìn nàng thân mật với tiểu bạch kiểm xa lạ kia.

“Vẫn chưa nghe được Ngôn tiểu thư gọi tại hạ một tiếng tỷ phu!” Lam Hà được chọn là Thám Hoa Lang, đương nhiên diện mạo hắn sẽ vô cùng xuất chúng, Thiệu Tình chưa nhìn thấy nam nhân nào xinh đẹp như hắn, đúng là yêu nghiệt, nhưng mà ẻo lả quá, nàng không thích nhưng Nùng Nùng thích, cho nên mới chọn tiểu bạch kiểm kia, âu cũng vì yêu thích cái đẹp.

Khả Khả: Cứ phận là nam nhân vào tay tác giả sẽ bị ngược tả tơi bất kể chính phụ :))))))

CHƯƠNG 97MỤC LỤCCHƯƠNG 99

Về chúng mình

1. Các truyện được Edit trong Lâu đều mua raw 100% để ủng hộ tác giả.
2. Thỉnh thoảng Lâu sẽ tổ chức minigame tặng sao trên page, mọi người hãy theo dõi nhé.
3. Có bất kì thắc mắc gì hãy ib về page để chúng mình giải đáp nhanh nhất nhé.

(Trích Tinh Lâu 10/08/2021)


4.8 30 đánh giá
VOTE⭐️ỦNG HỘ TỤI MÌNH NHA💗
Theo dõi
Thông báo của
guest
17 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
trtrtr

nhưng mà trong truyện này chưa thấy tình yêu đúng người đúng thời điểm nhỉ, toàn kiểu có hiểu lầm hoặc nam nhân tệ bạc

xinhgai panh

n9 đâu rồi xh đi nào

Ngocanh

tác giả này tâm lí thù nam nhân à

Cathy80

chị e bạn của nu9 chất quá nhỉ😆

Jasminevn2002

Truyện của Nùng Nùng cũng hấp dẫn

Cửu Nguyệt Vi Vi

Có truyện luôn hã bà

nhung krystal

Hehe ngược nam đi mình thích

chi la em

Ui, t chỉ thích mấy a học giỏi thông minh, phúc hắc thôi, chứ học giỏi mà ẻo lả, thư sinh như này, nhìn gớm chết dk

Huyền Huyễn

Mong tới lượt ông cha bị ngược

ngọc hà

Đọc ngược nam khoái dã man🤣🤣🤣

Ngân Nguyễn

Chnao cha nu9 bi ngược mới tin nà

Yenkhietluc

Cứ cảm thấy ông Lam Hà kia kiểu kiểu gì ấy😥

Lily

Hảo ngược :v

Ha Phuong Nguyen

Chưa thấy tra cha bị ngươc đâu 😂

Suri

Chắc tác giả giống gu iem, thích ngược nam tơi bời

Ruby

Chờ ngày Ngôn Dạ Đình bị ngược tơi tả 😌

Trần Hằng

Cứ là nam thì phải bị ngược hết kaka

17
0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x
Chuyển đến thanh công cụ